ĐAU KHỔ – VINH QUANG

100

ĐAU KHỔ – VINH QUANG (Mt 17,1-9)

Ngày nay, khi nghe nói đến hai chữ “thập giá,” thì có lẽ ai trong chúng ta cũng cảm thấy đó là chuyện rất đỗi bình thường. Thế nhưng, vào thời Chúa Giêsu, thập giá là một điều ghê tởm và sỉ nhục, vì nó dành riêng cho những ai mang án tử. Và vì thế, các môn đệ của Chúa Giêsu khi nghe Thầy mình đề cập đến thập giá thì các ông nổi da gà, các ông hoảng sợ. Cụ thể là trước đoạn Tin mừng mà chúng ta nghe trong ngày lễ Chúa Hiển Dung hôm nay (Mt 17,1-9), thì ông Phêrô đã ra sức can ngăn Chúa Giêsu là đừng có đi tới chỗ vát lấy thập giá, vì điều đó thật nguy hiểm, nó sẽ gây đau khổ và sẽ làm cho con người phải chết…

Chuyện ngày xưa là thế, còn hôm nay, tại sao các bạn trẻ chúng ta lại thấy thập giá là chuyện bình thường? Ngày nay, người ta dùng thập giá như là một vật để trang trí, làm đồ trang sức và nó được đeo trước ngực, đeo ở tai, ở mũi… Thập giá có thể được làm bằng vàng, bằng bạc, bằng inok hay bằng gỗ quý… Thập giá vào thời các môn đệ không chỉ gợi lên một thân cây gỗ trần trụi, mà ở đó còn cho thấy hình ảnh của một người đang quằn quại, tuyệt vọng trong đau đớn, nhục nhã, lơ lửng giữa trời đất, lơ lửng giữa cái sống và cái chết. Người tử tù bị treo lên đó trước những cái nhìn thù ghét, khinh bỉ; trước những con mắt tò mò và dửng dưng. Chính vì thế mà các tông đồ rùng mình sợ hãi khi nghe Chúa Giêsu nói đến thập giá.

Để rồi, sáu ngày sau đó, Chúa Giêsu đã đưa các môn đệ thân tín là các ông Phêrô, Giacôbê và Gioan lên núi, và ở đó các ông đã chứng kiến Chúa Hiển Dung, chứng kiến vinh quang chói lòa của Chúa với sự có mặt của ông Môsê và ông Êlia: một vị đã được Đức Chúa dùng để công bố giao ước trên núi Sinai, còn vị kia thì được Đức Chúa trao nhiệm vụ là tái lập giao ước Sinai.

Với các sự kiện đó, chúng ta có thể nói được rằng, sau khi chỉ cho các môn đệ thấy cây thập giá làm cho các ông run sợ, Chúa Giêsu đã lật lại cho các ông thấy rằng, phía đằng sau cây thập giá đó là gì. Cũng vậy, sau này, trên đường đi Emmau, chúng ta thấy Chúa Giêsu đã trách hai môn đệ khi các ông thất vọng và bỏ đi, bởi vì các ông chỉ thấy mặt trước mà không thấy mặt sau của cây thập giá: “Chẳng phải là Đức Kitô phải chịu đau khổ để vào trong vinh quang của Ngài sao?”

Thành ra, nếu ôm lấy cây thập giá và chỉ thoả mãn với nó thì đúng là một kẻ điên dại hoặc bệnh hoạn. Và Chúa Giêsu cũng không kêu gọi chúng ta là chỉ dừng lại, chỉ đứng tại chỗ để ôm chặt lấy đau khổ, để giữ khư khư thập giá… thế nhưng Chúa muốn mời gọi chúng ta là hãy vát thập giá mà đi theo Chúa, đi trên con đường mà Chúa đã đi; vì chỉ có vát thập giá đi theo Chúa, thì chúng ta mới có thể đạt tới được vinh quang mà chính Chúa đã dọn sẵn cho mỗi người chúng ta.

Cuộc sống chắc chắn sẽ có những lúc êm đềm, bình yên, thanh thản, thế nhưng cũng sẽ không tránh khỏi những nỗi đau khổ, thất vọng ê chề của cây thập giá sù sì, cùng những lời độc địa, chanh chua của những người khách qua đường mang đến. Và khi đó, ta sẽ cảm thấy nỗi cô đơn của kẻ bị treo lơ lửng giữa trời và đất. Nhiều lúc ta sẽ cảm thấy khát khô và ước gì nhận được một lời an ủi, một chút cảm thông… thế nhưng xung quanh ta chỉ có sự thờ ơ và thinh lặng, hoặc tệ hơn nữa, chỉ có những lời phỉ báng và xua đuổi… Những lúc như thế ta mới dễ dàng nhận ra những đau đớn mà thập giá mang đến; để có lúc ta cảm thấy chán nản và muốn buông xuôi tất cả. Và những lúc như thế, chúng ta sẽ có cảm giác giống như Chúa Giêsu khi Ngài cảm nghiệm được sự tủi nhục của cây thập giá và Ngài đã phải kêu lên: “Lạy Cha, nhân sao Cha bỏ con…”

Tuy nhiên, những lúc ấy chúng ta phải vận dụng sức mạnh và ánh sáng của lòng tin, để có thể nhận ra được vinh quang đang ở đàng sau cây thập giá. Hãy nhìn thẳng vào Đấng đang vác thập giá đi đằng trước, để ta có thể dõi nhìn và bước theo Ngài. Nếu ta biết sống với Ngài trong niềm vui, thì ta cũng biết sống với Ngài trong nỗi buồn. Nếu ta biết sống cùng Ngài khi hạnh phúc, thì ta cũng biết sống trong Ngài lúc khổ đau. Nếu ta biết sống với Ngài trong ngày hội đông người, thì ta cũng biết sống với Ngài giữa cô đơn. Nếu ta biết sống trong Ngài lúc đầy dư tiền của, thì ta cũng sẽ biết sống trong Ngài khi sa cơ trắng tay…

Vì thế, một điều cần ghi nhớ là ta đừng mang thập giá một mình. Bởi lẽ, các nhà chiêm niệm nói rằng: với sức người yếu đuối mong manh, ta sẽ không bao giờ vát nổi đâu, và nếu ta có đem tất cả sự kiêu hãnh của con người mà lết đi thì cũng chẳng ích lợi gì, vì khi đó, cây thập giá của đời ta chỉ là cây gỗ chết mà thôi. Bởi lẽ cây thập giá chỉ trở nên xanh tươi và đầy hoa trái khi nó mang lấy chính Con Thiên Chúa, Đấng là nguồn mạch sự sống.

Như vậy, biến cố Chúa Giêsu Hiển Dung mà Phụng vụ Lời Chúa cho chúng nghe trong bài Tin mừng hôm nay, là để củng cố đức tin cho các môn đệ và của chính mỗi người chúng ta. Bởi lẽ Chúa Giêsu thấy các môn đệ quá sợ đau khổ, không chấp nhận cuộc khổ nạn của Ngài, nên Chúa đã hé mở vinh quang của Nước Thiên Chúa cho các ông thấy để đem lại cho các ông một niềm tin và một niềm hi vọng vào ngày mai. Do đó, việc Chúa biến hình cũng dạy bảo cho các môn đệ biết rằng, phải trải qua đau khổ rồi mới vào vinh quang. Chính vị Thầy của các ông là Con Thiên Chúa, mà còn phải chịu đau khổ mới bước đến vinh quang thì các ông cũng được mời gọi để đi theo con đường đó; vì lẽ không thể đến cõi hằng sống mà không phải trải qua đau khổ và thử thách.

Thành ra, trong cuộc sống này, không ai trong chúng ta tránh khỏi những đau khổ, hay chúng ta vẫn thường gọi là thập giá mà Chúa muốn chúng ta vác. Vậy, dù trong hoàn cảnh nào, dù trong bậc sống nào, mỗi người chúng ta vẫn phải vác lấy thập giá của mình. Và có lẽ. ngay chính lúc này, mỗi người đều mang nơi mình những lo âu, những buồn phiền, những khổ đau, những bệnh tật… và ta vẫn quen gọi đó là thập giá. Tuy nhiên, nếu chúng ta biết vác thập giá đời mình với một thái độ khiêm nhường, với lòng tin, lòng trông cậy thì chắc chắn ta sẽ nhận ra Chúa luôn ở bên ta, và Ngài cũng sẽ cho ta nhìn thấy và cảm nghiệm được vinh quang mà Đấng Phục sinh mang đến cho đời ta.

Lạy Chúa, xin gia tăng lòng tin cho chúng con để chúng con biết biến đổi đời sống mỗi ngày mà can đảm bước theo Chúa, hầu qua đau khổ, chúng con được tiến vào vinh quang Nước Trời. Amen.