ĐỪNG TƯỞNG !!!
– Đừng tưởng chăm tập thể dục quá khỏe mạnh thọ lâu. Buổi sáng vừa ngủ dậy đã hùng hục lên đường tập thể dục. Mùa Đông thì dễ bị trúng phong méo miệng. Mùa hè người huyết áp cao càng nguy huyết, huyết áp càng lên cao dễ bị tai biến… Mùa mưa gió dễ bị nhiễm khi xấu như phong thấp… Chính vì vậy chúng ta cần phải lựa chọn thế nào cho hợp lý nhất với điều kiện và sức khỏe của bản thân mà đưa ra phương án tập hợp lý. Đừng bắt chước một cách mù quáng.
– Có bệnh tùy trường hợp, có bệnh mà cứ dùng mãi thuốc tiêu bệnh tiêu luôn cả mệnh
-Đã khỏi bệnh mà cứ dùng mãi thuốc đó cũng gây mất cân bằng cơ thể, đôi khi lại hóa ” lợn lành thành lợn què”
– Ham bồi bổ quá mức dễ gây thừa chất, trì trệ cơ thể , đôi khi lại phát sinh bệnh khác
– Mùa Đông ngủ vì lạnh bịt đầu bịt mặt cho ấm, gây thiếu dưỡng khí làm rút ngắn tuổi thọ
– Mùa hè nóng nực, đi chơi đi nhậu về nóng, cởi trần dùng quạt thốc vào người, điều hòa mát lạnh dễ bị cảm…có người còn bị chết đột tử
– Cảm sốt khát nước, uống nước chanh cho đỡ khát ..đã có người bị câm không còn nói được
– Nghe quảng cáo ăn mỡ thực vật mới tốt, nhưng thiếu không ăn mỡ động vật cũng không tốt
– Sợ thực phẩm bẩn, sợ bệnh sợ chết nhưng nếu dự trữ thực phẩm sạch quá lâu ngày trong tủ lạnh chũng khác nào thực phẩm bẩn.
– Bổ thận cứ nghĩ phải uống thuốc bổ vào thận, đôi khi phải bồi bổ toàn diện những bộ phận khác thì thận mới khỏe lên được.
– Vận động mạnh người mệt muốn ngồi nghỉ ngay cho dễ chịu, nhưng vội ngồi nghỉ ngay dễ phát sinh bệnh trĩ
– Cứ hơi có bệnh là lạm dụng dùng thuốc, có biết đâu rằng đỉnh cao của trị bệnh là phòng bệnh, điều chỉnh sinh hoạt, thay đổi môi trường sống, vận động hợp lý, điều chỉnh chế độ ăn uống và tinh thần, dùng thảo dược tự nhiên lành tính…
– Chữa bệnh chứ không chữa được Mệnh, đừng nghĩ thầy thuốc là thần tiên, học vị chức vị cao cho hoành tráng , đến khi mất đi với câu cáo phó an ủi” mặc dù được các giáo sư bác sỹ tận tình cứu chữa nhưng vì tuổi cao sức yếu , bệnh tật hiểm nghèo nên không quá khỏi…”
– Đừng tưởng cứ mùa hè nóng lại không mắc cảm lạnh…
– Đừng tưởng cảm nắng chườm đá lạnh đột ngột là cứu người ta.
– Đừng tưởng cứ mùa Đông lạnh lại trị bằng đồ nóng khi người ta đang sốt ( như gừng , rượu..) đôi khi lại khiến người ta mất mạng…
– Đừng tưởng mùa Đông lạnh bị nôn mửa nhất thiết do lạnh, đôi khi cái nóng của mùa Hạ ngấm tới mùa Đông giờ mới phát tác ..( miệng nôn trôn tháo- chứng hoắc loạn )
– Đừng tưởng cứ huyết áp cao dùng đồ mát, huyết áp thấp dùng đồ nóng, đặc biệt với người già đôi khi khiến bệnh nặng hơn
– Đừng tưởng bị nhịn đói lâu ngày cho ăn cơm ngay đã tốt
– Đừng tưởng táo bón cho thuốc nhuận trường hạ sổ là khỏi…
– Đừng tưởng tiêu chảy cho thuốc cầm đi ngoài trường hợp nào cũng khỏi
– Đừng tưởng cứ ung thư là phải tiêu độc thật mạnh, đôi khi tiêu luôn cả mạng người…
– Đừng tưởng người gầy thiếu máu, người béo thừa máu. Đôi khi lại là ngược lại…
– Đừng tưởng người nóng mới sinh dị ứng mẩn ngứa, đôi khi lạnh quá cũng sinh ra
– Đừng tưởng ra nhiều mô hôi là do cơ thể nóng quá, đôi khi lạnh quá cũng vã mồ hôi
– Đừng tưởng đau đầu là uống ” hoạt huyết dưỡng não” đôi khi lại thừa máu lên não, hoặc có máu đâu mà để lên não…
– Đừng tưởng liệt dương là uống thuốc ” bổ thận tráng dương” đôi khi lại hỏng thận…
– Đừng thấy người ốm nguy kịch tỉnh táo, sắc mặt đẹp lên , ăn được ..đã vội mừng , đôi khi khi giống như ngọn đèn dầu sắp tắt vụt sáng rùi tắt ngóm…
Hàn ( lạnh)- nhiệt ( nóng) – hư ( giả )- thực ( thật ) phải phân biệt cho tường… st