NHỚ CHA HOÀNG KIM (GIỖ CHA)
Hôm nay, ngày 15-4, lòng người lại lặng xuống để nhớ về một người mục tử, một linh mục, một nhạc sư đã đi qua cuộc đời này nhưng không hề mất khỏi ký ức của những người từng được cha yêu thương, hướng dẫn và nâng đỡ. Ba mươi bảy năm không phải là một quãng thời gian ngắn. Ba mươi bảy năm đủ để nhiều thế hệ lớn lên, đủ để bao mái đầu xanh ngày nào giờ đã pha sương, đủ để biết bao đổi thay đi qua một giáo xứ, một cộng đoàn, một vùng đất. Nhưng có những con người, càng lùi xa trong năm tháng, lại càng hiện lên rõ hơn trong lòng người ở lại. Cố Linh mục Nhạc sư Gioakim – Lương Hoàng Kim là một người như thế.
Ngày giỗ không chỉ là ngày để nhắc lại một mốc thời gian, càng không chỉ là ngày để buồn thương theo kiểu của người đời. Ngày giỗ, đối với người có đức tin, là một ngày tưởng nhớ trong hy vọng, là ngày mà ký ức gặp gỡ lời cầu nguyện, là ngày mà tình nghĩa con người được đặt vào trong ánh sáng đời đời của Thiên Chúa. Chúng ta không chỉ nhớ cha vì cha đã từng sống, từng hiện diện, từng lao nhọc, từng yêu thương. Chúng ta nhớ cha trong niềm tin rằng một cuộc đời tận hiến cho Chúa không kết thúc trong nấm mồ, nhưng đi vào một cuộc gặp gỡ sâu xa hơn, trọn vẹn hơn, vĩnh cửu hơn với chính Đấng mà cha đã yêu mến suốt cuộc đời linh mục của mình.
Ba mươi bảy năm rồi. Nói lên con số ấy, tự nhiên lòng người nghe thấy một chút bâng khuâng rất sâu. Mới đó mà đã ba mươi bảy năm. Cảm giác ấy là cảm giác rất thật của những ai từng yêu mến cha. Thời gian trôi đi nhanh đến mức nhiều khi người ta giật mình. Mới đó mà một người vẫn còn nói cười, vẫn còn dâng lễ, vẫn còn giảng dạy, vẫn còn hiện diện giữa đoàn chiên, nay đã trở thành một kỷ niệm thiêng liêng. Mới đó mà tiếng hát, lời giảng, bước chân mục tử, những tháng năm phục vụ âm thầm, giờ đây đã lùi vào phía bên kia của thế giới hữu hình. Nhưng đức tin dạy chúng ta rằng phía bên kia ấy không phải là hư vô, không phải là mất hút, không phải là chấm hết. Phía bên kia ấy là vòng tay Thiên Chúa. Phía bên kia ấy là ngôi nhà của Cha trên trời. Phía bên kia ấy là nơi những người trung tín được nghỉ yên trong bình an và chờ ngày phục sinh vinh hiển.
Khi nhắc đến một linh mục đã qua đời, nhất là một vị linh mục nhạc sư, người ta không chỉ nhớ đến những công việc cha đã làm, mà còn nhớ đến một linh hồn đã sống cho Thiên Chúa bằng cả trái tim. Một linh mục không chỉ là người làm việc trong nhà thờ. Linh mục là người thuộc trọn về Chúa để phục vụ dân Chúa. Linh mục là người mang lấy niềm vui, nỗi buồn, sự yếu đuối, những vấp ngã, những hy vọng, những ước nguyện của giáo dân mà dâng lên trước bàn thờ. Linh mục là người đứng giữa trời và đất, giữa Thiên Chúa và con người, để cầu thay nguyện giúp, để trao ban ơn tha thứ, để bẻ ra tấm bánh Lời Chúa và Thánh Thể cho đoàn dân đang đói khát. Một linh mục nhạc sư lại càng đặc biệt hơn nữa, vì ngoài sứ vụ linh mục, cha còn dùng âm nhạc để nâng tâm hồn con người lên cùng Chúa, dùng giai điệu để gieo đức tin, dùng lời ca để an ủi những tâm hồn mệt mỏi, dùng tiếng nhạc để làm cho cộng đoàn cầu nguyện bằng cả trái tim.
Có những bài giảng người ta có thể quên câu chữ, nhưng không quên được cảm xúc đã nhận. Có những bản nhạc nhà thờ người ta có thể không nhớ hết từng nốt nhạc, nhưng vẫn mang theo trong tim một ánh sáng, một sự nâng đỡ, một niềm sốt sắng rất lạ. Đó chính là điều đẹp nhất nơi một người mục tử biết đặt tài năng của mình trong bàn tay Chúa. Cha Gioakim hẳn cũng đã sống như thế. Cuộc đời của cha không chỉ được đo bằng số năm tháng hiện diện trên trần gian, nhưng được đo bằng biết bao tâm hồn đã được cha chạm tới, biết bao người đã được nâng lên trong đức tin, biết bao lần cộng đoàn được cầu nguyện sốt sắng hơn nhờ sứ vụ âm nhạc và mục tử của cha.
Ngày giỗ của cha vì thế không chỉ là ngày nhắc lại một cái chết, mà là ngày nhắc lại một chứng từ. Chứng từ rằng một đời sống dâng hiến cho Chúa không bao giờ vô ích. Chứng từ rằng những gì được làm vì yêu mến Thiên Chúa và vì phần rỗi các linh hồn sẽ không bị mai một theo thời gian. Chứng từ rằng có những hạt giống được gieo xuống âm thầm, nhưng nhiều năm sau vẫn tiếp tục nảy mầm trong đời sống Giáo Hội. Có thể hôm nay nhiều người trẻ trong giáo xứ không biết rõ về cha như những thế hệ đi trước, nhưng hoa trái từ đời sống của cha có khi vẫn đang âm thầm hiện diện nơi đời sống đức tin của cộng đoàn, nơi lòng yêu mến phụng vụ, nơi sự trân quý thánh nhạc, nơi tinh thần gắn bó với Chúa và với Giáo Hội.
Trong ngày giỗ thứ ba mươi bảy này, lời cầu nguyện đẹp nhất vẫn là lời cầu xin Chúa xót thương và đón nhận cha vào hưởng Nhan Thánh Chúa trên trời. Dù chúng ta tin tưởng vào lòng thương xót Chúa, Giáo Hội vẫn luôn dạy con cái mình cầu nguyện cho những người đã qua đời. Đó là một nghĩa cử rất đẹp, rất thánh, rất nhân hậu. Cầu nguyện cho người đã khuất không phải vì tuyệt vọng, nhưng vì yêu thương. Không phải vì nghĩ rằng sự chết đã cắt đứt mọi liên hệ, nhưng vì tin rằng trong mầu nhiệm các thánh thông công, những người còn sống và những người đã qua đời vẫn có thể gắn bó với nhau trong Chúa. Hôm nay, khi nhớ đến cha Gioakim, lời cầu ấy cất lên không chỉ bằng môi miệng, mà bằng cả lòng biết ơn: Lạy Chúa, xin thương đón nhận người tôi tớ của Chúa. Xin cho cha được vui hưởng ánh sáng ngàn thu. Xin cho mọi đau đớn, thanh luyện, thiếu sót của phận người được Chúa khỏa lấp trong lòng từ bi vô biên của Ngài. Xin cho cha được nhìn thấy điều mà suốt đời cha đã tin, đã rao giảng, đã hát lên, đã phụng sự: đó là chính Nhan Thánh Chúa.
Và trong chiều sâu của đức tin, người ta cũng muốn nói với cha một lời rất gần gũi, rất con thảo: Cha ơi, mới đó mà đã ba mươi bảy năm rồi. Câu nói ấy nghe thật đơn sơ, nhưng chứa cả một trời thương nhớ. Có lẽ đó cũng là tiếng lòng của bao giáo dân từng được cha chăm sóc. Họ không nói bằng những lời văn hoa. Họ chỉ nói bằng tấm lòng chân thật. Ba mươi bảy năm qua đi, nhưng hình bóng người cha tinh thần vẫn còn đó. Có thể khuôn mặt đã cũ theo ký ức, nhưng tình nghĩa thì không cũ. Có thể những âm thanh ngày xưa không còn vang lên nguyên vẹn trong tai, nhưng âm hưởng của một đời phục vụ thì vẫn còn vang trong tim.
Và rồi từ nỗi nhớ ấy, lời xin lại hướng về hiện tại. Người đã ra đi không còn hiện diện bằng thể lý, nhưng trong niềm tin của người Công giáo, các ngài vẫn có thể cầu bầu cho đoàn con cái mình nơi tòa Chúa. Bởi vậy, lời nguyện xin cha cầu bầu cho cha xứ và giáo dân giáo xứ Vinh Sơn 6 là một lời xin rất đẹp, rất có tình, rất có đạo. Đó là dấu chỉ cho thấy mối dây yêu thương giữa mục tử và đoàn chiên không bị cắt đứt bởi sự chết. Nếu khi còn sống cha từng cầu nguyện cho giáo xứ, từng lo lắng cho đoàn chiên, từng thao thức cho đời sống đức tin của mọi người, thì hôm nay, trong niềm hy vọng thánh, người ta vẫn mong cha tiếp tục chuyển cầu cho cộng đoàn thân yêu ấy trước mặt Chúa.
Xin cha cầu cho cha xứ của giáo xứ Vinh Sơn 6 được luôn mạnh khỏe, bình an và đầy ơn Chúa. Làm cha xứ chưa bao giờ là một gánh nặng nhẹ nhàng. Đó là trách nhiệm của một người phải mang trên vai biết bao linh hồn, biết bao công việc mục vụ, biết bao hy sinh âm thầm mà nhiều khi không ai thấy hết. Một giáo xứ cần một người cha biết yêu thương, kiên nhẫn, đạo đức, sáng suốt và bền lòng. Vì thế, lời cầu cho cha xứ là lời cầu rất thực tế và rất cần thiết. Xin cho cha xứ luôn được Chúa nâng đỡ trong những mệt nhọc, soi sáng trong những quyết định, thêm sức trong những lúc yếu đuối, và giữ lửa trong trái tim mục tử để luôn biết sống vì đoàn chiên được trao phó.
Xin cha cũng cầu cho toàn thể giáo dân giáo xứ Vinh Sơn 6 luôn mạnh khỏe và nhất là luôn biết sống đức tin, đức cậy, đức mến ngày một sâu đậm hơn. Mạnh khỏe phần xác là điều ai cũng cần, nhưng mạnh khỏe phần hồn còn cần hơn nữa. Một cộng đoàn chỉ thật sự sống động khi biết tin vào Chúa giữa những bấp bênh, biết cậy trông vào Chúa giữa những thử thách, và biết yêu mến Chúa cùng yêu thương nhau giữa một thế giới ngày càng dễ nguội lạnh. Có biết bao người hôm nay vẫn đi lễ, vẫn đọc kinh, nhưng lòng lại chao đảo vì bao lo toan, bao cám dỗ, bao vết thương, bao mệt mỏi âm thầm. Có biết bao gia đình đang cần được nâng đỡ để giữ lửa đức tin. Có biết bao người trẻ đang đứng trước những ngã rẽ, cần ánh sáng để không lạc mất Chúa. Có biết bao người già, người đau bệnh, người nghèo, người cô đơn đang cần một cộng đoàn biết sống bác ái thật sự. Bởi vậy, lời xin cho giáo dân luôn biết tin, cậy, mến vào Chúa nhiều hơn là một lời xin rất sâu. Vì khi một cộng đoàn còn giữ được ba nhân đức đối thần ấy, cộng đoàn đó vẫn còn sức sống thiêng liêng, vẫn còn ánh sáng, vẫn còn tương lai.
Có lẽ điều đẹp nhất trong ngày tưởng niệm một linh mục là không chỉ dừng lại ở việc nhớ và cầu, mà còn biết sống sao cho xứng đáng với điều mình nhớ. Nhớ một linh mục mà không yêu mến Chúa hơn thì nỗi nhớ ấy còn dang dở. Cầu cho một linh mục mà không sống đức tin sâu hơn thì lời cầu ấy vẫn còn chưa trọn. Tưởng niệm cha Gioakim hôm nay phải là dịp để mỗi người tự hỏi lòng mình: Tôi có đang sống tin, cậy, mến thật sự không? Tôi có còn yêu mến Thánh lễ không? Tôi có còn quý trọng đời sống cầu nguyện không? Tôi có còn biết hiệp nhất với giáo xứ, nâng đỡ cha xứ, yêu thương cộng đoàn không? Tôi có đang giữ cho đời sống mình một giai điệu đẹp trước mặt Chúa, hay lòng tôi đã lạc nhịp vì quá nhiều thứ của thế gian?
Ngày giỗ vì thế trở thành một lời nhắc rất nhẹ mà rất sâu: đời người ngắn lắm, chỉ có điều gì làm cho Chúa mới còn mãi. Danh tiếng rồi cũng qua, sức khỏe rồi cũng yếu, công việc rồi cũng khép lại, những tính toán hơn thua rồi cũng thành vô nghĩa. Chỉ có tình yêu dành cho Chúa, những hy sinh âm thầm, những việc lành bác ái, những lời cầu nguyện chân thành, những đau khổ được kết hiệp với thập giá Chúa Kitô mới đi theo con người vào cõi đời đời. Cha Gioakim đã đi trước chúng ta trên con đường ấy. Hôm nay, giữa nỗi nhớ và lời kinh, hình ảnh của cha như một lời mời gọi âm thầm mà mạnh mẽ đối với mọi người trong giáo xứ: hãy sống sao để một ngày kia, khi khép lại hành trình trần thế, chúng ta cũng có thể ra trước mặt Chúa với đôi tay không trống rỗng.
Lạy Chúa, trong ngày tưởng niệm 37 năm của Cố Linh mục Nhạc sư Gioakim – Lương Hoàng Kim, chúng con xin dâng lên Chúa lòng biết ơn vì hồng ân Chúa đã ban cho Giáo Hội qua cuộc đời cha. Xin Chúa, bởi lòng thương xót vô biên, tha thứ mọi thiếu sót của phận người nơi cha, thanh luyện cha nếu còn cần được thanh luyện, và sớm đưa cha vào hưởng Nhan Thánh Chúa trên trời. Xin cho cha được nghỉ yên muôn đời trong Chúa, và cho ánh sáng ngàn thu chiếu soi trên cha. Xin cũng vì lời chuyển cầu của cha, ban cho cha xứ và toàn thể giáo dân giáo xứ Vinh Sơn 6 luôn được mạnh khỏe phần xác, vững vàng phần hồn, và mỗi ngày một lớn lên trong đức tin, đức cậy, đức mến. Xin cho cộng đoàn luôn biết yêu mến Chúa chân thành, yêu mến Giáo Hội tha thiết, yêu mến nhau cụ thể, và sống sao cho đời sống mình trở thành một bài ca đẹp dâng lên Chúa giữa trần gian.
Cha ơi, ba mươi bảy năm đã qua, nhưng nhiều giáo xứ vẫn nhớ cha. Những người yêu mến cha vẫn nhớ cha. Và trong lời kinh hôm nay, nỗi nhớ ấy không chìm trong buồn thương, nhưng được nâng lên thành hy vọng. Hy vọng rằng cha đang ở trong tình yêu Chúa. Hy vọng rằng cha vẫn dõi theo đoàn con cái mình. Hy vọng rằng một ngày kia, trong lòng thương xót Chúa, những người còn đang lữ hành nơi trần thế này cũng sẽ được gặp lại cha trong quê trời vĩnh cửu, nơi không còn chia ly, không còn nước mắt, không còn thời gian, nhưng chỉ còn niềm vui đời đời trong Chúa. Amen.
Lm. Anmai, CSsR













