NƠI MỌI CUỘC CHIẾN THẬT SỰ BẮT ĐẦU – Lm. Anmai, CSsR

0

NƠI MỌI CUỘC CHIẾN THẬT SỰ BẮT ĐẦU – Lm. Anmai, CSsR
Có một sự thật rất đơn giản nhưng cũng rất đáng sợ: trước khi con người làm điều gì bằng đôi tay, họ đã làm điều ấy trong lòng; trước khi một lời cay nghiệt bật ra khỏi miệng, nó đã được thai nghén trong những vùng tối của tâm hồn; trước khi một sự phản bội xảy ra trong đời sống, đã có một khoảng cách âm thầm hình thành bên trong; trước khi một cuộc chiến bùng nổ giữa người với người, đã có những cuộc chiến nhỏ hơn diễn ra trong những trái tim không còn bình an; và trước khi thế giới trở nên lạnh lùng, bạo lực, ích kỷ hay vô cảm, đã có biết bao con người để cho lòng mình dần trở nên lạnh lùng, bạo lực, ích kỷ và vô cảm. Bởi thế, có một nhận xét thật thấm thía: “Không có điều gì xảy ra trên thế giới mà trước hết lại không xảy ra trong tâm hồn con người.” Câu nói ấy đưa ta trở về nơi mà ta thường muốn trốn tránh nhất: chính mình. Ta rất dễ nhìn ra những điều sai trái trong xã hội, những bất công trong cơ chế, những yếu đuối nơi người khác, những mâu thuẫn trong gia đình, những rạn nứt trong cộng đoàn, nhưng điều khó nhất vẫn là dám bước xuống thật sâu trong lòng mình và tự hỏi: điều gì đang thực sự xảy ra ở đây? Tôi đang mang trong mình điều gì? Tôi đang nuôi dưỡng điều gì? Tôi đang để cho điều gì cai trị lòng mình? Đâu là những khát vọng chân thật, đâu là những tham vọng trá hình? Đâu là nỗi sợ tôi chưa bao giờ dám gọi tên? Đâu là những xao nhãng đang làm tôi quên mất điều quan trọng nhất? Đâu là những vết thương tôi vẫn giả vờ đã lành? Đâu là tội lỗi mà tôi cố gắng biện minh bằng những cái tên đẹp đẽ hơn? Và sâu hơn tất cả những lớp bụi ấy, liệu tôi có còn nhận ra một trái tim được Thiên Chúa dựng nên cho chính Ngài hay không?

Đời người thường được phủ lên bằng rất nhiều lớp. Ta có lớp của công việc, của trách nhiệm, của vai trò, của danh tiếng, của chức vụ, của những gì người khác mong đợi nơi mình. Ta có lớp của những dự định, những tham vọng, những nỗi lo, những nhu cầu được nhìn nhận, được thành công, được tôn trọng, được yêu mến, được bảo đảm. Ta có lớp của những tổn thương cũ, những ký ức buồn, những lời xúc phạm chưa quên, những thất bại vẫn còn âm ỉ. Ta có cả lớp của tội lỗi, của sự yếu đuối, của những thỏa hiệp nhỏ mà lâu ngày trở thành thói quen, của những điều ta biết là không đúng nhưng vẫn làm, biết là không nên giữ nhưng vẫn không buông. Những lớp ấy chồng chất lên nhau đến mức có khi ta sống cả chục năm mà không còn biết con người thật của mình đang ở đâu. Ta tưởng mình là chức vụ đang mang. Ta tưởng mình là thành tựu đã đạt. Ta tưởng mình là những lời người khác khen. Ta tưởng mình là những thất bại từng trải. Ta tưởng mình là những sai lầm đã phạm. Ta tưởng mình là những vết thương đã nhận. Nhưng tất cả những điều ấy, dù ảnh hưởng sâu xa đến đời ta, vẫn chưa phải là tầng sâu nhất của con người. Ở dưới tất cả những tham vọng, sợ hãi, xao nhãng và tội lỗi ấy vẫn có một điều không dễ bị hủy diệt: một trái tim được tạo dựng cho Thiên Chúa. Trái tim ấy có thể bị lấp vùi, có thể bị làm cho chai cứng, có thể bị tổn thương, có thể bị lạc hướng, nhưng khát vọng căn bản của nó vẫn là trở về với Đấng là nguồn cội của mình. Thánh Augustinô đã diễn tả chân lý đó bằng một lời đã đi qua bao thế kỷ: lòng con người khắc khoải cho đến khi nghỉ yên trong Thiên Chúa. Chính sự khắc khoải ấy giải thích rất nhiều điều trong đời ta. Nhiều khi ta tưởng mình đang khát tiền bạc, nhưng điều sâu hơn là ta đang khát cảm giác an toàn. Ta tưởng mình khát danh tiếng, nhưng thực ra ta đang khát được nhìn nhận. Ta tưởng mình khát quyền lực, nhưng có khi sâu xa là ta đang sợ sự bất lực. Ta tưởng mình khát hưởng thụ, nhưng đôi khi đó chỉ là cách một tâm hồn mệt mỏi cố tìm chút an ủi. Ta tưởng mình cần được người khác yêu, nhưng sâu hơn nữa, ta đang khao khát một tình yêu vô điều kiện mà chỉ Thiên Chúa mới có thể trao ban trọn vẹn.

Có lẽ một trong những bi kịch lớn nhất của con người là chúng ta thường tìm một điều vô hạn trong những thực tại hữu hạn. Ta mong một con người sẽ làm cho mình hoàn toàn đầy đủ; nhưng người ấy cũng hữu hạn như ta. Ta mong tiền bạc sẽ cho ta sự bảo đảm tuyệt đối; nhưng đời người vẫn mong manh trước bệnh tật và cái chết. Ta mong thành công sẽ làm ta bình an; nhưng thành công hôm nay lại dễ trở thành áp lực của ngày mai. Ta mong những thú vui sẽ làm lòng mình no thỏa; nhưng sau những khoảnh khắc kích thích thường vẫn còn một khoảng trống khó gọi tên. Ta mong lời khen của người khác sẽ làm ta biết mình có giá trị; nhưng chỉ một lời chê cũng đủ làm ta chao đảo. Chúng ta cứ chạy từ điều này sang điều khác, giống như người khát uống nước biển: càng uống càng khát. Không phải vì những điều của thế gian tự chúng đều xấu, nhưng vì chúng không thể gánh nổi một khát vọng vô hạn. Một con tim được dựng nên cho Thiên Chúa sẽ không thể hoàn toàn thỏa mãn bằng những gì nhỏ hơn Thiên Chúa. Ta có thể lấp đầy lịch làm việc nhưng vẫn thấy trống. Ta có thể lấp đầy căn nhà bằng đồ vật nhưng vẫn thấy cô đơn. Ta có thể lấp đầy đời mình bằng các mối quan hệ nhưng vẫn thấy không ai thực sự hiểu mình. Ta có thể lấp đầy điện thoại bằng tin nhắn, mạng xã hội, hình ảnh, video, tin tức, nhưng khi màn hình tắt đi và căn phòng trở lại im lặng, một câu hỏi vẫn có thể vang lên: “Rốt cuộc, lòng tôi đang tìm gì?” Câu hỏi ấy đáng sợ vì nó không cho phép ta tiếp tục sống hời hợt. Nhưng cũng chính câu hỏi ấy có thể là khởi đầu của ơn cứu độ.

Có một nghệ thuật mà con người thời nay đang đánh mất: nghệ thuật ở lại với chính tâm hồn mình. Ta sợ im lặng. Ta sợ những khoảng trống. Ta sợ những lúc không có gì để xem, không có ai để nói chuyện, không có công việc nào để bận rộn. Bởi vì khi mọi tiếng động bên ngoài lắng xuống, ta bắt đầu nghe những tiếng động bên trong. Ta nghe những nỗi buồn mình đã cố quên. Ta nghe những câu hỏi chưa có lời đáp. Ta nghe những tiếc nuối. Ta nghe những bất mãn. Ta nghe những giận dữ. Ta nghe những khát vọng mà lâu nay ta ép xuống. Và đôi khi, ta nghe cả tiếng lương tâm. Vì thế, thật dễ hiểu tại sao con người thích xao nhãng. Xao nhãng không chỉ là vấn đề thiếu tập trung; nhiều khi nó là một chiến thuật để không phải đối diện với chính mình. Ta mở điện thoại không hẳn vì có việc cần, nhưng vì không biết phải làm gì với sự trống rỗng đang xuất hiện trong lòng. Ta nói rất nhiều vì sợ sự im lặng. Ta lao vào công việc vì sợ những câu hỏi của đời mình. Ta giữ mình luôn bận vì nếu ngừng lại, có thể ta sẽ phải đối diện với điều mình không muốn nhìn. Nhưng một đời sống chỉ biết chạy khỏi chính mình sẽ không bao giờ thật sự được chữa lành. Điều ta không đối diện sẽ không biến mất; nó chỉ đi xuống sâu hơn. Vết thương không được chăm sóc sẽ không tự nhiên trở thành lành mạnh. Nỗi sợ không được gọi tên sẽ âm thầm điều khiển quyết định. Tội lỗi không được thú nhận sẽ tìm cách biện minh. Và khát vọng về Thiên Chúa nếu không được nhận ra sẽ dễ bị chuyển hướng sang những thần tượng khác.

Mỗi người đều có một “đền thờ” trong lòng, và ở đó luôn có một ngai. Câu hỏi không phải là ta có thờ phượng hay không, nhưng là ta đang đặt ai hay điều gì trên ngai ấy. Có người đặt tiền bạc. Có người đặt danh dự. Có người đặt sự thành công. Có người đặt một mối quan hệ. Có người đặt chính mình. Có người đặt nỗi sợ. Có người đặt quá khứ. Có người đặt vết thương. Có người đặt dư luận. Có người sống suốt đời để làm vừa lòng người khác, đến mức lời người khác trở thành “thượng đế” quyết định họ vui hay buồn. Có người sống để chứng minh bản thân, và mọi thành tựu trở thành những lễ vật dâng lên cho một cái tôi luôn đói khát. Có người đặt quyền lực trên ngai lòng mình, nên họ không chịu được khi người khác không nghe theo. Có người đặt sự an toàn lên trên tất cả, nên họ không bao giờ dám bước ra khỏi vùng quen thuộc, kể cả khi Thiên Chúa mời gọi đi xa hơn. Nhưng mọi thần tượng đều có cùng một đặc tính: lúc đầu chúng hứa cho ta sự sống, nhưng dần dần chúng đòi chính sự sống của ta. Ta tưởng mình sở hữu tiền bạc, rồi một ngày tiền bạc sở hữu ta. Ta tưởng mình tìm kiếm thành công, rồi thành công bắt ta hiến tế sức khỏe, gia đình và bình an. Ta tưởng mình cần lời khen, rồi dư luận biến ta thành tù nhân. Ta tưởng mình chỉ muốn được yêu, rồi sự lệ thuộc tình cảm khiến ta đánh mất tự do. Chỉ Thiên Chúa mới có thể ở trung tâm mà không nghiền nát con người. Chỉ Thiên Chúa mới có thể được yêu tuyệt đối mà lại làm cho ta tự do hơn. Bởi Ngài không chiếm hữu ta như đồ vật; Ngài yêu ta như con cái. Ngài không làm ta nhỏ bé để Ngài lớn lên; Ngài làm ta trở thành con người thật sự.

Bởi vậy, cuộc chiến thiêng liêng lớn nhất không diễn ra trước tiên ngoài xã hội mà trong lòng người. Thế giới sẽ bình an hơn nếu lòng người bình an hơn. Gia đình sẽ bớt tổn thương nếu mỗi người học cách đối diện với những vết thương của mình thay vì ném chúng vào người khác. Cộng đoàn sẽ bớt chia rẽ nếu mỗi người biết nhận ra cái tôi đang đòi chiến thắng. Giáo Hội sẽ trong sáng hơn nếu mỗi người dám để Tin Mừng xét lại chính mình trước khi dùng Tin Mừng để xét người khác. Xã hội sẽ bớt bạo lực nếu con người biết chữa lành sự bạo lực bên trong. Những cuộc chiến lớn thường có những mầm rất nhỏ: một chút tham lam không được ngăn lại, một chút tự ái không được chữa lành, một chút sợ hãi bị khai thác, một chút kiêu ngạo được nuôi lớn, một chút căm ghét được hợp lý hóa. Cũng vậy, thánh thiện không bắt đầu bằng những điều ngoạn mục. Nó bắt đầu từ việc ta thành thật với một ý nghĩ không tốt. Bắt đầu từ việc ta xin lỗi trước khi lòng tự ái kịp dựng thêm một bức tường. Bắt đầu từ việc ta im lặng thay vì nói lời gây thương tổn. Bắt đầu từ việc ta biết dừng lại trước một cơn giận. Bắt đầu từ việc ta nhận ra một cám dỗ ngay khi nó còn nhỏ. Bắt đầu từ việc ta dám nói với Chúa: “Lạy Chúa, trong lòng con đang có điều này. Con không muốn che giấu nó trước mặt Ngài.”

Đức Giêsu rất quan tâm đến nội tâm. Ngài không chỉ nói về hành vi; Ngài đi đến tận căn nguyên. Người xưa nói chớ giết người, Ngài nói đến cả cơn giận trong lòng. Người xưa nói chớ ngoại tình, Ngài nói đến cả cái nhìn chiếm hữu. Ngài không chỉ quan tâm đến việc ta cho người nghèo bao nhiêu, mà còn hỏi ta cho với động cơ nào. Ngài không chỉ quan tâm đến lời cầu nguyện dài hay ngắn, mà hỏi ta có thật sự gặp Cha trong nơi kín đáo hay không. Ngài phê phán những người có vẻ sạch bên ngoài nhưng bên trong đầy tham lam và tự mãn. Tất cả cho thấy Thiên Chúa không hài lòng với một đời sống chỉ được sơn đẹp ở mặt tiền. Ngài muốn trái tim. “Con ơi, hãy cho Ta trái tim của con.” Đó dường như là lời Thiên Chúa vẫn nói với mỗi người. Không phải Ngài muốn một trái tim hoàn hảo rồi mới đến với Ngài. Ngài muốn trái tim đang có: với vết thương, với yếu đuối, với những góc tối, với những điều chưa giải quyết. Chúng ta nhiều khi nghĩ phải sửa mình xong rồi mới đến với Chúa. Nhưng chính khi đến với Chúa, ta mới có thể được sửa đổi. Người bệnh không đợi lành rồi mới đến bác sĩ. Người tội lỗi cũng không cần phải trở nên thánh thiện rồi mới được phép cầu nguyện. Điều Thiên Chúa cần không phải là một hồ sơ đẹp, nhưng là sự thật.

Sự thật về lòng mình đôi khi rất khó chịu. Ta có thể phát hiện ra rằng mình không tốt như vẫn nghĩ. Có những việc ta làm tưởng là vì người khác nhưng thật ra là để được nhìn nhận. Có những lời khuyên tưởng là vì yêu thương nhưng có lẫn nhu cầu kiểm soát. Có những hy sinh tưởng hoàn toàn quảng đại nhưng vẫn mong người khác biết ơn. Có những lần ta nói mình bảo vệ sự thật nhưng thật ra đang bảo vệ cái tôi. Có những lúc ta nhân danh bổn phận để trốn tránh tình yêu. Có những lúc ta nhân danh khôn ngoan để che sự sợ hãi. Có những lúc ta gọi đó là “thẳng thắn” nhưng thật ra là thiếu dịu dàng. Có những lúc ta gọi đó là “công bằng” nhưng sâu xa lại là muốn trả đũa. Càng đi sâu vào đời sống nội tâm, con người càng bớt dễ dãi với chính mình. Nhưng điều kỳ lạ là càng thấy sự thật, ta lại càng có khả năng hiểu và thương người khác. Người đã nhận ra sự yếu đuối của mình sẽ bớt khắt khe với yếu đuối của tha nhân. Người đã biết mình cần lòng thương xót sẽ bớt dùng luật lệ như một cây gậy. Người đã khóc vì tội mình sẽ khó vui trên sự sa ngã của người khác. Người đã được tha thứ sẽ hiểu rằng một con người không thể bị đồng hóa hoàn toàn với lỗi lầm của họ.

Đi xuống chiều sâu tâm hồn không phải là rơi vào sự ám ảnh về bản thân. Đời sống Kitô hữu không phải là ngồi phân tích mình vô tận. Nội tâm Kitô giáo luôn có một hướng đi: đi qua sự thật về mình để gặp sự thật về Thiên Chúa. Và sự thật cuối cùng về Thiên Chúa không phải là Ngài đứng đó để bắt lỗi, nhưng là Ngài là Cha. Nếu đi vào lòng mình mà chỉ thấy bóng tối, ta có thể thất vọng. Nhưng nếu đi vào lòng mình cùng với Đức Kitô, ta sẽ khám phá rằng nơi sâu nhất không phải là tội lỗi mà là ân sủng. Tội lỗi có thể rất sâu, nhưng lòng thương xót còn sâu hơn. Vết thương có thể lâu năm, nhưng tình yêu Thiên Chúa có trước cả vết thương ấy. Sự lạc lối có thể kéo dài nhiều năm, nhưng tiếng gọi của Ngài đã có từ trước khi ta lạc. Kinh Thánh cho ta một hình ảnh rất đẹp: con người được dựng nên theo hình ảnh Thiên Chúa. Tội lỗi có thể làm hình ảnh ấy bị hoen mờ, nhưng không thể xóa bỏ hoàn toàn. Chính vì vậy, trong người tội lỗi nhất vẫn còn một khả năng trở về. Trong người lạnh lùng nhất vẫn có thể còn một giọt nước mắt. Trong người tưởng như đã đi rất xa vẫn có thể có một khoảnh khắc nhớ nhà. Dụ ngôn người con hoang đàng bắt đầu chuyển hướng chỉ bằng một câu rất nhỏ: “Bấy giờ anh ta hồi tâm.” Anh trở về với chính mình. Và chính khi trở về với chính mình, anh bắt đầu trở về với cha.

Có lẽ nhiều người trong chúng ta cũng cần một cuộc “hồi tâm” như thế. Không nhất thiết phải bỏ nhà đi xa như người con hoang đàng. Có thể ta vẫn đi lễ, vẫn cầu nguyện, vẫn làm việc mục vụ, vẫn chu toàn bổn phận, nhưng tâm hồn đã đi rất xa. Ta có thể ở gần những điều thánh mà lòng lại không còn thánh. Ta có thể nói về Thiên Chúa nhưng ít nói với Thiên Chúa. Ta có thể giúp người khác cầu nguyện mà chính mình sống khô cằn. Ta có thể bận rộn cho công việc của Chúa mà dần quên mất chính Chúa. Đây là một cám dỗ rất tinh tế: lấy việc làm cho Chúa thay thế cho việc ở với Chúa. Khi ấy, hoạt động có thể rất nhiều nhưng nguồn nước bên trong dần cạn. Ta trở nên dễ cáu, dễ thất vọng, dễ chạm tự ái, dễ so sánh, dễ buồn khi không được ghi nhận. Những dấu hiệu ấy nhiều khi không chỉ là vấn đề tính khí; chúng có thể là lời báo động rằng tâm hồn đang xa nguồn. Một cành cây có thể còn xanh một thời gian sau khi bị cắt khỏi thân, nhưng rồi nó sẽ khô. Con người cũng vậy. Ta có thể tiếp tục làm việc nhờ thói quen, năng lực và trách nhiệm, nhưng nếu mất sự kết hiệp với Thiên Chúa, dần dần đời sống bên trong sẽ khô.

Cho nên điều quan trọng không chỉ là hỏi: “Hôm nay tôi đã làm được bao nhiêu việc?” mà còn phải hỏi: “Hôm nay lòng tôi ở đâu?” Không chỉ hỏi: “Người khác nghĩ gì về tôi?” mà hỏi: “Thiên Chúa đang thấy gì trong tôi?” Không chỉ hỏi: “Tôi có thành công không?” mà hỏi: “Tôi có trung tín không?” Không chỉ hỏi: “Tôi có được yêu không?” mà hỏi: “Tôi có đang yêu không?” Không chỉ hỏi: “Tôi có kiểm soát được mọi chuyện không?” mà hỏi: “Tôi có đang tín thác không?” Những câu hỏi ấy đưa ta từ bề mặt xuống chiều sâu. Và chính ở chiều sâu ấy, đời sống thiêng liêng thực sự bắt đầu.

Ta cũng phải chấp nhận rằng trong lòng mình có nhiều tiếng nói. Có tiếng của nỗi sợ: “Mày sẽ thất bại.” Có tiếng của tự ái: “Mày phải chứng minh cho họ thấy.” Có tiếng của tổn thương: “Đừng tin ai nữa.” Có tiếng của tham vọng: “Phải có nhiều hơn.” Có tiếng của tội lỗi: “Chỉ lần này thôi.” Có tiếng của tuyệt vọng: “Mày sẽ không bao giờ thay đổi.” Và giữa tất cả những tiếng ấy còn có một tiếng khác, nhẹ hơn nhưng sâu hơn: “Con là con yêu dấu của Ta.” Tiếng của Thiên Chúa thường không ồn ào. Nó không ép buộc. Nó không kích động. Nó không làm ta hoảng loạn. Nó đưa ta về với sự thật và bình an. Phân định đời sống thiêng liêng chính là học nhận ra tiếng nào đang dẫn mình. Một ý nghĩ có thể rất mạnh nhưng không phải vì thế mà đúng. Một cảm xúc có thể rất thật nhưng không phải vì thế mà phải vâng theo. Một nỗi sợ có thể rất lớn nhưng không có nghĩa nó nói sự thật về tương lai. Trưởng thành là khi ta không còn bị mọi chuyển động bên trong kéo đi. Ta học đứng trước chúng, gọi tên chúng, đem chúng ra ánh sáng và hỏi: điều này đến từ đâu, đang dẫn tôi đến đâu, có làm tôi tự do hơn, yêu thương hơn, chân thật hơn, gần Thiên Chúa hơn hay không?

Nếu “không có điều gì xảy ra trên thế giới mà trước hết không xảy ra trong tâm hồn con người”, thì muốn thay đổi thế giới, ta không thể bỏ qua việc hoán cải lòng mình. Đây không phải là một thứ đạo đức cá nhân khép kín. Trái lại, nội tâm được chữa lành sẽ sinh hoa trái xã hội. Một người cha biết chữa lành cơn giận của mình có thể làm thay đổi bầu khí cả gia đình. Một người mẹ sống bình an có thể truyền bình an cho con cái. Một linh mục biết chiến đấu với cái tôi có thể xây dựng một cộng đoàn hiệp nhất hơn. Một người lãnh đạo không bị tham vọng thống trị có thể đưa ra những quyết định công bằng hơn. Một người trẻ không bị mạng xã hội quyết định giá trị bản thân sẽ sống tự do hơn. Một người biết tha thứ có thể chặn đứng một chuỗi hận thù kéo dài nhiều thế hệ. Hoán cải một trái tim không bao giờ chỉ là chuyện riêng tư. Mỗi người mang nội tâm mình vào trong mọi mối quan hệ. Ta bước vào gia đình bằng trái tim ta. Ta bước vào công sở bằng trái tim ta. Ta bước vào cộng đoàn bằng trái tim ta. Ta bước vào xã hội bằng trái tim ta. Nếu lòng ta đầy cay đắng, ta sẽ gieo cay đắng. Nếu lòng ta đầy bình an, ta sẽ gieo bình an. Nếu lòng ta được Thiên Chúa chạm đến, sự hiện diện của ta cũng bắt đầu mang một điều gì đó của Thiên Chúa đến cho người khác.

Vậy phải chăm sóc trái tim thế nào? Có lẽ trước hết bằng sự thinh lặng. Không phải thứ im lặng trống rỗng, nhưng là khoảng không để sự thật xuất hiện. Mỗi ngày cần có những phút không màn hình, không tin tức, không công việc, không tiếng ồn, chỉ để ngồi trước mặt Chúa và trước chính mình. Ban đầu có thể rất khó. Nhưng dần dần ta sẽ nghe lại được nhịp đập của tâm hồn. Sau đó là Lời Chúa. Lời Chúa giống như chiếc gương không chỉ cho ta thấy điều xấu mà còn cho ta thấy căn tính thật. Khi Tin Mừng nói “Anh em đừng sợ”, ta nhận ra mình đã sống bao nhiêu năm dưới quyền của nỗi sợ. Khi Chúa nói “Hãy tha thứ”, ta thấy những người mình vẫn đang giữ trong nhà tù của lòng. Khi Ngài nói “Kho tàng của anh ở đâu thì lòng anh ở đó”, ta bắt đầu nhận ra kho tàng thật của mình. Khi Ngài hỏi Phêrô: “Con có yêu Thầy không?”, câu hỏi ấy cũng đi xuyên qua mọi lớp vỏ và chạm đến trung tâm lòng ta.

Rồi cần đến Bí tích Hòa Giải, một nơi con người không chỉ thú nhận việc mình đã làm mà còn để ánh sáng của lòng thương xót đi vào những góc tối. Xưng tội đúng nghĩa không phải là đọc danh sách lỗi rồi đi về, nhưng là một hành vi của sự thật: tôi ngừng biện minh, ngừng che giấu, ngừng đóng vai người tốt trước Thiên Chúa. Và chính lúc ấy, một điều kỳ diệu xảy ra: điều được đưa ra ánh sáng mất dần quyền lực của nó. Tội lỗi thích bóng tối. Nó lớn lên trong bí mật, trong xấu hổ, trong sự che giấu. Khi được gọi tên trước lòng thương xót, nó bắt đầu bị bẻ gãy. Không phải vì ta mạnh hơn, nhưng vì ân sủng mạnh hơn.

Cũng cần học nghệ thuật xét mình mỗi ngày, nhưng không theo lối soi mói bệnh hoạn. Chỉ cần hỏi: hôm nay điều gì làm tôi sống hơn? Điều gì làm tôi xa Chúa hơn? Tôi đã yêu ở đâu? Tôi đã ích kỷ ở đâu? Điều gì làm tôi bất an? Điều gì khiến tôi biết ơn? Tôi đang mang ai trong lòng với sự khó chịu? Tôi đang trốn điều gì? Tôi cần xin lỗi ai? Tôi cần tha thứ cho ai? Tôi cần giao điều gì cho Chúa? Những câu hỏi nhỏ như thế, nếu trung thành mỗi ngày, có thể cứu một đời người khỏi sống vô thức.

Và cuối cùng, cần nhớ rằng trái tim không được chữa lành chỉ bằng phân tích, nhưng bằng tình yêu. Ta có thể hiểu rất rõ vì sao mình bị tổn thương mà vẫn chưa được chữa lành. Ta có thể biết nguồn gốc của nỗi sợ mà nỗi sợ vẫn còn. Sự hiểu biết là cần, nhưng con người cần hơn nữa một kinh nghiệm được yêu. Trong đời sống đức tin, kinh nghiệm căn bản nhất là được Thiên Chúa yêu không phải vì ta hoàn hảo, mà ngay trong sự bất toàn. Đây là điều có thể thay đổi toàn bộ nội tâm. Khi một người thật sự tin rằng mình được Thiên Chúa yêu, họ không còn cần phải cố chứng minh mình có giá trị bằng mọi giá. Họ có thể nhận lỗi mà không sụp đổ. Họ có thể bị hiểu lầm mà không cần trả đũa. Họ có thể thất bại mà không kết luận đời mình vô nghĩa. Họ có thể già đi mà không tuyệt vọng. Họ có thể mất nhiều thứ mà vẫn giữ được trung tâm. Bởi vì căn tính của họ không còn nằm trong những gì có thể mất.

Có thể sâu dưới lớp tham vọng của ta là một đứa trẻ từng nghĩ rằng mình phải thành công mới được yêu. Sâu dưới sự nóng giận có thể là một vết thương chưa được nhìn nhận. Sâu dưới sự kiểm soát có thể là một nỗi sợ mất mát. Sâu dưới sự ghen tị có thể là cảm giác mình không đủ giá trị. Sâu dưới sự tìm kiếm thú vui có thể là một tâm hồn cô đơn. Nhưng sâu hơn cả những điều ấy vẫn là một trái tim được dựng nên cho Thiên Chúa. Đó là niềm hy vọng lớn nhất. Ta không chỉ là tổng số những nỗi sợ. Ta không chỉ là sản phẩm của những vết thương. Ta không chỉ là những tội đã phạm. Ta không chỉ là những thất bại. Có một cái gì trong ta thuộc về Thiên Chúa trước khi nó thuộc về bất cứ bóng tối nào.

Vì thế, hành trình thiêng liêng không phải là trở thành một người xa lạ với chính mình, nhưng là trở về với con người mà Thiên Chúa đã muốn ta trở thành từ đầu. Hoán cải không chỉ là bỏ tội; nó còn là trở về nhà. Cầu nguyện không chỉ là nói nhiều với Chúa; nó là để lòng mình tìm lại trung tâm. Thánh thiện không phải là làm cho mình trở nên kỳ lạ; nó là trở nên toàn vẹn. Và bình an không phải là không còn vấn đề; nó là khi giữa mọi vấn đề, lòng ta vẫn biết mình thuộc về ai.

Thế giới hôm nay có quá nhiều tiếng ồn, quá nhiều giận dữ, quá nhiều tranh chấp, quá nhiều lo lắng. Ta dễ nghĩ rằng điều cần nhất là sửa người khác, sửa cơ chế, sửa xã hội, sửa cộng đoàn. Những điều ấy có thể cần. Nhưng có một công việc không ai làm thay ta được: để Thiên Chúa sửa lại trái tim mình. Bởi nếu lòng người không đổi, những cơ chế tốt cũng có thể bị biến thành công cụ của ích kỷ. Nếu lòng người không đổi, những lời nói đẹp cũng có thể trở thành mặt nạ. Nếu lòng người không đổi, ngay cả điều thánh cũng có thể bị sử dụng cho tham vọng. Nhưng nếu lòng người thật sự được biến đổi, rất nhiều điều bên ngoài cũng bắt đầu thay đổi theo.

Có lẽ hôm nay Chúa không hỏi ta trước hết: “Con đã làm được gì lớn lao?” Ngài chỉ hỏi: “Trái tim con đang ở đâu?” Có lẽ Ngài không trách ta vì còn nhiều yếu đuối bằng việc ta không chịu đưa yếu đuối ấy đến cho Ngài. Có lẽ điều đau lòng nhất không phải là ta đã đi xa, mà là ta quên rằng đường về vẫn còn mở. Và có lẽ điều ta cần nhất không phải là thêm một thành tựu, một lời khen, một kế hoạch hay một cuộc chạy đua mới, nhưng là trở lại căn phòng bên trong, khép cánh cửa của tiếng ồn, ngồi xuống trước mặt Chúa và nói một câu đơn sơ: “Lạy Chúa, đây là trái tim con. Nó lộn xộn. Nó yếu đuối. Nó có những góc con cũng không hiểu. Nhưng nó được dựng nên cho Ngài. Xin đưa nó trở về.”

Khi một trái tim trở về, thế giới đã bắt đầu thay đổi. Có thể chẳng ai biết. Không có tiếng vỗ tay. Không có bản tin nào đăng. Nhưng một người bớt kiêu ngạo, một gia đình đã bớt một cuộc cãi vã. Một người biết tha thứ, một chuỗi hận thù đã bị chặn lại. Một người bỏ được tham lam, ai đó ngoài kia có thể được sống công bằng hơn. Một người biết cầu nguyện, một cộng đoàn có thể được nâng đỡ. Một người để Thiên Chúa chữa lành, những người quanh họ sẽ không còn phải gánh những vết thương mà họ từng vô thức truyền sang.

Thật vậy, những biến động của thế giới có khởi điểm rất sâu trong lòng người. Nhưng cũng vì thế mà niềm hy vọng của thế giới cũng bắt đầu ở chính nơi ấy. Nếu bóng tối có thể sinh ra từ tâm hồn, thì ánh sáng cũng vậy. Nếu chiến tranh bắt đầu trong lòng, bình an cũng phải bắt đầu trong lòng. Nếu hận thù được thai nghén trong nội tâm, tình yêu cũng có thể được thai nghén ở đó. Và nếu tội lỗi có thể làm trái tim con người méo mó, ân sủng còn có thể làm nó trở nên mới.

Bên dưới tất cả những tham vọng, sợ hãi, xao nhãng và tội lỗi, vẫn còn một trái tim khát Thiên Chúa. Hãy đi xuống đủ sâu để gặp trái tim ấy. Hãy chăm sóc nó. Hãy để Lời Chúa thanh luyện nó. Hãy để lòng thương xót chữa lành nó. Hãy để Thánh Thể nuôi dưỡng nó. Hãy để thinh lặng trả lại cho nó khả năng lắng nghe. Hãy để cầu nguyện đưa nó về đúng trung tâm. Và rồi, từ một trái tim được Thiên Chúa chiếm hữu, một đời sống khác sẽ bắt đầu. Có thể thế giới chưa đổi ngay, nhưng ít nhất đã có một nơi trên thế giới này mà Thiên Chúa được phép ngự trị trở lại: chính lòng ta.

Lm. Anmai, CSsR

Previous articleCUỘC ĐỐI THOẠI KHÔNG AI NGHE THẤY – Lm. Anmai, CSsR
Next articleĐI VÀO LÒNG MÌNH ĐỂ CÓ THỂ ĐI RA VỚI CUỘC ĐỜI – Lm. Anmai, CSsR