CÁC BÀI GIẢNG VỀ LỄ THÊM SỨC – Lm. Anmai, CSsR

3

TRƯỚC KHI NHẬN CHÚA THÁNH THẦN, HÃY MỞ CỬA TÂM HỒN
“Đây, Ta đứng trước cửa và gõ. Ai nghe tiếng Ta và mở cửa, thì Ta sẽ vào nhà người ấy, sẽ dùng bữa với người ấy, và người ấy sẽ dùng bữa với Ta.” Lời Chúa trong sách Khải Huyền hôm nay thật nhẹ nhàng, nhưng cũng thật mạnh mẽ. Nhẹ nhàng, vì Chúa không đạp cửa, không phá cửa, không cưỡng bức ai phải đón nhận Người. Mạnh mẽ, vì câu Lời Chúa ấy đặt mỗi người chúng ta, đặc biệt là các bạn trẻ sắp lãnh nhận Bí tích Thêm Sức, trước một câu hỏi rất thật: cửa tâm hồn tôi đang mở hay đang đóng? Tôi đang để Chúa đứng bên ngoài hay tôi thật sự mời Chúa bước vào đời mình?
Các con thân mến, chúng ta thường nghe nói: ngày lãnh nhận Bí tích Thêm Sức là ngày lãnh nhận Chúa Thánh Thần. Đó là ngày rất đẹp. Ngày ấy có Đức Giám mục đặt tay, có lời cầu nguyện long trọng, có dầu thánh được xức trên trán, có tên thánh được gọi lên, có cha mẹ đỡ đầu đứng bên cạnh, có cộng đoàn cầu nguyện, có áo đẹp, có hình chụp, có niềm vui gia đình. Nhưng tĩnh tâm hôm nay không phải chỉ để chuẩn bị bên ngoài. Tĩnh tâm hôm nay là để hỏi lòng mình: nếu Chúa Thánh Thần đến, Người có chỗ trong tôi không? Nếu Chúa đứng trước cửa tâm hồn tôi và gõ, tôi có nghe không? Nếu Người muốn bước vào, tôi có mở cửa không? Hay tôi đang khóa cửa bằng tội lỗi, bằng lười biếng, bằng điện thoại, bằng giận hờn, bằng sự bất hiếu, bằng lối sống hai mặt, bằng những điều mà chỉ mình tôi và Chúa biết?
Tin Mừng theo thánh Gioan kể rằng: “Vào chiều ngày thứ nhất trong tuần, nơi các môn đệ ở, các cửa đều đóng kín, vì các ông sợ người Do Thái. Chúa Giêsu đến, đứng giữa các ông và nói: Bình an cho anh em.” Hình ảnh các môn đệ đóng kín cửa rất giống tâm hồn chúng ta nhiều lúc. Các ông đóng cửa vì sợ. Sợ bị bắt, sợ bị liên lụy, sợ phải trả giá, sợ tương lai, sợ mất mạng. Nhưng có lẽ không chỉ có cánh cửa căn phòng bị đóng. Cửa lòng các ông cũng bị đóng. Đóng vì thất vọng. Đóng vì mặc cảm. Đóng vì yếu đuối. Đóng vì đã bỏ Thầy mà chạy. Đóng vì Phêrô đã chối Thầy. Đóng vì các ông từng hứa trung thành nhưng rồi lại tan tác. Đóng vì trong lòng còn quá nhiều bóng tối.
Vậy mà Chúa Giêsu Phục Sinh đã đến. Người không đến để mắng. Người không đến để kể tội. Người không đến để nói: “Các anh làm Ta thất vọng.” Người đến và nói: “Bình an cho anh em.” Rồi Người thổi hơi vào các ông và nói: “Anh em hãy nhận lấy Thánh Thần.” Chúa Thánh Thần đến trong một căn phòng đóng kín, nhưng Người không muốn các môn đệ ở mãi trong đóng kín. Người đến để mở toang cánh cửa sợ hãi, mở toang cánh cửa mặc cảm, mở toang cánh cửa yếu đuối, để các môn đệ từ những con người nhút nhát trở thành chứng nhân can đảm của Tin Mừng.
Hôm nay, trước ngày lãnh nhận Bí tích Thêm Sức, Chúa cũng đang đứng trước cửa tâm hồn từng người trẻ và gõ. Có thể tiếng gõ ấy không ồn ào. Có thể Chúa không gõ bằng tiếng sấm. Người gõ bằng một câu Lời Chúa làm con suy nghĩ. Người gõ bằng lời nhắc nhở của cha mẹ. Người gõ bằng bài học giáo lý. Người gõ bằng một lần con thấy mình sai. Người gõ bằng một biến cố trong gia đình. Người gõ bằng một người bạn tốt khuyên con sống đàng hoàng hơn. Người gõ bằng sự ray rứt trong lương tâm mỗi khi con làm điều không đúng. Người gõ bằng một Thánh lễ mà con nghe lòng mình bỗng chùng xuống. Người gõ bằng một phút thinh lặng trong tĩnh tâm hôm nay. Nhưng vấn đề là: con có nghe không? Và nếu nghe, con có mở không?
Chúa không ép ai mở cửa. Đây là điều rất quan trọng. Tình yêu thật không bao giờ cưỡng bức. Chúa có quyền trên trời dưới đất, nhưng trước cửa lòng con, Người vẫn đứng và gõ. Người không phá cửa. Người không xông vào. Người không dùng quyền lực để bắt con phải yêu Người. Vì nếu bị ép, đó không còn là tình yêu. Nếu chỉ giữ đạo vì sợ bị la, đó chưa phải là đức tin trưởng thành. Nếu chỉ đi lễ vì cha mẹ bắt, đó chưa phải là lòng mến. Nếu chỉ học giáo lý để được Thêm Sức cho xong, đó chưa phải là gặp gỡ Chúa. Chúa muốn con mở cửa bằng tự do. Người muốn con nói với Người bằng chính trái tim con: “Lạy Chúa, con muốn Chúa bước vào đời con. Con muốn Chúa ở lại với con. Con muốn Chúa thay đổi con.”
Các con thân mến, có nhiều người chuẩn bị lãnh nhận Bí tích Thêm Sức nhưng lại không chuẩn bị tâm hồn. Có người chuẩn bị quần áo, chuẩn bị hình chụp, chuẩn bị tiệc, chuẩn bị giấy chứng nhận, nhưng không chuẩn bị xưng tội cho thật lòng. Có người thuộc bài giáo lý, nhưng chưa thật sự muốn sống như người có Chúa. Có người mong ngày Thêm Sức đến mau để “học giáo lý xong cho khỏe”, chứ chưa hiểu rằng Bí tích Thêm Sức không phải là ngày kết thúc đời sống đức tin, mà là ngày bắt đầu một đời Kitô hữu trưởng thành hơn. Nếu Rửa Tội làm ta trở thành con Chúa, thì Thêm Sức làm ta được Chúa Thánh Thần củng cố để sống mạnh mẽ hơn, can đảm hơn, trưởng thành hơn trong đức tin. Nhưng Chúa Thánh Thần không phải là một món quà trang trí. Người là lửa. Người là gió. Người là sức sống. Người đến để biến đổi. Người đến để thanh luyện. Người đến để sai đi. Ai thật sự đón nhận Người thì không thể sống y như cũ mãi.
Vậy hôm nay, chúng ta hãy nhìn lại những cánh cửa đang đóng trong tâm hồn mình.
Cánh cửa thứ nhất là tội lỗi. Tội lỗi không chỉ là làm một điều xấu bên ngoài. Tội lỗi là đóng cửa lại với Chúa. Khi con biết điều đó sai mà vẫn làm, con đang khóa cửa. Khi con nói dối, gian lận, chửi thề, nói tục, xem những điều không trong sạch, ăn cắp, bắt nạt người khác, xúc phạm thân xác mình hay thân xác người khác, con đang để bóng tối chiếm một góc trong lòng. Có khi con nói: “Ai cũng vậy mà.” Nhưng trước mặt Chúa, không phải vì nhiều người làm sai mà điều sai trở thành đúng. Có khi con nói: “Con còn trẻ, từ từ rồi sửa.” Nhưng nếu hôm nay con quen đóng cửa, ngày mai mở cửa sẽ khó hơn. Tội lỗi giống như bụi bám trên cửa kính. Ban đầu chỉ một lớp mỏng, nhưng nếu để lâu, ánh sáng không còn xuyên qua được nữa. Lương tâm cũng vậy. Nếu cứ làm sai mà không sám hối, dần dần con sẽ không còn thấy sai là sai. Đó là điều nguy hiểm nhất: không phải chỉ phạm tội, mà là quen với tội.
Nhưng Chúa không đến để làm con tuyệt vọng. Chúa đứng trước cửa và gõ. Người gõ để gọi con trở về. Người không nói: “Con hư quá, Ta bỏ con.” Người nói: “Mở cửa cho Ta. Ta muốn vào để chữa lành con.” Bí tích Hòa Giải là một cách rất đẹp để mở cửa. Khi con quỳ xuống xưng tội thật lòng, không giấu giếm, không đổ lỗi, không nói qua loa, không xem đó là thủ tục, thì con đang mở cửa cho lòng thương xót của Chúa. Người không sợ những vết bẩn trong tâm hồn con. Người chỉ buồn khi con không chịu để Người rửa sạch. Người không sợ con yếu đuối. Người chỉ buồn khi con giả vờ mình không cần ơn Chúa.
Cánh cửa thứ hai là sự lười cầu nguyện. Có những bạn trẻ rất siêng online nhưng rất lười cầu nguyện. Có thể một ngày con mở điện thoại hàng chục lần, nhưng không mở lòng với Chúa một lần. Có thể con trả lời tin nhắn rất nhanh, nhưng Chúa gõ cửa lòng con mãi mà con để Người “đã xem” trong thinh lặng. Có thể con biết nhiều xu hướng trên mạng, biết nhiều bài hát, nhiều trò chơi, nhiều câu chuyện của người khác, nhưng lại không biết Chúa đang muốn nói gì với mình. Cầu nguyện không phải là đọc thật nhiều kinh cho xong. Cầu nguyện là mở cửa cho Chúa. Cầu nguyện là nói với Chúa thật lòng: “Chúa ơi, hôm nay con mệt. Chúa ơi, hôm nay con sai. Chúa ơi, hôm nay con buồn. Chúa ơi, con không biết phải làm sao. Chúa ơi, xin giúp con sống tốt hơn.”
Một người không cầu nguyện giống như một căn phòng đóng kín lâu ngày. Không khí trở nên ngột ngạt. Tâm hồn cũng vậy. Khi thiếu cầu nguyện, con dễ nóng nảy hơn, dễ ích kỷ hơn, dễ buồn vô cớ hơn, dễ bị cám dỗ hơn, dễ sống theo cảm xúc hơn. Chúa Thánh Thần là hơi thở của Thiên Chúa. Nhưng nếu con cứ đóng kín lòng mình, con sẽ thiếu hơi thở thiêng liêng. Trước khi nhận Chúa Thánh Thần, con hãy tập cầu nguyện lại. Không cần bắt đầu bằng những điều quá lớn. Mỗi sáng, trước khi cầm điện thoại, hãy làm dấu Thánh Giá và nói: “Lạy Chúa Thánh Thần, xin hướng dẫn con hôm nay.” Mỗi tối, trước khi ngủ, hãy nhìn lại ngày sống và hỏi: “Hôm nay con đã làm Chúa vui điều gì? Hôm nay con đã làm buồn lòng Chúa điều gì?” Một phút cầu nguyện thật lòng còn quý hơn nhiều lời đọc vội mà không có trái tim.
Cánh cửa thứ ba là nghiện điện thoại. Đây là một cánh cửa rất thực tế của người trẻ hôm nay. Điện thoại không xấu. Internet không xấu. Mạng xã hội không xấu tự nó. Nhưng khi điện thoại chiếm hết tâm trí con, kéo con ra khỏi gia đình, khỏi học tập, khỏi cầu nguyện, khỏi Thánh lễ, khỏi đời sống thật, thì nó trở thành một ổ khóa rất nguy hiểm. Có những bạn trẻ có thể ngồi hàng giờ lướt màn hình, nhưng lại thấy mười phút cầu nguyện là dài. Có những bạn có thể thức khuya chơi game, xem clip, nhắn tin, nhưng sáng Chúa nhật đi lễ thì buồn ngủ, uể oải, khó chịu. Có những bạn sống với chiếc điện thoại nhiều hơn sống với cha mẹ. Bữa cơm gia đình, mỗi người một màn hình. Trong nhà thờ, thân xác có mặt nhưng tâm trí còn ở ngoài kia. Khi học giáo lý, mắt nhìn thầy cô nhưng lòng mong hết giờ để xem thông báo.
Các con hãy tự hỏi: ai đang làm chủ đời con? Con dùng điện thoại, hay điện thoại đang dùng con? Con điều khiển màn hình, hay màn hình điều khiển cảm xúc của con? Có những nội dung làm con cười đó, nhưng sau đó làm tâm hồn con rỗng. Có những hình ảnh làm con tò mò đó, nhưng sau đó làm lòng con mất trong sạch. Có những cuộc trò chuyện làm con vui đó, nhưng sau đó kéo con vào nói xấu, ganh tị, giận hờn, yêu đương lệch lạc. Có những trò chơi làm con thắng trong thế giới ảo, nhưng lại làm con thua trong thế giới thật: thua sự tập trung, thua sức khỏe, thua tình thân, thua sự bình an, thua cả Chúa.
Chúa Thánh Thần không ghét công nghệ. Nhưng Người muốn con tự do. Người muốn con biết dùng mọi sự như phương tiện, chứ không trở thành nô lệ. Trước khi nhận Chúa Thánh Thần, có lẽ mỗi người trẻ cần can đảm đặt một câu hỏi rất thật: con có dám giảm bớt điện thoại để tăng thêm Chúa không? Con có dám tắt màn hình vài phút để mở cửa tâm hồn không? Con có dám đặt điện thoại xuống khi vào nhà thờ, khi cầu nguyện, khi nói chuyện với cha mẹ, khi học bài, khi cần lắng nghe người khác không? Một người biết tắt bớt tiếng ồn bên ngoài sẽ dễ nghe tiếng Chúa gõ cửa bên trong.
Cánh cửa thứ tư là giận hờn. Có những cánh cửa không đóng vì tội lớn, mà đóng vì lòng nhỏ. Một lời nói làm con tự ái. Một người bạn không chơi với con như trước. Một lần cha mẹ la mắng. Một sự hiểu lầm trong lớp. Một tin nhắn không được trả lời. Một lời chọc ghẹo. Một ánh nhìn. Một chuyện rất nhỏ nhưng con giữ trong lòng rất lâu. Giận hờn giống như khóa cửa từ bên trong. Người khác có thể đã quên, nhưng con vẫn tự giam mình trong buồn bực. Người khác có thể muốn làm hòa, nhưng con không mở. Chúa muốn bước vào mang bình an, nhưng trong lòng con còn quá nhiều tiếng nói: “Con không tha đâu. Con ghét người đó. Con không muốn nhìn mặt. Con sẽ nhớ mãi.”
Các con thân mến, Chúa Thánh Thần là Thần Khí của bình an, hiệp nhất và tha thứ. Người không thể đổ tràn trong một tâm hồn cứ cố giữ hận thù như giữ một kho báu. Tha thứ không có nghĩa là điều người khác làm sai trở thành đúng. Tha thứ cũng không có nghĩa là con phải giả vờ không đau. Tha thứ là trao nỗi đau cho Chúa, để nỗi đau ấy không tiếp tục điều khiển đời con. Tha thứ là mở cửa cho bình an. Tha thứ là không để một người làm con tổn thương lại có quyền tiếp tục giam giữ tâm hồn con. Nếu hôm nay con muốn nhận Chúa Thánh Thần, hãy xin Người chỉ cho con biết con đang giận ai, đang trách ai, đang lạnh lùng với ai, đang cần xin lỗi ai, đang cần làm hòa với ai. Có khi cánh cửa tâm hồn mở ra không bằng một việc lớn, mà bằng một tin nhắn nhỏ: “Mình xin lỗi.” Hoặc: “Mình không muốn giận nữa.” Hoặc: “Con xin lỗi ba mẹ.” Hoặc chỉ đơn giản là một cái nhìn hiền hơn, một lời nói nhẹ hơn, một nụ cười làm hòa.
Cánh cửa thứ năm là thiếu hiếu thảo. Đây là điều rất cần nói với người trẻ. Một người có thể học giáo lý rất giỏi, đọc kinh rất hay, tham gia sinh hoạt rất đều, nhưng nếu về nhà nói chuyện với cha mẹ cộc cằn, bất kính, vô ơn, thì đời sống đức tin ấy còn có một cánh cửa rất lớn đang đóng. Chúa Thánh Thần không chỉ làm con sốt sắng trong nhà thờ. Người muốn con nên thánh ngay trong gia đình. Người muốn con biết kính trọng cha mẹ, biết cảm ơn, biết phụ giúp, biết lắng nghe, biết bớt cãi lại, biết thương những hy sinh âm thầm của người lớn.
Có những bạn trẻ nói chuyện với người ngoài rất dễ thương, nhưng nói với cha mẹ thì khó chịu. Với bạn bè thì cười nói vui vẻ, về nhà thì mặt nặng mày nhẹ. Người lạ nhờ thì giúp, cha mẹ nhờ thì than. Đăng những câu đạo đức trên mạng thì rất hay, nhưng khi mẹ nhắc học bài, nhắc đi lễ, nhắc ngủ sớm, nhắc sống tốt, thì bực bội. Các con có biết không, nhiều khi cha mẹ không nói ra, nhưng lòng cha mẹ đau. Cha mẹ có thể không hoàn hảo. Có khi cha mẹ nóng tính, la mắng, không hiểu con đủ. Nhưng cha mẹ vẫn là người Chúa dùng để trao sự sống, nuôi dưỡng, chở che và lo lắng cho con. Hiếu thảo không phải chỉ là sau này có tiền mua quà cho cha mẹ. Hiếu thảo bắt đầu từ hôm nay: một lời nói lễ phép, một thái độ biết ơn, một việc phụ giúp trong nhà, một lần tự giác học hành, một lần bớt làm cha mẹ buồn.
Trước khi lãnh nhận Bí tích Thêm Sức, con hãy tự hỏi: nếu Chúa Thánh Thần bước vào nhà con, Người có vui khi thấy cách con nói chuyện với cha mẹ không? Nếu Chúa đứng bên cạnh khi con trả lời cha mẹ, con có dám nói như vậy không? Nếu hôm nay là ngày cuối cùng con còn cha mẹ bên cạnh, con có hối tiếc vì những lời mình đã nói không? Chúa Thánh Thần là Đấng làm cho trái tim trở nên mềm lại. Xin Người làm mềm trái tim những người trẻ đang cứng với cha mẹ, đang vô tâm với gia đình, đang quen nhận mà ít biết ơn.
Cánh cửa thứ sáu là sống hai mặt. Đây là một căn bệnh âm thầm nhưng rất nguy hiểm. Một mặt ở nhà thờ, một mặt ngoài đời. Một mặt trước cha mẹ, một mặt với bạn bè. Một mặt trên mạng, một mặt ngoài đời thật. Một mặt khi có người nhìn, một mặt khi không ai thấy. Một mặt khi mặc áo đẹp lãnh Bí tích Thêm Sức, một mặt trong những tin nhắn, những nhóm chat, những thói quen riêng tư. Sống hai mặt làm tâm hồn bị chia đôi. Mà một tâm hồn bị chia đôi thì khó có bình an. Con có thể che mắt người khác, nhưng không thể che mắt Chúa. Con có thể xóa lịch sử tìm kiếm, xóa tin nhắn, xóa hình ảnh, nhưng không thể xóa khỏi lương tâm nếu chưa thật lòng sám hối. Con có thể tạo một hình ảnh rất đẹp bên ngoài, nhưng Chúa nhìn thấy sự thật bên trong.
Chúa Thánh Thần là Thần Khí sự thật. Người không đến để giúp con diễn tốt hơn. Người đến để giúp con sống thật hơn. Người không muốn con chỉ có vẻ đạo đức. Người muốn con có lòng đạo thật. Người không muốn con chỉ “lãnh nhận Bí tích Thêm Sức” như một nghi thức. Người muốn con thật sự trở thành chứng nhân. Chứng nhân không phải là người hoàn hảo, nhưng là người không sống giả dối. Chứng nhân không phải là người không bao giờ yếu đuối, nhưng là người dám đứng dậy sau yếu đuối. Chứng nhân không phải là người lúc nào cũng mạnh mẽ, nhưng là người biết dựa vào sức mạnh của Chúa.
Các con thân mến, ngày lãnh nhận Bí tích Thêm Sức, Đức Giám mục sẽ xức dầu thánh trên trán con và nói: “Hãy nhận lấy ấn tín ơn Chúa Thánh Thần.” Dầu thánh được xức trên trán, nhưng ơn Chúa phải thấm vào tim. Nếu chỉ có trán được xức dầu mà lòng không mở, thì thật đáng tiếc. Nếu chỉ có hình ảnh đẹp mà đời sống không đổi, thì thật uổng phí. Nếu chỉ có ngày lễ long trọng mà sau đó con bỏ lễ, bỏ cầu nguyện, bỏ Chúa, thì con đã không hiểu món quà mình nhận. Bí tích không phải là phép màu tự động biến con thành người tốt nếu con không cộng tác với ơn Chúa. Chúa Thánh Thần là quà tặng, nhưng con phải đón nhận. Chúa Thánh Thần là lửa, nhưng con phải để Người đốt lên. Chúa Thánh Thần là gió, nhưng con phải mở cửa. Chúa Thánh Thần là nguồn nước, nhưng con phải biết khát. Chúa Thánh Thần là sức mạnh, nhưng con phải biết mình yếu đuối và cần Người.
Có thể hôm nay có bạn trẻ nghe đến đây và thấy lòng mình nặng. Con nghĩ: “Con có nhiều cửa đóng quá. Con tệ quá. Chắc Chúa không thương con đâu.” Không, con đừng nghĩ vậy. Nếu Chúa không thương, Người đã không đứng gõ cửa. Nếu Chúa không muốn vào, Người đã bỏ đi. Nếu Chúa không còn hy vọng nơi con, Người đã im lặng. Nhưng Người vẫn gõ. Người vẫn gọi. Người vẫn chờ. Người vẫn kiên nhẫn. Người biết trong con có những điều chưa tốt, nhưng Người cũng thấy trong con một khả năng nên thánh. Người thấy trong con một người con yêu dấu. Người thấy trong con một tương lai đẹp nếu con biết mở lòng cho ơn Chúa.
Đừng sợ mở cửa cho Chúa. Nhiều người trẻ sợ rằng nếu để Chúa bước vào, mình sẽ mất tự do, mất niềm vui, mất tuổi trẻ. Nhưng sự thật ngược lại. Khi Chúa bước vào, con không mất chính mình; con tìm lại chính mình. Khi Chúa bước vào, con không mất niềm vui; con tìm được niềm vui sâu hơn. Khi Chúa bước vào, con không bị giam hãm; con được giải thoát khỏi những điều đang làm con nô lệ. Tội lỗi hứa cho con tự do nhưng cuối cùng làm con mắc kẹt. Điện thoại hứa cho con giải trí nhưng có thể làm con trống rỗng. Giận hờn hứa cho con cảm giác mình đúng nhưng làm con mất bình an. Sống hai mặt hứa cho con an toàn nhưng làm con mệt mỏi. Chỉ có Chúa mới cho con tự do thật.
Mở cửa cho Chúa không phải là một cảm xúc nhất thời trong ngày tĩnh tâm. Mở cửa là một quyết định. Có khi quyết định ấy rất cụ thể: tối nay con sẽ xét mình và xưng tội thật lòng. Từ hôm nay con sẽ bớt chửi thề. Từ hôm nay con sẽ không xem những điều xấu nữa. Từ hôm nay con sẽ dành ít nhất vài phút cầu nguyện mỗi ngày. Từ hôm nay con sẽ không dùng điện thoại trong Thánh lễ. Từ hôm nay con sẽ nói chuyện với cha mẹ lễ phép hơn. Từ hôm nay con sẽ xin lỗi người con đã làm tổn thương. Từ hôm nay con sẽ tập sống một mặt: mặt thật của người con Chúa. Đừng chỉ nói chung chung: “Con sẽ sống tốt hơn.” Hãy chọn một cánh cửa cụ thể để mở. Chúa không cần những lời hứa thật to nhưng rỗng. Chúa vui vì một bước nhỏ nhưng thật.
Các con thân mến, thế giới hôm nay rất cần những người trẻ có Chúa Thánh Thần. Không phải chỉ cần những người trẻ giỏi công nghệ, nói tiếng Anh tốt, học giỏi, năng động, biết làm nhiều việc. Tất cả những điều đó tốt, nhưng chưa đủ. Thế giới cần những người trẻ có lương tâm trong sạch, có trái tim biết yêu, có can đảm nói không với điều xấu, có lòng hiếu thảo, có khả năng tha thứ, có sự thật trong đời sống, có bình an từ bên trong. Gia đình cần những người trẻ như thế. Giáo xứ cần những người trẻ như thế. Hội Thánh cần những người trẻ như thế. Xã hội cần những người trẻ như thế. Và Chúa Thánh Thần có thể làm điều đó nơi con, nếu con mở cửa.
Ngày xưa, các môn đệ đóng kín cửa vì sợ. Nhưng khi nhận Chúa Thánh Thần, các ông đã mở cửa, bước ra và làm chứng. Họ không còn trốn mãi trong căn phòng an toàn. Họ không còn để nỗi sợ điều khiển. Họ không còn chỉ nghĩ cho bản thân. Họ trở thành những con người mới. Hôm nay, Chúa cũng muốn làm cho các con thành những con người mới. Không phải sau Bí tích Thêm Sức, con trở thành người khác hoàn toàn trong một ngày. Nhưng từ ngày ấy, nếu con cộng tác với ơn Chúa, con sẽ bắt đầu sống khác: cầu nguyện hơn, can đảm hơn, thật hơn, sạch hơn, hiếu thảo hơn, yêu thương hơn, trưởng thành hơn.
Vậy trong giờ tĩnh tâm này, mỗi người hãy đặt tay lên ngực mình và thưa với Chúa: “Lạy Chúa, cửa lòng con đang ở đâu? Cánh cửa nào trong con đang đóng? Con đang khóa Chúa lại bên ngoài bằng điều gì?” Đừng trả lời cho người khác. Đừng nghĩ đến bạn bên cạnh. Đừng nghĩ: “Bài này nói đúng về nó.” Hãy để Lời Chúa nói với chính mình. Có thể Chúa đang gõ vào cánh cửa tội lỗi. Có thể Người đang gõ vào cánh cửa lười cầu nguyện. Có thể Người đang gõ vào cánh cửa điện thoại. Có thể Người đang gõ vào cánh cửa giận hờn. Có thể Người đang gõ vào cánh cửa bất hiếu. Có thể Người đang gõ vào cánh cửa sống hai mặt. Và khi nhận ra, đừng sợ. Hãy mở.
Mở cửa không có nghĩa là con đã hoàn hảo. Mở cửa chỉ có nghĩa là con cho Chúa cơ hội bước vào. Một căn phòng tối không cần tự mình tạo ra ánh sáng. Nó chỉ cần mở cửa cho ánh sáng đi vào. Một tâm hồn yếu đuối không cần tự mình trở nên mạnh mẽ ngay lập tức. Nó chỉ cần mở ra cho Chúa Thánh Thần. Chính Người sẽ làm việc. Chính Người sẽ sửa lại những gì lệch lạc. Chính Người sẽ chữa lành những gì bị thương. Chính Người sẽ đốt nóng những gì nguội lạnh. Chính Người sẽ làm sạch những gì vẩn đục. Chính Người sẽ nâng dậy những gì sa ngã. Chính Người sẽ biến một người trẻ bình thường thành một chứng nhân sống động của Chúa giữa đời.
Các con sắp được xức dầu. Dầu ấy là dấu chỉ các con thuộc về Chúa. Nhưng thuộc về Chúa không chỉ trong nhà thờ. Thuộc về Chúa trong lớp học, trong gia đình, trên mạng xã hội, trong nhóm bạn, trong cách nói năng, trong cách học hành, trong cách sử dụng điện thoại, trong cách đối xử với cha mẹ, trong cách sống thật khi không ai thấy. Người đã lãnh nhận Chúa Thánh Thần không thể nói: “Đạo là chuyện trong nhà thờ thôi.” Không. Chúa Thánh Thần muốn đi với con vào mọi nơi. Người muốn ở trong suy nghĩ của con, lời nói của con, ánh mắt của con, bàn tay của con, lựa chọn của con, tương lai của con.
Ước gì sau ngày Thêm Sức, người khác nhìn các con và thấy có một điều gì đó đẹp hơn. Không nhất thiết là con nói nhiều hơn về Chúa, nhưng con sống có Chúa hơn. Con bớt nóng hơn. Con bớt ích kỷ hơn. Con biết cầu nguyện hơn. Con biết phụ giúp gia đình hơn. Con biết xin lỗi hơn. Con biết tha thứ hơn. Con biết chọn điều đúng dù khó hơn. Con biết tránh điều xấu dù bạn bè rủ rê. Con biết giữ lòng trong sạch dù thế giới kéo con xuống. Con biết đứng về phía sự thật dù phải chịu thiệt. Đó là dấu hiệu Chúa Thánh Thần đang hoạt động.
Các con thân mến, Chúa đang đứng trước cửa và gõ. Người đã gõ từ lâu. Có thể nhiều lần con đã nghe nhưng làm ngơ. Có thể nhiều lần con đã định mở nhưng rồi sợ. Có thể nhiều lần con mở hé một chút rồi lại đóng lại. Nhưng hôm nay, trong ngày tĩnh tâm này, Chúa vẫn chưa bỏ cuộc. Người vẫn đứng đó. Người vẫn kiên nhẫn. Người vẫn yêu con. Người vẫn nói: “Con ơi, mở cửa cho Cha. Cha không đến để lấy mất niềm vui của con. Cha đến để ban cho con bình an. Cha không đến để kết án con. Cha đến để cứu con. Cha không đến để làm con xấu hổ. Cha đến để chữa lành con. Cha không đến để làm nặng đời con. Cha đến để ban Thánh Thần, để con sống mạnh mẽ, tự do và yêu thương hơn.”
Vậy hãy mở cửa. Mở bằng một lời cầu nguyện thật lòng. Mở bằng một lần xưng tội chân thành. Mở bằng một quyết tâm từ bỏ điều xấu. Mở bằng một lần đặt điện thoại xuống. Mở bằng một lời xin lỗi cha mẹ. Mở bằng một hành động tha thứ. Mở bằng một lựa chọn sống thật. Mở bằng việc trở lại với Thánh lễ, với Lời Chúa, với cầu nguyện. Mở hôm nay, đừng đợi ngày mai. Vì Chúa Thánh Thần không chỉ muốn được nhắc đến trong nghi thức. Người muốn được đón vào cuộc đời con.
Xin Chúa Giêsu Phục Sinh, Đấng đã bước vào căn phòng đóng kín của các môn đệ và ban bình an, cũng bước vào những căn phòng đóng kín trong lòng chúng con. Xin Người chạm đến những sợ hãi, những mặc cảm, những tội lỗi, những yếu đuối, những giận hờn, những thói quen xấu và những vùng tối mà chúng con chưa dám trao cho Chúa. Xin Chúa Thánh Thần đến, không chỉ trong ngày chúng con lãnh Bí tích Thêm Sức, mà đến ngay từ hôm nay, trong từng quyết định nhỏ của chúng con. Xin Người dạy chúng con biết mở cửa tâm hồn, biết sống thật, biết yêu mến Chúa, biết hiếu thảo với cha mẹ, biết làm chứng cho Tin Mừng bằng một đời sống trong sạch, can đảm và vui tươi.
Lạy Chúa Thánh Thần, xin hãy đến. Nhưng trước hết, xin giúp con biết mở cửa. Amen.
Lm. Anmai, CSsR
**THÊM SỨC KHÔNG PHẢI LÀ KẾT THÚC, NHƯNG LÀ KHỞI ĐẦU**

“Anh em sẽ nhận được sức mạnh của Thánh Thần khi Người ngự xuống trên anh em.” Lời Chúa trong sách Công Vụ Tông Đồ hôm nay không phải là một câu nói đẹp để chúng ta nghe cho qua. Đây là lời hứa của chính Chúa Giêsu. Đây là lời hứa dành cho các Tông đồ ngày xưa, nhưng cũng là lời hứa dành cho từng người chúng ta hôm nay, đặc biệt dành cho các em sắp lãnh nhận Bí tích Thêm Sức. Chúa Giêsu không nói: “Anh em sẽ nhận được một tấm giấy chứng nhận.” Chúa Giêsu không nói: “Anh em sẽ hoàn tất một chương trình học.” Chúa Giêsu không nói: “Anh em sẽ xong bổn phận giáo lý.” Nhưng Chúa nói: “Anh em sẽ nhận được sức mạnh của Thánh Thần.” Nghĩa là Bí tích Thêm Sức không phải chỉ là một nghi thức bên ngoài, không phải chỉ là một ngày mặc áo đẹp, chụp hình đẹp, được cha mẹ, ông bà, người đỡ đầu chúc mừng. Thêm Sức là một biến cố thiêng liêng. Thêm Sức là ngày Chúa Thánh Thần đến củng cố linh hồn chúng ta. Thêm Sức là ngày người Kitô hữu được mời gọi đứng lên, bước ra, sống đức tin cách trưởng thành hơn, can đảm hơn, có trách nhiệm hơn.

Nhiều em thiếu nhi, nhiều bạn trẻ có thể nghĩ rằng: “Học giáo lý bao nhiêu năm rồi, ráng thêm chút nữa thôi. Thêm Sức xong là khỏe. Thêm Sức xong là thoát. Thêm Sức xong là khỏi đi học giáo lý nữa. Thêm Sức xong là xong bổn phận.” Nghĩ như vậy nghe có vẻ rất thật, vì nhiều em cũng mệt, cũng ngại học, cũng muốn được tự do, cũng muốn Chúa nhật chỉ ngủ thêm một chút, đi chơi thêm một chút, khỏi phải đến nhà thờ sớm, khỏi phải học bài, khỏi phải trả lời câu hỏi giáo lý. Nhưng nếu chúng ta nghĩ Thêm Sức là “thoát”, thì chúng ta đã hiểu sai điều Chúa muốn ban cho mình. Bởi vì Bí tích Thêm Sức không phải là cánh cửa đi ra khỏi đời sống đức tin, nhưng là cánh cửa đưa chúng ta đi sâu hơn vào đời sống đức tin. Thêm Sức không phải là ngày ta nghỉ làm môn đệ Chúa, nhưng là ngày ta bắt đầu làm môn đệ Chúa cách ý thức hơn. Thêm Sức không phải là ngày ta nói: “Con đã xong với Chúa”, nhưng là ngày ta thưa: “Lạy Chúa, từ nay con muốn sống với Chúa cách trưởng thành hơn.”

Các em thân mến, khi một người học bơi, ban đầu người ấy cần người lớn đỡ, cần phao, cần thầy hướng dẫn, cần tập từng động tác. Nhưng đến một lúc nào đó, người ấy phải tự bơi. Không phải vì thầy bỏ rơi, nhưng vì đã đến lúc người ấy trưởng thành hơn. Khi một em bé tập đi, ban đầu cha mẹ nắm tay, dìu từng bước. Nhưng rồi đến ngày em bé phải tự bước. Không phải vì cha mẹ hết thương, nhưng vì tình thương của cha mẹ không muốn con mãi mãi nằm trong vòng tay mà không lớn lên. Đời sống đức tin cũng vậy. Khi còn nhỏ, các em được cha mẹ đưa đến nhà thờ, được ông bà nhắc đọc kinh, được anh chị giáo lý viên dạy từng bài, được cha xứ, quý soeur, quý thầy hướng dẫn từng điều. Nhưng đến ngày lãnh nhận Bí tích Thêm Sức, Chúa như nói với các em: “Con đã lớn hơn rồi. Con không còn chỉ sống đạo vì ba mẹ bảo. Con không còn chỉ đi lễ vì sợ bị la. Con không còn chỉ học giáo lý vì cần đủ điều kiện lãnh bí tích. Con hãy sống đức tin vì con yêu Chúa, vì con biết Chúa yêu con, vì con hiểu rằng đời con cần Chúa.”

Đó là điều rất quan trọng. Đức tin của trẻ nhỏ thường là đức tin được nâng đỡ bởi gia đình, giáo xứ, lớp giáo lý. Điều ấy rất quý. Nhưng đức tin trưởng thành phải trở thành chọn lựa cá nhân. Nghĩa là chính con phải chọn Chúa. Chính con phải muốn đi lễ. Chính con phải muốn cầu nguyện. Chính con phải muốn sống tốt. Chính con phải biết nói không với điều xấu. Chính con phải biết đứng về phía sự thật, sự thiện, lòng thương xót, sự tha thứ, sự trong sạch, sự khiêm nhường. Không ai có thể sống đức tin thay con mãi được. Ba mẹ có thể nhắc con đi lễ, nhưng ba mẹ không thể yêu Chúa thay con. Giáo lý viên có thể dạy con giáo lý, nhưng giáo lý viên không thể tin thay con. Người đỡ đầu có thể đồng hành với con, nhưng người đỡ đầu không thể sống thánh thay con. Cha xứ có thể ban lời khuyên, nhưng cha xứ không thể quyết định thay con trong từng chọn lựa hằng ngày. Đến một lúc, mỗi người phải đứng trước Chúa và thưa: “Lạy Chúa, đây là đời con. Con muốn thuộc về Chúa.”

Bí tích Thêm Sức ban Chúa Thánh Thần. Nhưng Chúa Thánh Thần không đến để biến chúng ta thành người không bao giờ yếu đuối. Chúa Thánh Thần đến để làm cho chúng ta có sức mạnh trong những lúc yếu đuối. Chúa Thánh Thần không đến để cuộc đời chúng ta không còn cám dỗ. Người đến để giúp chúng ta biết chiến đấu với cám dỗ. Chúa Thánh Thần không đến để chúng ta khỏi gặp khó khăn. Người đến để giúp chúng ta không bỏ cuộc khi gặp khó khăn. Chúa Thánh Thần không đến để chúng ta lúc nào cũng thấy sốt sắng, lúc nào cũng thích cầu nguyện, lúc nào cũng vui khi đi lễ. Người đến để giúp chúng ta trung thành ngay cả khi khô khan, ngay cả khi mệt mỏi, ngay cả khi không ai khen, ngay cả khi bạn bè không hiểu, ngay cả khi sống tốt bị coi là “khác người”.

Các em hãy nhìn các Tông đồ. Trước khi nhận Chúa Thánh Thần, các ông sợ hãi. Khi Chúa Giêsu bị bắt, các ông bỏ chạy. Khi Chúa chịu chết trên thập giá, các ông đóng cửa vì sợ người Do Thái. Các ông đã từng yếu đuối, từng chối Chúa, từng nghi ngờ, từng nhát đảm. Nhưng khi Chúa Thánh Thần ngự xuống, các ông được biến đổi. Những người từng sợ hãi trở nên can đảm. Những người từng trốn tránh trở nên chứng nhân. Những người từng đóng cửa nay mở cửa ra đi loan báo Tin Mừng. Phêrô, người đã từng chối Chúa ba lần, sau khi nhận Chúa Thánh Thần, đã đứng lên rao giảng về Chúa Giêsu cách mạnh mẽ. Điều đó cho thấy Chúa Thánh Thần không chọn những người hoàn hảo để sai đi. Người đến với những người yếu đuối, nhưng biết mở lòng. Người không đòi chúng ta phải giỏi nhất, nhưng Người muốn chúng ta thật lòng cộng tác với ơn Chúa.

Vì thế, các em đừng nghĩ rằng muốn lãnh nhận Bí tích Thêm Sức thì mình phải trở thành thiên thần. Không. Các em vẫn là những người trẻ, vẫn có những lúc lười biếng, nóng nảy, ham chơi, ích kỷ, cãi lời cha mẹ, thiếu tập trung khi cầu nguyện, đôi khi nói dối, đôi khi ghen tị, đôi khi sống theo đám đông. Chúa biết tất cả. Nhưng Chúa không bỏ các em. Chúa Thánh Thần đến không phải vì các em đã hoàn hảo, nhưng để giúp các em lớn lên. Giống như lửa được thắp lên không phải vì căn phòng đã sáng, nhưng vì căn phòng còn tối. Giống như thuốc được trao không phải vì người bệnh đã khỏe, nhưng vì người bệnh cần được chữa lành. Giống như sức mạnh được ban không phải vì người ta đã mạnh, nhưng vì người ta cần được nâng đỡ. Thêm Sức là như thế: Chúa biết con còn yếu, nên Chúa ban Thánh Thần để con được mạnh hơn trong đức tin.

Nhưng các em cũng cần nhớ một điều: ơn Chúa không hoạt động như phép màu ép buộc. Chúa Thánh Thần không cưỡng bức chúng ta sống thánh. Người mời gọi, soi sáng, thúc đẩy, nhắc nhở, nâng đỡ. Nhưng chúng ta phải mở lòng. Nếu một căn phòng đóng kín mọi cửa, ánh sáng mặt trời không thể vào. Nếu một ly nước bị úp xuống, người ta có đổ bao nhiêu nước cũng không chứa được. Nếu một tâm hồn cứ khép lại, cứ thờ ơ, cứ nói “con không cần Chúa”, thì ơn Chúa khó sinh hoa trái. Vì thế, chuẩn bị lãnh nhận Bí tích Thêm Sức không chỉ là học thuộc bài, không chỉ là biết trả lời câu hỏi, không chỉ là đến dự tĩnh tâm cho đủ. Chuẩn bị thật là mở lòng ra với Chúa Thánh Thần. Chuẩn bị thật là hỏi lòng mình: “Con có thật sự muốn sống đức tin không? Con có muốn Chúa bước vào tuổi trẻ của con không? Con có muốn Chúa đồng hành với con trong trường học, trong gia đình, trong bạn bè, trong mạng xã hội, trong những chọn lựa riêng tư của con không?”

Có những em rất ngoan khi ở nhà thờ, nhưng về nhà lại dễ cáu gắt với cha mẹ. Có những em đọc kinh rất rõ trong lớp giáo lý, nhưng ở trường lại nói những lời làm bạn buồn. Có những em biết rất nhiều câu trả lời giáo lý, nhưng khi dùng điện thoại, lên mạng, nhắn tin, bình luận, lại quên mất mình là người có Chúa. Có những em khi đứng trước cha xứ, giáo lý viên thì lễ phép, nhưng khi ra ngoài với bạn bè lại dễ hùa theo điều xấu. Thêm Sức mời gọi chúng ta thống nhất đời sống của mình. Nghĩa là người Công giáo không chỉ là người ngoan trong nhà thờ, nhưng còn là người tử tế ở nhà, ngay thật ở trường, trong sạch khi một mình, bác ái trên mạng, khiêm nhường trong nhóm bạn, có trách nhiệm trong những việc nhỏ. Đừng để đức tin chỉ nằm trong cuốn sách giáo lý. Đừng để Chúa chỉ ở trong nhà thờ. Hãy để Chúa bước vào đời sống thật của con.

“Anh em sẽ nhận được sức mạnh của Thánh Thần.” Sức mạnh ấy không phải là sức mạnh để hơn thua, để khoe mình đạo đức, để xem mình tốt hơn người khác. Sức mạnh của Chúa Thánh Thần là sức mạnh để yêu khi khó yêu, để tha thứ khi bị tổn thương, để nói thật khi nói dối dễ hơn, để giữ lòng trong sạch khi thế gian kéo mình xuống, để đứng một mình vì điều đúng khi nhiều người chọn điều sai, để trở lại với Chúa sau khi lỡ vấp ngã, để xin lỗi khi mình sai, để biết cảm ơn khi được giúp, để biết phục vụ khi không ai nhìn thấy. Đó là sức mạnh âm thầm nhưng rất lớn. Một người biết thắng cơn nóng giận của mình là người mạnh. Một người biết nói không với điều xấu dù bạn bè rủ rê là người mạnh. Một người biết tắt điện thoại để cầu nguyện, học bài, giúp cha mẹ là người mạnh. Một người biết nhận lỗi thay vì đổ lỗi là người mạnh. Một người biết bảo vệ bạn yếu thế thay vì cười nhạo là người mạnh. Một người biết giữ đức tin giữa một thế giới dễ quên Chúa là người rất mạnh.

Các em thân mến, sau ngày Thêm Sức, có thể sẽ không có tiếng sấm, không có ánh sáng lạ, không có cảm giác đặc biệt nào kéo dài mãi. Nhưng Chúa Thánh Thần vẫn ở đó. Người ở trong tiếng lương tâm nhắc con khi con định làm điều sai. Người ở trong sự bình an khi con làm điều tốt. Người ở trong nỗi day dứt khi con làm tổn thương ai đó. Người ở trong lòng can đảm khi con dám xin lỗi. Người ở trong ánh sáng giúp con hiểu Lời Chúa. Người ở trong sức mạnh giúp con đứng dậy sau khi sa ngã. Người ở trong niềm vui rất nhẹ nhưng rất sâu khi con sống đúng với phẩm giá người con Chúa. Vì thế, đừng chỉ đi tìm cảm xúc. Đừng nghĩ rằng có Chúa Thánh Thần là lúc nào mình cũng phải thấy rạo rực, sốt sắng, xúc động. Có khi Chúa Thánh Thần hoạt động rất âm thầm, như hơi thở, như gió nhẹ, như ánh sáng ban mai, như một tiếng nói nhỏ trong lòng: “Con hãy làm điều đúng. Con hãy quay về. Con hãy tin. Con hãy yêu. Con đừng bỏ cuộc.”

Một trong những nguy hiểm lớn sau khi lãnh nhận Bí tích Thêm Sức là các em xa dần nhà thờ. Trước đó còn đi học giáo lý, còn có lớp, có điểm danh, có người nhắc. Nhưng sau Thêm Sức, không còn bị nhắc nhiều nữa, và lúc đó mới biết đức tin của mình đang ở mức nào. Nếu một người chỉ đi lễ vì bị ép, khi không ai ép nữa, người ấy sẽ bỏ. Nếu một người chỉ học giáo lý vì cần lãnh bí tích, khi lãnh xong, người ấy sẽ quên. Nếu một người chỉ sống đạo vì sợ bị la, khi không ai la nữa, người ấy sẽ buông. Nhưng nếu một người đã gặp Chúa, đã hiểu Chúa yêu mình, đã biết đời mình cần Chúa, thì dù không ai ép, người ấy vẫn muốn đến với Chúa. Đây là lúc đức tin trở thành của con. Đây là lúc con không thể chỉ dựa vào đức tin của ba mẹ. Đây là lúc con phải tự hỏi: “Tôi có thật sự muốn làm người Công giáo không? Tôi có muốn Chúa Giêsu là bạn, là Thầy, là Đấng Cứu Độ của tôi không?”

Các em đừng sợ câu hỏi ấy. Chúa không muốn các em sống đạo như những người bị bắt buộc. Chúa muốn các em sống đạo như những người được yêu và đáp lại tình yêu. Khi một người yêu ai thật lòng, người ấy không nói: “Tôi phải gặp người đó bao nhiêu phút là đủ?” Khi một người yêu cha mẹ thật lòng, người ấy không hỏi: “Con phải hiếu thảo tối thiểu bao nhiêu là được?” Khi một người yêu Chúa thật lòng, người ấy không chỉ hỏi: “Đi lễ mấy lần cho khỏi tội?” nhưng sẽ hỏi: “Lạy Chúa, con có thể yêu Chúa hơn bằng cách nào? Con có thể sống tốt hơn ở đâu? Con có thể làm chứng cho Chúa thế nào trong tuổi trẻ của con?” Đức tin trưởng thành không chỉ hỏi điều tối thiểu để khỏi sai, nhưng hỏi điều đẹp hơn để yêu nhiều hơn.

Thêm Sức cũng làm cho các em trở thành chứng nhân. Chúa Giêsu nói: “Anh em sẽ nhận được sức mạnh của Thánh Thần… và anh em sẽ là chứng nhân của Thầy.” Chứng nhân không phải trước hết là người nói thật nhiều về Chúa, nhưng là người làm cho người khác thấy Chúa qua cách sống của mình. Ở trường, con có thể là chứng nhân khi không gian lận trong thi cử, không nói xấu bạn, không bắt nạt người yếu hơn, không cười nhạo người khác, biết chia sẻ, biết giúp đỡ. Trong gia đình, con có thể là chứng nhân khi biết vâng lời, biết phụ giúp, biết nói lời dễ thương, biết xin lỗi, biết cầu nguyện cho ông bà cha mẹ. Trong giáo xứ, con có thể là chứng nhân khi siêng năng tham dự Thánh lễ, tham gia ca đoàn, giúp lễ, Thiếu Nhi Thánh Thể, Caritas nhỏ, nhóm giới trẻ, hoặc đơn giản là sống vui tươi, lễ phép, có trách nhiệm. Trên mạng xã hội, con có thể là chứng nhân khi không đăng điều xấu, không chia sẻ điều độc hại, không dùng lời cay nghiệt, không sống hai mặt, không chạy theo những thứ làm tâm hồn xa Chúa.

Có người nghĩ làm chứng cho Chúa là chuyện của linh mục, tu sĩ, giáo lý viên, người lớn. Không phải vậy. Ngay cả một em thiếu nhi, một bạn trẻ cũng có thể làm chứng cho Chúa. Một nụ cười hiền, một lời xin lỗi, một việc giúp đỡ, một lần từ chối điều xấu, một lần dám làm dấu Thánh Giá trước bữa ăn, một lần dám nói “mình không muốn xem cái đó vì không tốt”, một lần dám bênh vực bạn bị chê cười, tất cả đều có thể là lời chứng. Thế giới hôm nay có quá nhiều tiếng ồn, nhưng lại thiếu những người trẻ có chiều sâu. Có quá nhiều người muốn nổi bật, nhưng lại thiếu người biết khiêm nhường. Có quá nhiều người nói theo đám đông, nhưng lại thiếu người dám sống theo lương tâm. Có quá nhiều ánh sáng giả trên màn hình, nhưng lại thiếu ánh sáng thật trong tâm hồn. Chúa Thánh Thần muốn các em trở thành ánh sáng thật ấy, không phải bằng cách làm điều gì quá lớn lao, nhưng bằng cách sống tốt những điều nhỏ mỗi ngày.

Các em sắp lãnh nhận Bí tích Thêm Sức cũng cần nhớ rằng Chúa Thánh Thần ban bảy ơn: ơn khôn ngoan, ơn hiểu biết, ơn lo liệu, ơn sức mạnh, ơn thông minh, ơn đạo đức và ơn kính sợ Chúa. Những ơn ấy không phải là những từ ngữ để học thuộc cho xong. Đó là những món quà rất cần cho cuộc đời. Ơn khôn ngoan giúp con biết chọn điều có giá trị thật, không chạy theo những thứ hào nhoáng nhưng rỗng tuếch. Ơn hiểu biết giúp con nhận ra Chúa trong Lời Chúa, trong Thánh lễ, trong cuộc sống. Ơn lo liệu giúp con biết phân định: điều này có làm con gần Chúa hơn không, có làm tâm hồn con sạch hơn không, có làm người khác được nâng đỡ hơn không? Ơn sức mạnh giúp con không đầu hàng trước cám dỗ và khó khăn. Ơn thông minh giúp con hiểu sâu hơn những điều mình tin. Ơn đạo đức giúp con yêu Chúa không lạnh lùng, nhưng với trái tim con thảo. Ơn kính sợ Chúa không phải là sợ Chúa như sợ hình phạt, nhưng là sợ làm mất lòng Đấng yêu mình, sợ đánh mất tình yêu, sợ để tội lỗi làm mình xa Chúa.

Nếu các em mở lòng với bảy ơn Chúa Thánh Thần, tuổi trẻ của các em sẽ đẹp hơn. Không phải đẹp vì không có lỗi lầm, nhưng đẹp vì có hướng đi. Không phải đẹp vì luôn thành công, nhưng đẹp vì biết đứng dậy. Không phải đẹp vì được nhiều người khen, nhưng đẹp vì có Chúa ở trung tâm. Một người trẻ có Chúa Thánh Thần không phải là người lúc nào cũng nghiêm nghị, khô khan, xa cách. Trái lại, người có Chúa Thánh Thần là người có niềm vui sâu xa, biết sống chân thành, biết yêu thương, biết hy vọng, biết đem bình an đến cho người khác. Các em hãy xin Chúa Thánh Thần làm cho mình trở thành những người trẻ như vậy: vui nhưng không hời hợt, mạnh mẽ nhưng không kiêu căng, thông minh nhưng không gian dối, tự do nhưng không buông thả, hiện đại nhưng không mất Chúa, hòa đồng nhưng không đánh mất lương tâm.

Cha mẹ và người lớn cũng cần nghe sứ điệp này. Đôi khi chúng ta lo cho con em mình có ngày lễ thật đẹp, áo quần tươm tất, hình ảnh đầy đủ, tiệc mừng chu đáo, nhưng lại quên điều quan trọng hơn: sau ngày Thêm Sức, các em có tiếp tục được nâng đỡ trong đức tin không? Một cây non không thể chỉ tưới nước một ngày rồi bỏ mặc. Một ngọn lửa không thể chỉ thắp lên rồi để gió đời dập tắt. Một người trẻ sau Thêm Sức vẫn cần gia đình cầu nguyện chung, cần cha mẹ làm gương đi lễ, cần người lớn nói lời đức tin bằng đời sống thật, cần giáo xứ mở ra những môi trường lành mạnh để các em tiếp tục thuộc về cộng đoàn. Nếu người lớn chỉ nói “con phải đi lễ” mà chính mình khô khan, nếu cha mẹ chỉ bắt con học giáo lý mà trong nhà không có cầu nguyện, nếu chúng ta chỉ mừng lễ bên ngoài mà không đồng hành bên trong, thì các em rất dễ nghĩ rằng đức tin chỉ là một giai đoạn phải vượt qua. Người trẻ cần chứng nhân hơn là cần những lời la mắng. Các em cần thấy rằng người lớn cũng yêu Chúa, cũng cần Chúa, cũng sống Tin Mừng, cũng biết xin lỗi, cũng biết tha thứ, cũng biết cầu nguyện.

Nhưng các em thân mến, dù người lớn có nâng đỡ hay chưa đủ nâng đỡ, các em vẫn được Chúa mời gọi đáp lại cách cá nhân. Đừng đổ hết trách nhiệm cho hoàn cảnh. Đừng nói: “Vì nhà con không đạo đức nên con không sống đạo.” Đừng nói: “Vì bạn bè con không đi lễ nên con cũng bỏ.” Đừng nói: “Vì con bận học nên con không cần Chúa.” Chính trong hoàn cảnh thật của con, Chúa Thánh Thần muốn ban sức mạnh cho con. Có thể gia đình con chưa cầu nguyện nhiều, con hãy bắt đầu bằng một kinh Lạy Cha âm thầm. Có thể bạn bè con không quan tâm đến Chúa, con hãy bắt đầu bằng cách sống tử tế. Có thể con đã nhiều lần lười đi lễ, con hãy bắt đầu lại từ Chúa nhật tới. Có thể con đã phạm lỗi, con hãy can đảm đến với Bí tích Hòa Giải. Có thể con chưa hiểu hết đức tin, con hãy tiếp tục học hỏi. Không ai trưởng thành trong một ngày. Nhưng người trưởng thành là người biết bắt đầu lại mỗi ngày với Chúa.

Thêm Sức không phải là kết thúc, nhưng là khởi đầu. Khởi đầu của một đức tin có trách nhiệm hơn. Khởi đầu của một tình yêu Chúa cá nhân hơn. Khởi đầu của một đời sống cầu nguyện thật hơn. Khởi đầu của một sự can đảm mới. Khởi đầu của một hành trình làm chứng cho Chúa giữa đời. Vì thế, khi các em tiến lên lãnh nhận Bí tích Thêm Sức, đừng tiến lên như người đi nhận một thủ tục. Hãy tiến lên như người mở cửa tâm hồn. Đừng chỉ nghĩ đến áo đẹp, hình đẹp, quà mừng, tiệc mừng. Hãy nghĩ đến Chúa Thánh Thần đang muốn ghi dấu ấn trong linh hồn con. Đừng chỉ hỏi: “Lễ xong con được gì?” Hãy hỏi: “Sau lễ này, Chúa muốn con sống khác đi điều gì?” Đừng chỉ thưa: “Con đã hoàn tất.” Hãy thưa: “Lạy Chúa Thánh Thần, xin bắt đầu trong con một đời sống mới.”

Các em hãy tưởng tượng một cây nến được thắp lên trong đêm tối. Nếu cây nến ấy nói: “Tôi đã được thắp rồi, thế là xong”, rồi nó tự che mình lại, thì ánh sáng ấy chẳng giúp được ai. Nhưng nếu cây nến chịu cháy, chịu tiêu hao, chịu đứng giữa đêm tối, thì nó sẽ soi sáng. Bí tích Thêm Sức là ngày ngọn lửa Thánh Thần được củng cố nơi các em. Nhưng ngọn lửa ấy cần được bảo vệ bằng cầu nguyện, bằng Thánh lễ, bằng Lời Chúa, bằng Bí tích Hòa Giải, bằng những chọn lựa tốt mỗi ngày. Nếu các em bỏ cầu nguyện, bỏ lễ, xa Chúa, sống buông thả, ngọn lửa ấy sẽ bị tro bụi che phủ. Nhưng nếu các em nuôi dưỡng đức tin, ngọn lửa ấy sẽ sáng dần lên. Và một người trẻ có ngọn lửa Chúa Thánh Thần trong lòng sẽ không chỉ sống cho riêng mình, nhưng sẽ làm ấm cả gia đình, lớp học, nhóm bạn, giáo xứ và những người chung quanh.

Hôm nay, Chúa Giêsu cũng nói với từng em: “Con sẽ nhận được sức mạnh của Thánh Thần.” Có thể con thấy mình nhỏ bé, Chúa vẫn chọn con. Có thể con thấy mình yếu đuối, Chúa vẫn ban sức mạnh. Có thể con chưa hiểu hết, Chúa vẫn kiên nhẫn dạy con. Có thể con đã từng xa Chúa, Chúa vẫn chờ con. Có thể con sợ mình không sống tốt được, Chúa vẫn nói: “Đừng sợ, Thánh Thần của Thầy sẽ ở với con.” Điều Chúa cần nơi con hôm nay không phải là một lời hứa thật lớn nhưng rỗng. Điều Chúa cần là một trái tim thật lòng. Hãy nói với Chúa: “Lạy Chúa, con còn yếu, nhưng con muốn thuộc về Chúa. Con còn hay quên Chúa, nhưng con muốn bắt đầu lại. Con còn dễ chạy theo bạn bè, nhưng con xin Chúa Thánh Thần giúp con can đảm. Con không muốn Thêm Sức xong rồi xa Chúa. Con muốn Thêm Sức là ngày con bắt đầu sống đức tin trưởng thành hơn.”

Ước gì sau ngày lãnh nhận Bí tích Thêm Sức, các em không biến mất khỏi nhà thờ, nhưng hiện diện nhiều hơn trong đời sống giáo xứ. Ước gì các em không xem giáo lý như một gánh nặng đã qua, nhưng xem đức tin như một kho tàng cần khám phá suốt đời. Ước gì các em không sống đạo theo kiểu “khi cần thì tìm Chúa, khi vui thì quên Chúa”, nhưng biết để Chúa đồng hành trong mọi ngày. Ước gì mỗi gia đình biết tiếp tục nâng đỡ con em mình bằng gương sáng, bằng lời cầu nguyện, bằng bầu khí yêu thương. Ước gì giáo xứ trở thành ngôi nhà nơi các em được đón nhận, được hướng dẫn, được lớn lên trong đức tin. Và ước gì mỗi em hôm nay hiểu một điều rất sâu: Thêm Sức không phải là ngày rời xa Chúa, nhưng là ngày Chúa Thánh Thần làm cho con đủ mạnh để bước theo Chúa gần hơn, thật hơn và đẹp hơn.

Lạy Chúa Thánh Thần, xin ngự đến trên các em sắp lãnh nhận Bí tích Thêm Sức. Xin đốt lên trong lòng các em ngọn lửa yêu mến Chúa. Xin ban cho các em ơn khôn ngoan để biết chọn điều tốt, ơn hiểu biết để nhận ra Chúa, ơn lo liệu để biết phân định, ơn sức mạnh để vượt qua cám dỗ, ơn thông minh để hiểu đức tin, ơn đạo đức để yêu Chúa bằng trái tim con thảo, và ơn kính sợ Chúa để không đánh mất tình yêu của Người. Xin giúp các em đừng xem Thêm Sức là kết thúc, nhưng là khởi đầu. Khởi đầu của một tuổi trẻ có Chúa. Khởi đầu của một đời sống đức tin trưởng thành. Khởi đầu của một hành trình làm chứng cho Tin Mừng. Và xin cho mỗi người chúng con, dù lớn hay nhỏ, dù đã lãnh nhận Thêm Sức từ lâu hay sắp lãnh nhận, cũng biết mở lòng ra để Chúa Thánh Thần đổi mới chúng con mỗi ngày. Amen.

Lm. Anmai, CSsR
HÃY ĐỂ CHÚA THÁNH THẦN SỬA LẠI TRÁI TIM CON
Tin Mừng: Lc 15,11-32
Có những cánh cửa trong đời người không đóng bằng ổ khóa, nhưng đóng bằng tự ái. Có những khoảng cách trong gia đình không đo bằng cây số, nhưng đo bằng im lặng. Có những đứa con vẫn sống trong nhà cha mẹ, vẫn ăn cơm cha mẹ nấu, vẫn dùng điện thoại cha mẹ mua, vẫn mặc áo cha mẹ lo, nhưng trái tim thì đã đi xa. Và cũng có những người trẻ còn ngồi trong nhà thờ, còn học giáo lý, còn chuẩn bị lãnh nhận Bí tích Thêm Sức, nhưng trong lòng đã có lúc xa Chúa, xa cha mẹ, xa sự thật, xa đời sống cầu nguyện, xa chính con người tốt lành mà Chúa muốn mình trở thành.
Hôm nay, trong bầu khí tĩnh tâm chuẩn bị lãnh nhận Bí tích Thêm Sức, Lời Chúa đưa chúng ta về với một câu chuyện rất quen thuộc: dụ ngôn người cha nhân hậu. Một người cha có hai người con. Người con thứ xin cha chia gia tài. Nói theo ngôn ngữ đời thường, đứa con ấy không chỉ xin tiền, nhưng như muốn nói với cha rằng: “Con muốn sống không cần cha nữa. Con muốn tự do. Con muốn đi theo ý con. Con muốn có phần của con, nhưng không muốn ở lại trong tình yêu của cha.” Đau nhất không phải là mất của cải. Đau nhất là mất trái tim của đứa con. Đau nhất không phải là đứa con đi xa về mặt địa lý, nhưng là nó đã rời khỏi lòng cha từ trước khi bước chân ra khỏi nhà.
Các con thân mến, trước ngày lãnh nhận Bí tích Thêm Sức, mỗi người chúng con cần can đảm hỏi lòng mình: con có giống người con thứ không? Có khi nào con muốn nhận mọi sự từ Chúa, nhưng lại không muốn sống với Chúa? Con muốn Chúa ban ơn, nhưng không muốn Chúa sửa mình. Con muốn Chúa giúp con thi đậu, giúp con khỏe mạnh, giúp gia đình bình an, nhưng con lại lười cầu nguyện, lười đi lễ, lười xưng tội, lười đọc Lời Chúa, lười sống tử tế. Con muốn cha mẹ lo cho con mọi thứ, nhưng lại khó chịu khi cha mẹ nhắc nhở. Con muốn được tự do, nhưng tự do của con nhiều khi là tự do bấm điện thoại đến khuya, tự do nói dối, tự do cãi lại, tự do bỏ bê học hành, tự do sống theo bạn bè, tự do làm điều mình thích mà không cần nghĩ đến hậu quả.
Người con thứ trong Tin Mừng tưởng rằng ra khỏi nhà cha là sẽ hạnh phúc. Nó tưởng có tiền, có tự do, có bạn bè, có những cuộc vui là đủ. Nhưng sau khi phung phí tất cả, nó rơi vào cảnh khốn cùng. Tin Mừng nói nó phải đi chăn heo, và thèm ăn cả thức ăn của heo mà cũng không ai cho. Một đứa con từng sống trong nhà cha, từng có cơm ăn áo mặc, từng có nhân phẩm, từng có tình thương, nay lại đánh mất chính mình. Tội lỗi bao giờ cũng hứa rất nhiều, nhưng cuối cùng lấy đi rất nhiều. Tội lỗi hứa cho ta vui, nhưng cuối cùng để lại trống rỗng. Tội lỗi hứa cho ta tự do, nhưng cuối cùng biến ta thành nô lệ. Tội lỗi hứa cho ta bản lĩnh, nhưng cuối cùng làm ta yếu đuối. Tội lỗi hứa cho ta được là chính mình, nhưng cuối cùng làm ta đánh mất chính mình.
Các con chuẩn bị lãnh nhận Chúa Thánh Thần. Nhưng trước khi xin Chúa Thánh Thần ban sức mạnh, chúng ta phải khiêm tốn xin Ngài sửa lại trái tim. Vì nếu trái tim chưa được sửa, sức mạnh có thể bị dùng sai. Nếu trái tim còn kiêu ngạo, tài năng có thể trở thành vũ khí làm tổn thương người khác. Nếu trái tim còn ích kỷ, sự thông minh có thể trở thành mưu mẹo. Nếu trái tim còn đầy tự ái, lời nói có thể trở thành dao nhọn. Nếu trái tim còn xa Chúa, Bí tích Thêm Sức có thể chỉ còn là một nghi lễ bên ngoài, một ngày mặc đẹp, chụp hình, nhận quà, rồi sau đó đâu lại vào đó.
Chúa Thánh Thần không đến chỉ để làm cho ngày lễ Thêm Sức thêm long trọng. Chúa Thánh Thần không phải là một dấu ấn để chúng ta “xong giáo lý”. Chúa Thánh Thần không phải là một nghi thức để chúng ta được gọi là “đã Thêm Sức”. Chúa Thánh Thần là Đấng đi vào tận bên trong con người chúng ta. Ngài không chỉ đặt tay trên đầu, nhưng muốn chạm vào trái tim. Ngài không chỉ ban ơn bên ngoài, nhưng chữa lành bên trong. Ngài không chỉ làm cho ta mạnh mẽ trước mặt người khác, nhưng làm cho ta thật thà trước mặt Chúa. Ngài không chỉ giúp ta dám nói về Chúa, nhưng trước hết giúp ta dám trở về với Chúa.
Điều đẹp nhất trong dụ ngôn hôm nay là khoảnh khắc người con thứ “hồi tâm”. Tin Mừng nói: “Bấy giờ anh ta hồi tâm.” Hồi tâm là quay vào trong lòng mình. Hồi tâm là dừng lại giữa đường sai. Hồi tâm là nhận ra mình đang đi lạc. Hồi tâm là không đổ lỗi nữa. Hồi tâm là không giả vờ mạnh mẽ nữa. Hồi tâm là không còn nói: “Con không sao, con ổn, con biết rồi, con tự lo được.” Hồi tâm là khi người con ấy dám nói: “Tôi sẽ đứng lên, đi về cùng cha tôi.”
Các con thân mến, tĩnh tâm trước Thêm Sức là lúc hồi tâm. Không phải chỉ ngồi nghe cho hết giờ. Không phải chỉ có mặt cho đủ thủ tục. Không phải chỉ tham dự vì cha mẹ bắt. Không phải chỉ để được lãnh nhận Bí tích cho xong. Tĩnh tâm là lúc con nhìn lại đời mình dưới ánh mắt yêu thương của Chúa. Con nhìn lại những điều con đã làm cha mẹ buồn. Con nhìn lại những lần con nói dối. Con nhìn lại những lần con bỏ lễ, đọc kinh qua loa, cầu nguyện hời hợt. Con nhìn lại những lần con xúc phạm bạn bè bằng lời nói, bằng tin nhắn, bằng thái độ khinh thường. Con nhìn lại những lần con nghiện điện thoại đến mức quên học, quên ngủ, quên nói chuyện với gia đình, quên cả Chúa. Con nhìn lại những lần con sống hai mặt: ở nhà thờ thì ngoan, trên mạng thì khác; trước mặt cha mẹ thì một kiểu, với bạn bè thì một kiểu; học giáo lý thì trả lời rất hay, nhưng đời sống lại chưa thật sự có Chúa.
Nhưng điều quan trọng là: Chúa không mời con hồi tâm để làm con xấu hổ. Chúa không cho con nhìn lại tội lỗi để đè bẹp con. Chúa không nhắc con về những sai lầm để kết án con. Chúa làm cho con hồi tâm để con biết đường trở về. Vì trong dụ ngôn, người cha không đứng ở cửa để mắng đứa con. Người cha không cầm sổ nợ để tính toán. Người cha không bắt con quỳ thật lâu rồi mới tha. Người cha cũng không nói: “Bây giờ con biết chưa? Cha đã nói rồi mà con không nghe.” Không. Tin Mừng nói khi người con còn ở đàng xa, người cha đã trông thấy, chạnh lòng thương, chạy ra ôm cổ anh ta và hôn lấy hôn để.
Đó là khuôn mặt thật của Thiên Chúa. Thiên Chúa là Cha. Một người Cha chờ con. Một người Cha đau vì con đi lạc. Một người Cha không quên con dù con quên Cha. Một người Cha nhìn thấy con từ đàng xa, nghĩa là Ngài đã chờ từ lâu lắm. Có thể con chưa kịp cầu nguyện, Chúa đã chờ con. Có thể con chưa kịp xưng tội, Chúa đã thương con. Có thể con chưa kịp nói hết lời xin lỗi, Chúa đã mở vòng tay. Có thể con tưởng mình không còn xứng đáng, nhưng Chúa vẫn gọi con là con.
Người con thứ đã chuẩn bị một bài thú tội: “Thưa cha, con thật đắc tội với Trời và với cha, chẳng còn đáng gọi là con cha nữa.” Đó là lời rất thật. Nhưng người cha không để nó nói hết phần xin làm người làm công. Vì trong lòng cha, đứa con dù sai vẫn là con. Tội lỗi có thể làm ta xa Chúa, nhưng không làm Chúa hết thương ta. Sai lầm có thể làm ta đánh mất bình an, nhưng không làm ta mất phẩm giá làm con Chúa nếu ta biết trở về. Chúa không yêu ta vì ta hoàn hảo. Chúa yêu ta để ta được chữa lành. Chúa không chờ ta sạch rồi mới đón. Chúa đón ta để ta được sạch. Chúa không đợi ta mạnh rồi mới ban Thánh Thần. Chúa ban Thánh Thần để ta được mạnh.
Vì vậy, lời cầu nguyện đẹp nhất trước ngày Thêm Sức không phải là: “Lạy Chúa, xin cho con có một ngày lễ thật đẹp.” Cũng không chỉ là: “Lạy Chúa, xin cho con được nhiều quà.” Nhưng là: “Lạy Chúa Thánh Thần, xin sửa lại trái tim con.” Trái tim con có khi cứng quá, xin Chúa làm mềm lại. Trái tim con có khi lạnh quá, xin Chúa làm ấm lại. Trái tim con có khi kiêu ngạo quá, xin Chúa làm khiêm nhường lại. Trái tim con có khi ích kỷ quá, xin Chúa mở rộng ra. Trái tim con có khi đầy giận hờn, xin Chúa chữa lành. Trái tim con có khi đầy ham muốn xấu, xin Chúa thanh luyện. Trái tim con có khi xa cha mẹ, xin Chúa kéo con về. Trái tim con có khi xa Chúa, xin Chúa đưa con trở lại.
Người con thứ cần trở về với cha. Nhưng trong dụ ngôn hôm nay, không chỉ người con thứ cần được sửa trái tim. Người con cả cũng cần được sửa. Người con cả vẫn ở nhà, vẫn làm việc, vẫn không bỏ đi, nhưng trái tim anh cũng xa cha. Anh không tiêu tiền của cha ở phương xa, nhưng lại không hiểu trái tim của cha ngay trong nhà. Anh giữ luật, làm việc, vâng phục bề ngoài, nhưng bên trong đầy ganh tị, cay đắng và xét đoán. Anh không vui khi em trở về. Anh khó chịu vì cha nhân hậu. Anh thấy mình thiệt thòi vì đã sống đúng. Anh nói với cha bằng lời lẽ của một người làm thuê: “Con hầu hạ cha bao nhiêu năm…” Anh ở trong nhà, nhưng không sống như con.
Điều này rất đáng sợ. Vì có khi chúng ta tưởng mình không cần trở về bởi vì mình vẫn đi lễ, vẫn học giáo lý, vẫn sinh hoạt, vẫn đọc kinh. Nhưng lòng mình có thể vẫn đầy cứng cỏi. Có khi con không bỏ nhà đi như người con thứ, nhưng con lại giống người con cả: con thấy người khác được thương thì khó chịu; thấy bạn được khen thì ghen; thấy người khác sai thì muốn họ bị phạt; thấy cha mẹ quan tâm em hơn thì tủi thân; thấy bạn bè yếu kém thì khinh; thấy ai trở về sau lỗi lầm thì không muốn tha. Trái tim ấy cũng cần Chúa Thánh Thần sửa lại.
Chúa Thánh Thần không chỉ sửa những tội lộ rõ bên ngoài, nhưng còn sửa những vết nứt âm thầm bên trong. Có những tội ai cũng thấy: nói tục, nói dối, đánh nhau, bỏ lễ, hỗn hào, gian lận. Nhưng cũng có những tội ẩn sâu: kiêu ngạo, ganh tị, ích kỷ, tự ái, xét đoán, vô ơn, lạnh lùng, thờ ơ, sống không biết thương ai. Có những vết thương không ai biết: con buồn vì cha mẹ không hiểu con; con mặc cảm vì mình không giỏi như người khác; con giận vì bị so sánh; con cô đơn vì thiếu người lắng nghe; con cười bên ngoài nhưng bên trong mệt mỏi; con sống trên mạng rất vui nhưng ngoài đời lại thấy trống rỗng. Chúa Thánh Thần biết hết. Và Ngài đến không phải để trách móc, nhưng để an ủi, chữa lành và đổi mới.
Các con thân mến, lãnh nhận Bí tích Thêm Sức là lãnh nhận ơn Chúa Thánh Thần để sống trưởng thành hơn trong đức tin. Trưởng thành không phải là muốn làm gì thì làm. Trưởng thành là biết chịu trách nhiệm. Trưởng thành không phải là không cần cha mẹ nữa. Trưởng thành là biết yêu cha mẹ cách sâu hơn. Trưởng thành không phải là bỏ cầu nguyện vì mình lớn rồi. Trưởng thành là cầu nguyện thật hơn, cá nhân hơn, có ý thức hơn. Trưởng thành không phải là xong giáo lý thì nghỉ đạo. Trưởng thành là từ nay chính con phải chọn Chúa, không chỉ vì cha mẹ bắt, không chỉ vì giáo lý viên nhắc, không chỉ vì có tên trong danh sách, nhưng vì con biết Chúa yêu con và con muốn đáp lại tình yêu ấy.
Người con thứ đã đứng lên. Đó là điều rất quan trọng. Hồi tâm mà không đứng lên thì vẫn còn nằm trong cảnh cũ. Biết mình sai mà không trở về thì vẫn còn xa cha. Biết cần thay đổi mà không bắt đầu thì vẫn chỉ là cảm xúc thoáng qua. Hôm nay, Chúa cũng mời mỗi em đứng lên. Đứng lên khỏi sự lười biếng. Đứng lên khỏi thói quen xấu. Đứng lên khỏi chiếc điện thoại đang chiếm quá nhiều thời gian. Đứng lên khỏi những mối quan hệ kéo mình xa Chúa. Đứng lên khỏi sự cứng đầu với cha mẹ. Đứng lên khỏi lối sống hai mặt. Đứng lên khỏi sự nguội lạnh trong cầu nguyện. Đứng lên khỏi mặc cảm rằng mình không thể thay đổi.
Đừng nói: “Con quen vậy rồi.” Đừng nói: “Con không sửa được đâu.” Đừng nói: “Con xấu lắm, Chúa không thương con đâu.” Đừng nói: “Sau Thêm Sức rồi tính.” Đừng nói: “Bạn con ai cũng vậy mà.” Đừng nói: “Con còn nhỏ, chưa cần sống đạo nghiêm túc.” Chính hôm nay là ngày bắt đầu. Chính lúc này là lúc trở về. Chính Chúa Thánh Thần sẽ giúp con làm điều con tự sức mình không làm nổi. Một mình con có thể yếu, nhưng với Chúa Thánh Thần, con có thể bắt đầu lại. Một mình con có thể mau nản, nhưng với Chúa Thánh Thần, con có thể bền bỉ. Một mình con có thể dễ sa ngã, nhưng với Chúa Thánh Thần, con có thể đứng dậy. Một mình con có thể khó tha thứ, nhưng với Chúa Thánh Thần, trái tim con có thể được mở ra.
Trở về với Chúa cũng có nghĩa là trở về với Bí tích Hòa Giải. Trước ngày Thêm Sức, các con cần xưng tội thật lòng. Đừng xưng tội cho có. Đừng chỉ kể vài tội quen thuộc cho xong. Đừng sợ cha giải tội. Đừng xấu hổ với lòng thương xót của Chúa. Điều đáng sợ không phải là mình có tội, vì ai cũng yếu đuối. Điều đáng sợ là có tội mà không muốn trở về. Điều đáng sợ là trái tim chai lì. Điều đáng sợ là quen với bóng tối đến mức không còn muốn ánh sáng. Khi con quỳ nơi tòa giải tội, con giống người con thứ trở về. Và nơi đó, Chúa không ném đá con. Chúa ôm con. Chúa mặc áo mới cho con. Chúa đeo nhẫn lại cho con. Chúa trả lại phẩm giá cho con. Chúa nói: “Con ta đã chết nay sống lại, đã mất nay lại tìm thấy.”
Trở về với Chúa cũng có nghĩa là trở về với cầu nguyện. Nhiều người trẻ hôm nay có thể nói chuyện với bạn bè hàng giờ, có thể nhắn tin rất nhanh, có thể lướt mạng rất lâu, nhưng lại không biết nói với Chúa vài phút. Cầu nguyện không cần lúc nào cũng dài. Nhưng phải thật. Mỗi ngày, con hãy tập nói với Chúa: “Lạy Chúa, hôm nay con vui vì điều này. Hôm nay con buồn vì điều kia. Hôm nay con đã sai. Hôm nay con cần Chúa giúp. Hôm nay con cảm ơn Chúa. Hôm nay xin Chúa sửa trái tim con.” Một người không cầu nguyện lâu ngày sẽ giống một căn phòng đóng kín: bụi bám, không khí ngột ngạt, ánh sáng không vào. Cầu nguyện là mở cửa cho Chúa Thánh Thần thổi vào.
Trở về với Chúa cũng có nghĩa là trở về với cha mẹ. Có thể trong lòng nhiều em đang có khoảng cách với cha mẹ. Có em giận cha mẹ vì bị la. Có em buồn vì cha mẹ không hiểu. Có em thấy cha mẹ khó tính. Có em thấy cha mẹ so sánh mình với người khác. Có em thấy cha mẹ chỉ quan tâm điểm số mà ít hỏi con có mệt không. Nhưng dù thế nào, hôm nay Chúa mời các con nhìn lại tình thương của cha mẹ. Có những hy sinh cha mẹ không nói ra. Có những lo lắng cha mẹ giấu trong lòng. Có những đêm cha mẹ thức vì con. Có những vất vả cha mẹ chịu để con được học, được ăn, được mặc, được đến nhà thờ, được chuẩn bị Thêm Sức. Một trái tim được Chúa Thánh Thần sửa lại sẽ biết hiếu thảo hơn. Không phải chỉ hiếu thảo bằng lời chúc trong ngày lễ, nhưng bằng thái độ hằng ngày: bớt cãi, bớt vùng vằng, bớt lạnh lùng, biết cảm ơn, biết xin lỗi, biết phụ giúp, biết nói một lời tử tế, biết cầu nguyện cho cha mẹ.
Trở về với Chúa cũng có nghĩa là trở về với sự thật. Người con thứ đã không nói quanh co. Anh nói: “Con đã đắc tội.” Đời sống Kitô hữu bắt đầu lớn lên khi ta dám sống thật. Dám nhận sai. Dám xin lỗi. Dám nói không với gian dối. Dám không quay cóp. Dám không giả vờ. Dám không đổ lỗi cho người khác. Dám không sống hai mặt. Các con sắp lãnh nhận Chúa Thánh Thần, Đấng là Thần Khí sự thật. Ngài không thể ở thoải mái trong một trái tim yêu sự giả dối. Ngài không thể làm việc sâu xa nơi một tâm hồn cứ che giấu, lấp liếm và giả vờ. Nhưng chỉ cần con thật lòng, Ngài sẽ sửa. Chỉ cần con mở cửa, Ngài sẽ bước vào. Chỉ cần con nói: “Lạy Chúa, con sai rồi”, thì hành trình đổi mới đã bắt đầu.
Trở về với Chúa cũng có nghĩa là trở về với Hội Thánh. Sau Thêm Sức, các con đừng biến mất khỏi nhà thờ. Đừng nghĩ rằng đã học xong giáo lý là xong trách nhiệm. Đừng để ngày Thêm Sức trở thành ngày chia tay Chúa. Buồn lắm nếu sau khi lãnh nhận Chúa Thánh Thần, con lại xa Thánh lễ. Buồn lắm nếu sau khi được xức dầu thánh, con lại sống như chưa từng biết Chúa. Buồn lắm nếu sau khi được gọi là chứng nhân, con lại không còn dấu vết nào của Tin Mừng trong đời sống. Bí tích Thêm Sức là khởi đầu của một đời sống đức tin trưởng thành. Từ nay, con được mời gọi sống như người có Chúa Thánh Thần: trong trường học, trong gia đình, trên mạng xã hội, trong tình bạn, trong cách nói năng, trong cách chọn điều đúng.
Các con thân mến, có thể hôm nay khi nghe bài Tin Mừng này, mỗi người thấy mình trong một nhân vật nào đó. Có em thấy mình là người con thứ, đã đi xa, đã lãng phí nhiều ơn Chúa, đã làm cha mẹ buồn, đã sống theo ý riêng. Có em thấy mình là người con cả, bên ngoài vẫn ngoan nhưng bên trong đầy khó chịu, ganh tị, xét đoán. Có em thấy mình đang ở giữa đường, chưa dám trở về, còn ngại, còn sợ, còn tiếc những cuộc vui cũ. Nhưng dù con là ai, điều quan trọng nhất là: người Cha vẫn đang chờ. Chúa vẫn đang chờ con. Chúa không chờ một phiên bản hoàn hảo của con. Chúa chờ chính con, với tất cả yếu đuối, vụng về, lỗi lầm, nước mắt và khát vọng bắt đầu lại.
Ngày Thêm Sức sắp đến, các con sẽ được xức dầu thánh. Dầu thánh là dấu chỉ Chúa Thánh Thần ghi dấu trên các con. Nhưng dấu ấn ấy không chỉ ở trên trán. Dấu ấn ấy phải đi vào đời sống. Người được xức dầu Thánh Thần phải có trái tim mới. Một trái tim biết yêu Chúa hơn. Một trái tim biết thương cha mẹ hơn. Một trái tim biết thật thà hơn. Một trái tim biết cầu nguyện hơn. Một trái tim biết tránh điều xấu hơn. Một trái tim biết đứng về phía sự thiện hơn. Một trái tim biết xin lỗi khi sai và biết tha thứ khi bị tổn thương. Một trái tim biết sống không chỉ cho mình, nhưng cho Chúa và cho người khác.
Vì thế, hôm nay, chúng ta hãy cầu xin Chúa Thánh Thần không chỉ đến trong ngày lễ, nhưng đến ngay bây giờ. Đến trong giờ tĩnh tâm này. Đến trong lòng từng em. Đến trong những góc tối mà con không muốn ai biết. Đến trong những vết thương con chưa dám nói. Đến trong những thói quen xấu con chưa bỏ được. Đến trong những giận hờn với cha mẹ. Đến trong những lần con xa Chúa. Đến trong những mệt mỏi, lo âu, mặc cảm và yếu đuối của con. Xin Chúa Thánh Thần sửa lại trái tim con, không phải sửa một chút bên ngoài, nhưng đổi mới từ bên trong.
Lạy Chúa Thánh Thần, xin sửa lại trái tim con. Khi trái tim con kiêu ngạo, xin dạy con khiêm nhường. Khi trái tim con ích kỷ, xin dạy con biết yêu thương. Khi trái tim con lạnh lùng, xin đốt lên lửa mến. Khi trái tim con giả dối, xin đưa con về với sự thật. Khi trái tim con xa cha mẹ, xin dạy con biết hiếu thảo. Khi trái tim con xa Chúa, xin kéo con trở về. Khi trái tim con bị thương, xin chữa lành. Khi trái tim con yếu đuối, xin ban sức mạnh. Khi trái tim con sợ hãi, xin ban bình an. Khi trái tim con muốn bỏ cuộc, xin nhắc con rằng Cha vẫn đang chờ.
Và lạy Chúa Giêsu, xin cho mỗi em chuẩn bị lãnh nhận Bí tích Thêm Sức hôm nay biết đứng lên như người con hoang đàng. Đứng lên để trở về. Đứng lên để xin lỗi. Đứng lên để xưng tội. Đứng lên để cầu nguyện. Đứng lên để sống khác. Đứng lên để làm lại từ đầu. Xin đừng để em nào bước vào ngày Thêm Sức với một trái tim đóng kín. Xin đừng để em nào lãnh nhận Bí tích như một thói quen. Xin đừng để em nào rời nhà thờ sau ngày Thêm Sức rồi xa Chúa. Nhưng xin cho ngày Thêm Sức trở thành ngày các em thật sự bắt đầu một cuộc đời mới trong Chúa Thánh Thần.
Các con thân mến, người cha trong Tin Mừng đã mở tiệc vì đứa con trở về. Trên trời cũng vui mừng khi một người tội lỗi ăn năn. Hôm nay, Chúa cũng muốn mở tiệc trong tâm hồn con. Nhưng con phải trở về. Con phải để Chúa ôm lấy. Con phải để Chúa thay áo mới. Con phải để Chúa tháo bỏ những gì cũ kỹ. Con phải để Chúa Thánh Thần sửa lại trái tim. Đừng sợ. Bàn tay Chúa sửa không làm con đau để hủy hoại, nhưng chữa lành để con được sống. Lửa Chúa Thánh Thần không thiêu rụi con, nhưng thanh luyện con. Tình yêu Chúa không lấy mất tự do của con, nhưng giải thoát con khỏi những xiềng xích đang làm con mất tự do thật.
Hãy trở về, vì Cha đang chờ. Hãy mở lòng, vì Chúa Thánh Thần đang đến. Hãy xin lỗi, vì lòng thương xót lớn hơn tội lỗi. Hãy bắt đầu lại, vì không ai quá muộn để trở nên tốt hơn. Hãy để Chúa Thánh Thần sửa lại trái tim con, để sau ngày Thêm Sức, con không chỉ là một người đã lãnh nhận Bí tích, nhưng là một người trẻ mang trong mình ngọn lửa của Thiên Chúa; không chỉ là một người có tên trong sổ Thêm Sức, nhưng là một chứng nhân sống động của Tin Mừng; không chỉ là một đứa con từng đi lạc, nhưng là một đứa con đã trở về, được Cha ôm vào lòng, được Thánh Thần đổi mới, và được sai đi để sống một đời đẹp lòng Chúa hơn.
Lm. Anmai, CSsR
NGƯỜI TRẺ VÀ NHỮNG CÁM DỖ SAU NGÀY THÊM SỨC
Tin Mừng: Mt 4,1-11 – Chúa Giêsu chịu cám dỗ.
Có một điều rất thật mà nhiều người trẻ cần nghe trước khi lãnh nhận Bí tích Thêm Sức, và càng cần nhớ sau ngày lãnh nhận Bí tích Thêm Sức: được Thêm Sức không có nghĩa là từ nay mình hết yếu đuối; được xức dầu thánh không có nghĩa là từ nay mình không còn bị cám dỗ; được đặt tay cầu xin Chúa Thánh Thần không có nghĩa là từ nay ma quỷ sẽ tránh xa mình. Không. Có khi ngược lại, chính sau những ngày sốt sắng, sau những giờ phút cảm động, sau những nghi thức trang trọng, sau khi mặc áo đẹp, chụp hình, nhận bằng, nhận quà, được cha mẹ chúc mừng, được cộng đoàn cầu nguyện, người trẻ lại bắt đầu bước vào một chiến trường mới: chiến trường của đời sống đức tin trưởng thành. Và ở đó, cám dỗ không biến mất. Cám dỗ chỉ đổi hình, đổi giọng, đổi cách đến gần. Nó không luôn luôn đến như một tiếng nói dữ tợn. Nhiều khi nó đến rất nhẹ, rất bình thường, rất hợp lý, rất giống như một lời rủ rê vô hại: “Hôm nay mệt quá, nghỉ lễ một bữa có sao đâu”; “Kinh tối đọc hay không cũng vậy thôi”; “Nói dối chút xíu cho qua chuyện”; “Gian lận một lần để khỏi bị điểm kém”; “Ai cũng sống ảo mà, mình đăng hình cho người ta nể một chút có sao”; “Bạn bè ai cũng làm vậy, mình không theo thì lạc lõng”; “Tuổi trẻ mà, cứ thử đi, sau này ăn năn cũng chưa muộn.” Đó là những cám dỗ rất thật. Và nếu người trẻ không tỉnh thức, nếu người trẻ nghĩ rằng Thêm Sức xong là xong, học giáo lý xong là xong, đi lễ lãnh bí tích xong là xong, thì chính lúc ấy, người trẻ dễ bị cuốn đi nhất.
Tin Mừng hôm nay kể cho chúng ta nghe việc Chúa Giêsu chịu cám dỗ trong hoang địa. Đây là một đoạn Tin Mừng rất quan trọng cho các em sắp lãnh nhận Bí tích Thêm Sức và cho tất cả những ai muốn sống đức tin nghiêm túc. Chúa Giêsu là Con Thiên Chúa, là Đấng vô tội, là Đấng thánh tuyệt đối, vậy mà Người vẫn chịu cám dỗ. Điều đó cho ta thấy: bị cám dỗ không phải là có tội. Cám dỗ tự nó chưa phải là tội. Tội bắt đầu khi ta chiều theo cám dỗ, nuôi cám dỗ, thỏa hiệp với cám dỗ, để cám dỗ dẫn mình đi xa Chúa. Chúa Giêsu chịu cám dỗ, nhưng Người không sa ngã. Người chiến thắng cám dỗ không phải bằng sự khoe khoang, không phải bằng sức mạnh bên ngoài, không phải bằng việc tranh luận dài dòng với ma quỷ, nhưng bằng sự vâng phục Chúa Cha, bằng Lời Chúa, bằng sự tỉnh thức, bằng một trái tim hoàn toàn thuộc về Thiên Chúa. Đây là bài học rất lớn cho người trẻ sau ngày Thêm Sức: các con không được ban Chúa Thánh Thần để sống dễ dãi hơn, nhưng để sống mạnh mẽ hơn; không được ban Chúa Thánh Thần để khỏi chiến đấu, nhưng để biết chiến đấu; không được ban Chúa Thánh Thần để đi theo đám đông, nhưng để dám đứng vững khi đám đông đi sai đường.
Cám dỗ thứ nhất ma quỷ đưa ra với Chúa Giêsu là cám dỗ biến đá thành bánh. Sau bốn mươi ngày ăn chay, Chúa Giêsu đói. Ma quỷ đánh vào một nhu cầu rất thật: cái đói. Nó không bắt đầu bằng một điều xem ra quá xấu. Nó nói: “Nếu ông là Con Thiên Chúa, thì truyền cho những hòn đá này hóa bánh đi.” Cám dỗ ở đây là gì? Là dùng quyền năng để thỏa mãn bản thân; là đặt nhu cầu của mình lên trên thánh ý Chúa; là nghĩ rằng con người chỉ cần có bánh, có tiền, có tiện nghi, có điều mình muốn là đủ. Đối với người trẻ hôm nay, cám dỗ này rất gần. Có khi không phải là biến đá thành bánh, nhưng là biến thời gian Chúa ban thành thời gian vô ích; biến điện thoại thành ông chủ của tâm hồn; biến thân xác thành công cụ để khoe khoang; biến học hành thành cuộc chạy theo điểm số bằng mọi giá; biến tình bạn thành nơi lợi dụng nhau; biến cuộc sống thành cuộc tìm kiếm cảm giác. Nhiều bạn trẻ không xấu, nhưng yếu. Không cố tình bỏ Chúa, nhưng dần dần để những thứ khác chiếm chỗ của Chúa. Ban đầu chỉ là một buổi lễ bỏ qua vì lười. Rồi thêm một Chúa nhật nữa vì bận. Rồi thêm một lần không cầu nguyện vì mệt. Rồi thêm một lần nói dối vì sợ bị la. Rồi thêm một lần gian lận vì áp lực điểm số. Rồi thêm một lần vào những trang mạng không trong sạch vì tò mò. Rồi thêm một lần kết bạn với người kéo mình xuống vì sợ bị cô đơn. Những điều ấy ban đầu nhỏ thôi, nhưng nếu không tỉnh thức, chúng sẽ tạo thành thói quen. Mà thói quen xấu khi đã bám rễ trong tâm hồn thì rất khó gỡ.
Chúa Giêsu trả lời: “Người ta sống không chỉ nhờ cơm bánh, nhưng còn nhờ mọi lời miệng Thiên Chúa phán ra.” Câu trả lời này không có nghĩa là cơm bánh không cần. Con người cần ăn, cần học, cần làm, cần vui chơi, cần bạn bè, cần nghỉ ngơi. Nhưng Chúa Giêsu nhắc rằng con người không thể sống chỉ bằng những thứ bên ngoài. Một người có điện thoại xịn, quần áo đẹp, nhiều người theo dõi, nhiều bạn bè, nhiều điểm tốt, nhiều lời khen, mà bên trong không có Chúa, thì vẫn có thể rỗng. Một người cười rất nhiều trên mạng, nhưng trong lòng lại cô đơn. Một người được nhiều người biết, nhưng đêm về lại không biết mình sống để làm gì. Một người có mọi thứ, nhưng mất sự trong sạch, mất sự thật, mất lòng hiếu thảo, mất đức tin, mất bình an, thì người ấy đang nghèo hơn mình tưởng. Sau Thêm Sức, người trẻ cần nhớ: Chúa Thánh Thần không chỉ giúp con đạt thành công bên ngoài, nhưng giúp con biết nuôi linh hồn mình. Linh hồn cũng cần được ăn. Linh hồn ăn bằng Lời Chúa, bằng Thánh Thể, bằng cầu nguyện, bằng việc lành, bằng sự thật, bằng lòng mến. Nếu thân xác ăn mỗi ngày mà linh hồn bị bỏ đói, thì đức tin sẽ yếu dần. Nếu con có giờ cho mạng xã hội, cho game, cho bạn bè, cho phim ảnh, cho những cuộc trò chuyện vô bổ, mà không có vài phút cho Chúa, thì đừng ngạc nhiên khi tâm hồn mình càng ngày càng khô.
Cám dỗ thứ hai là cám dỗ gieo mình xuống từ nóc Đền Thờ. Ma quỷ trích cả Kinh Thánh để dụ Chúa Giêsu: “Thiên Chúa sẽ truyền cho thiên sứ lo cho ông.” Đây là cám dỗ thử thách Thiên Chúa, cám dỗ sống liều lĩnh rồi bắt Chúa phải cứu mình, cám dỗ dùng đạo để phục vụ cái tôi. Với người trẻ, cám dỗ này rất tinh vi. Có bạn nghĩ: “Mình còn trẻ, cứ chơi đi, sau này xưng tội cũng được.” Có bạn nghĩ: “Mình phạm tội một chút, Chúa thương xót mà.” Có bạn nghĩ: “Mình vào những nhóm bạn xấu cũng không sao, mình đủ mạnh mà.” Có bạn nghĩ: “Mình xem những thứ xấu một chút thôi, mình kiểm soát được mà.” Có bạn nghĩ: “Mình yêu đương thiếu trong sáng một chút thôi, miễn là không ai biết.” Có bạn nghĩ: “Mình nói dối cha mẹ, thầy cô một lần thôi, rồi Chúa tha.” Đó là thử thách Thiên Chúa. Lòng thương xót của Chúa là thật, nhưng không phải để ta lợi dụng. Bí tích Hòa Giải là ân sủng, nhưng không phải để ta cố tình phạm tội rồi ung dung nghĩ rằng xưng tội là xong. Chúa luôn tha thứ cho người sám hối, nhưng người cố tình đùa với tội lỗi sẽ có ngày thấy mình không còn đủ sức quay về như mình tưởng.
Chúa Giêsu trả lời: “Ngươi chớ thử thách Đức Chúa là Thiên Chúa của ngươi.” Người trẻ sau Thêm Sức cần học câu này thật sâu. Đừng thử thách Chúa bằng cách đặt mình vào dịp tội rồi xin Chúa giữ mình khỏi sa ngã. Đừng cố tình đi vào bóng tối rồi than rằng sao mình không thấy ánh sáng. Đừng kết thân với những người luôn chế giễu đức tin, rủ rê điều xấu, coi thường cha mẹ, coi thường sự trong sạch, coi thường nhà thờ, rồi nghĩ rằng mình sẽ không bị ảnh hưởng. Không ai mạnh nếu cứ tự đưa mình vào nơi nguy hiểm. Không ai giữ được áo trắng nếu cứ thích lăn vào bùn. Không ai giữ được lửa đức tin nếu ngày nào cũng để gió lạnh của thế gian thổi vào mà không biết che chắn. Chúa Thánh Thần ban sức mạnh, nhưng sức mạnh ấy cần được cộng tác. Chúa không cứu người cố tình nhảy xuống vực chỉ để chứng minh rằng Chúa phải đỡ mình. Chúa cứu người biết khiêm nhường, biết tránh xa dịp tội, biết cầu xin, biết đứng dậy, biết quay về.
Cám dỗ thứ ba là cám dỗ thờ lạy ma quỷ để được vinh hoa thế gian. Ma quỷ cho Chúa Giêsu thấy các nước thế gian và vinh hoa của chúng, rồi nói: “Tôi sẽ cho ông tất cả những thứ đó, nếu ông sấp mình bái lạy tôi.” Đây là cám dỗ đánh đổi linh hồn để lấy thành công, đánh đổi sự thật để lấy lợi ích, đánh đổi Chúa để lấy hào nhoáng. Với người trẻ hôm nay, cám dỗ này rất mạnh. Thế giới nói với các con rằng phải nổi bật, phải được chú ý, phải có nhiều lượt thích, phải sang, phải đẹp, phải hơn người khác, phải được công nhận. Thế giới làm cho nhiều bạn trẻ sợ bình thường, sợ âm thầm, sợ không ai biết đến mình. Vì thế, có bạn sống ảo để người ta ngưỡng mộ. Có bạn đăng những hình ảnh không phù hợp để được chú ý. Có bạn nói những lời sốc, làm những điều lố để có người xem. Có bạn chấp nhận gian lận để có điểm cao. Có bạn chấp nhận nói xấu người khác để mình được đứng về phía đám đông. Có bạn chấp nhận bỏ lễ, bỏ kinh, bỏ sự thật chỉ để không bị bạn bè chê là “đạo đức quá.” Có bạn đánh mất chính mình chỉ vì muốn được thuộc về một nhóm nào đó. Và ma quỷ rất khôn. Nó không nói ngay: “Hãy bỏ Chúa đi.” Nó chỉ nói: “Chúa nhật này nghỉ lễ đi, có sao đâu.” Nó không nói ngay: “Hãy sống giả dối đi.” Nó chỉ nói: “Nói vậy cho dễ sống.” Nó không nói ngay: “Hãy bán linh hồn đi.” Nó chỉ nói: “Ai cũng làm vậy mà.”
Chúa Giêsu trả lời rất dứt khoát: “Satan kia, xéo đi! Vì đã có lời chép rằng: Ngươi phải bái lạy Đức Chúa là Thiên Chúa của ngươi, và phải thờ phượng một mình Người mà thôi.” Người trẻ cần học sự dứt khoát này. Có những cám dỗ không thể thương lượng. Có những lời mời gọi không thể nửa đồng ý nửa từ chối. Có những nhóm bạn phải can đảm rời xa. Có những thói quen phải cắt đứt. Có những trang mạng phải chặn lại. Có những cuộc trò chuyện phải dừng lại. Có những mối quan hệ phải đặt lại trong ánh sáng Chúa. Có những lời nói dối phải chấm dứt. Có những lần gian lận phải can đảm thú nhận và sửa đổi. Có những kiểu sống ảo phải buông xuống để trở về với con người thật. Đức tin trưởng thành không phải là không bao giờ bị lôi kéo, nhưng là biết nói “không” khi cần nói “không.” Thêm Sức không làm cho con trở thành thiên thần không còn yếu đuối. Thêm Sức làm cho con trở thành người Kitô hữu có sức mạnh để chọn Chúa giữa những lôi kéo rất thật của đời sống.
Các con thân mến, sau ngày Thêm Sức, có thể sẽ có những ngày con rất sốt sắng. Con nhớ lại lúc Đức Giám mục đặt tay, xức dầu, gọi tên con, cầu xin Chúa Thánh Thần xuống trên con. Con thấy lòng mình vui. Con thấy mình muốn sống tốt. Con hứa với Chúa nhiều điều. Nhưng rồi vài tuần sau, vài tháng sau, khi niềm vui bên ngoài qua đi, khi áo đẹp được cất vào tủ, khi hình ảnh buổi lễ trôi xuống trong điện thoại, khi lớp giáo lý không còn điểm danh, khi không ai nhắc con thường xuyên nữa, lúc ấy mới biết con có thật sự bước vào đời sống đức tin trưởng thành hay không. Có nhiều người trẻ sau Thêm Sức dần dần xa nhà thờ. Không phải vì họ ghét Chúa, nhưng vì họ lơ là. Không phải vì họ quyết định bỏ đạo, nhưng vì họ để đức tin bị phủ bụi. Ban đầu chỉ là một Chúa nhật ngủ thêm. Rồi một Chúa nhật đi chơi. Rồi một Chúa nhật học thêm. Rồi một Chúa nhật quên. Rồi nhiều Chúa nhật không còn thấy thiếu lễ là điều đáng buồn. Ban đầu chỉ là một tối không đọc kinh. Rồi nhiều tối không nhớ đến Chúa. Rồi một ngày, khi gặp khó khăn, họ thấy mình không biết cầu nguyện nữa. Ban đầu chỉ là một lời nói dối nhỏ. Rồi quen với việc che giấu. Rồi lương tâm không còn nhạy bén. Ban đầu chỉ là một lần gian lận. Rồi thấy gian lận là khôn. Rồi đánh mất lòng trung thực. Ban đầu chỉ là muốn giống bạn bè. Rồi sợ khác bạn bè. Rồi không còn dám sống như người có Chúa. Cái nguy hiểm của cám dỗ là nó không luôn làm ta ngã ngay lập tức; nó làm ta trượt dần, xa dần, lạnh dần, chai dần.
Vì thế, tĩnh tâm trước hoặc sau Thêm Sức không chỉ là để các con nghe một bài giảng cảm động, không chỉ để các con khóc một chút rồi thôi, không chỉ để tạo bầu khí trang trọng trước ngày lễ. Tĩnh tâm là để nhìn thật vào lòng mình. Tĩnh tâm là để hỏi: “Con đang yếu ở đâu? Con thường bị cám dỗ bởi điều gì? Con có đang lười lễ không? Con có bỏ kinh không? Con có nói dối cha mẹ không? Con có gian lận trong học hành không? Con có sống hai mặt không? Con ở nhà thờ thì ngoan, nhưng trên mạng lại khác không? Con có đang để điện thoại lấy mất trái tim không? Con có đang để bạn bè xấu dẫn con đi xa Chúa không? Con có đang làm cha mẹ buồn không? Con có đang giữ trong lòng sự giận hờn, ghen tị, ganh đua, tự ái không? Con có đang coi thường Bí tích Hòa Giải không? Con có đang nghĩ rằng mình còn nhỏ nên tội lỗi không sao không?” Những câu hỏi ấy không phải để làm các con sợ, nhưng để giúp các con thức tỉnh. Bởi vì người nguy hiểm nhất không phải là người biết mình yếu, mà là người tưởng mình mạnh. Người dễ sa ngã nhất không phải là người run sợ trước cám dỗ, mà là người đùa giỡn với cám dỗ.
Chúa Thánh Thần mà các con lãnh nhận là Thần Khí sự thật. Người không đến để ru ngủ lương tâm, nhưng để soi sáng lương tâm. Người không đến để bao che tội lỗi, nhưng để giúp ta nhận ra tội lỗi và can đảm trở về. Người không đến để làm cho đời sống đức tin thành một chiếc áo đẹp mặc trong ngày lễ, nhưng để biến đức tin thành hơi thở mỗi ngày. Người không đến để các con chỉ có một kỷ niệm đẹp, nhưng để các con có một sức mạnh mới. Sức mạnh ấy không ồn ào. Sức mạnh ấy có khi là can đảm tắt điện thoại để đọc một kinh Kính Mừng. Sức mạnh ấy có khi là dám nói với bạn: “Mình không làm chuyện đó đâu.” Sức mạnh ấy có khi là dám nhận lỗi với cha mẹ. Sức mạnh ấy có khi là dám nói thật dù bị thiệt. Sức mạnh ấy có khi là dám đi lễ dù bạn bè rủ đi chơi. Sức mạnh ấy có khi là dám xóa một ứng dụng làm mình sa ngã. Sức mạnh ấy có khi là dám tránh một nhóm bạn kéo mình xuống. Sức mạnh ấy có khi là dám đến tòa giải tội sau một thời gian xa Chúa. Sức mạnh ấy có khi là dám sống âm thầm, không cần ai khen, không cần ai thấy, chỉ cần Chúa biết.
Các con hãy nhớ: ma quỷ rất sợ người trẻ có Chúa Thánh Thần. Nó không sợ một người trẻ chỉ mang danh Công giáo nhưng không cầu nguyện. Nó không sợ một người trẻ đã Thêm Sức nhưng bỏ lễ. Nó không sợ một người trẻ đeo ảnh thánh nhưng sống gian dối. Nó không sợ một người trẻ biết giáo lý nhưng không sống giáo lý. Nó sợ một người trẻ biết quỳ xuống cầu nguyện. Nó sợ một người trẻ biết mở Kinh Thánh. Nó sợ một người trẻ biết xưng tội thật lòng. Nó sợ một người trẻ biết yêu mến Thánh Lễ. Nó sợ một người trẻ biết xin lỗi. Nó sợ một người trẻ biết tha thứ. Nó sợ một người trẻ biết nói không với tội. Nó sợ một người trẻ biết đứng dậy sau khi vấp ngã. Nó sợ một người trẻ tuy yếu đuối nhưng không bỏ cuộc, tuy bị cám dỗ nhưng không đầu hàng, tuy có lúc sa ngã nhưng biết trở về với Chúa.
Vì vậy, các con đừng nghĩ đời sống đạo là chuyện của trẻ nhỏ học giáo lý cho xong. Đức tin không phải là một chương trình học để hoàn tất. Đức tin là một cuộc sống để bước đi. Thêm Sức không phải là bằng tốt nghiệp Công giáo. Thêm Sức là ngày các con được sai đi để sống như chứng nhân. Mà chứng nhân không phải là người lúc nào cũng nói thật hay về Chúa, nhưng là người để người khác nhìn thấy Chúa nơi đời sống mình. Khi con trung thực trong lớp học, con làm chứng cho Chúa. Khi con không gian lận dù người khác gian lận, con làm chứng cho Chúa. Khi con không nói tục, không nói xấu, không chế giễu người yếu thế, con làm chứng cho Chúa. Khi con biết phụ giúp cha mẹ, biết hiếu thảo, biết xin lỗi, con làm chứng cho Chúa. Khi con dùng mạng xã hội cách trong sáng, không xúc phạm ai, không khoe khoang quá đáng, không chạy theo những điều dơ bẩn, con làm chứng cho Chúa. Khi con vẫn đi lễ dù bạn bè chê cười, con làm chứng cho Chúa. Khi con âm thầm cầu nguyện cho gia đình, cho bạn bè, cho những người đau khổ, con làm chứng cho Chúa. Đời sống chứng nhân bắt đầu từ những chọn lựa rất nhỏ, nhưng chính những chọn lựa nhỏ ấy làm nên một con người có Chúa.
Có thể có em nghe đến đây và thấy lòng mình buồn, vì biết mình đã từng yếu đuối. Có em đã từng bỏ lễ. Có em đã từng bỏ kinh. Có em đã từng nói dối. Có em đã từng gian lận. Có em đã từng làm cha mẹ khóc. Có em đã từng sống khác hẳn giữa nhà thờ và ngoài đời. Có em đã từng bị kéo vào những hình ảnh, lời nói, thói quen không trong sạch. Có em đã từng nghĩ mình không còn xứng đáng với Chúa. Nhưng cha muốn nói với các con: Chúa không gọi người hoàn hảo đến với Bí tích Thêm Sức. Chúa gọi những người yếu đuối biết mở lòng cho Chúa Thánh Thần. Chúa Giêsu đã chiến thắng cám dỗ không phải để đứng xa mà trách móc chúng ta, nhưng để đi trước chúng ta, nắm tay chúng ta và dạy chúng ta biết chiến đấu. Khi con yếu, hãy cầu xin Chúa Thánh Thần. Khi con bị cám dỗ, hãy gọi tên Chúa Giêsu. Khi con lỡ sa ngã, hãy đứng dậy ngay, đừng nằm lì trong tội. Khi con thấy mình xa Chúa, hãy trở về. Khi con thấy lòng mình khô, hãy cứ cầu nguyện, dù chỉ bằng một câu ngắn: “Lạy Chúa Thánh Thần, xin giúp con.” Một lời cầu nguyện thật lòng có thể mở lại cánh cửa tâm hồn.
Các con thân mến, sau ngày Thêm Sức, hãy giữ cho mình vài điều rất cụ thể. Hãy giữ Thánh Lễ Chúa nhật như một điểm hẹn không được bỏ. Đừng để bất cứ điều gì bình thường cướp mất ngày của Chúa. Hãy giữ một lời kinh mỗi ngày, dù ngắn, nhưng thật. Đừng để một ngày trôi qua mà không nói với Chúa một câu. Hãy giữ lòng trung thực trong học hành. Điểm số có thể thấp, nhưng lương tâm phải sáng. Hãy giữ sự trong sạch trong mắt nhìn, lời nói, suy nghĩ và cách dùng mạng. Đừng để điện thoại dẫn mình vào nơi linh hồn bị thương. Hãy chọn bạn mà chơi. Bạn tốt đưa mình gần Chúa hơn; bạn xấu làm mình xa Chúa mà nhiều khi mình không nhận ra. Hãy siêng năng đến với Bí tích Hòa Giải. Đừng sợ tòa giải tội. Đó không phải là nơi Chúa làm nhục con, mà là nơi Chúa chữa lành con. Hãy yêu mến cha mẹ. Một người trẻ nói yêu Chúa mà làm cha mẹ đau lòng hoài thì cần xét lại tình yêu ấy. Hãy tập nói không. Nói không với lười biếng, nói không với dối trá, nói không với gian lận, nói không với sống ảo, nói không với đám đông xấu, nói không với những điều làm mình mất Chúa. Và trên hết, hãy tập nói có. Nói có với Chúa, nói có với sự thật, nói có với Thánh Lễ, nói có với cầu nguyện, nói có với lòng hiếu thảo, nói có với điều thiện, nói có với Chúa Thánh Thần.
Ngày xưa, trong hoang địa, Chúa Giêsu đã chiến thắng ma quỷ bằng Lời Chúa và bằng lòng trung thành với Chúa Cha. Hôm nay, giữa hoang địa của thế giới hiện đại, giữa những tiếng gọi của mạng xã hội, giữa áp lực bạn bè, giữa cám dỗ hưởng thụ, giữa sự lười biếng thiêng liêng, giữa những lời mời gọi sống dễ dãi, các con cũng được mời gọi chiến thắng. Không phải chiến thắng bằng sức riêng, vì sức riêng của ta mong manh lắm. Nhưng chiến thắng nhờ Chúa Thánh Thần. Chúa Thánh Thần là Đấng Bảo Trợ. Người ở với các con trong lớp học, trong gia đình, trong nhà thờ, trên đường đi, khi cầm điện thoại, khi đứng trước lựa chọn, khi bị bạn bè rủ rê, khi lòng con yếu, khi con muốn bỏ cuộc. Người không làm ồn, nhưng Người nhắc trong lòng. Người không ép buộc, nhưng Người soi sáng. Người không lấy mất tự do của con, nhưng giúp con dùng tự do để chọn điều đúng. Người không hứa rằng con sẽ không bao giờ bị cám dỗ, nhưng Người ban sức mạnh để con không phải đầu hàng.
Ước gì ngày Thêm Sức của các con không chỉ là một ngày đẹp trong album hình, nhưng là một dấu mốc thật trong đời sống đức tin. Ước gì sau ngày ấy, người ta thấy các con khác hơn: không phải kiêu căng hơn, nhưng khiêm nhường hơn; không phải nói nhiều về đạo hơn, nhưng sống đạo thật hơn; không phải chỉ có thêm một nghi thức, nhưng có thêm một sức mạnh; không phải chỉ được xức dầu trên trán, nhưng được Chúa Thánh Thần chạm vào trái tim. Ước gì mỗi khi cám dỗ đến, các con nhớ rằng Chúa Giêsu cũng đã chịu cám dỗ và đã chiến thắng. Ước gì mỗi khi yếu đuối, các con biết cầu xin: “Lạy Chúa Thánh Thần, xin đừng để con xa Chúa. Xin giúp con thắng cám dỗ hôm nay. Xin cho con biết chọn Chúa hơn chọn đám đông, chọn sự thật hơn chọn gian dối, chọn trong sạch hơn chọn dơ bẩn, chọn Thánh Lễ hơn chọn lười biếng, chọn cầu nguyện hơn chọn quên Chúa, chọn linh hồn hơn chọn những hào nhoáng chóng qua.”
Các con thân mến, cám dỗ sau ngày Thêm Sức là có thật. Nhưng ân sủng cũng có thật. Ma quỷ có thật. Nhưng Chúa Thánh Thần còn thật hơn, mạnh hơn, gần hơn. Yếu đuối của ta có thật. Nhưng lòng thương xót của Chúa lớn hơn yếu đuối ấy. Điều quan trọng là đừng buông tay Chúa. Đừng để Thêm Sức trở thành ngày kết thúc đời sống giáo lý, nhưng hãy để Thêm Sức trở thành ngày bắt đầu một đời sống đức tin trưởng thành. Hãy đi vào đời với Chúa Thánh Thần. Hãy bước qua cám dỗ với Chúa Giêsu. Hãy đứng vững giữa thế gian với trái tim thuộc về Chúa. Và nếu có lúc vấp ngã, đừng tuyệt vọng. Hãy đứng dậy, trở về, bắt đầu lại. Vì Chúa Thánh Thần không bỏ rơi người trẻ biết kêu cầu Người. Người sẽ nâng con dậy, sẽ soi sáng con, sẽ làm cho con mạnh mẽ, và sẽ giúp con trở thành chứng nhân của Chúa giữa một thế giới đang rất cần những người trẻ có đức tin, có lương tâm, có lòng trong sạch, có sự thật và có tình yêu.
Lm. Anmai, CSsR
HÃY XIN CHÚA THÁNH THẦN DẠY CON BIẾT CẦU NGUYỆN
Có một điều rất quen mà cũng rất lạ trong đời sống đức tin của chúng ta, đó là cầu nguyện. Quen, vì từ nhỏ nhiều người trong chúng ta đã được dạy làm dấu thánh giá, đọc kinh Lạy Cha, kinh Kính Mừng, kinh Sáng Danh, kinh Ăn Năn Tội. Quen, vì trong gia đình Công giáo, trong nhà thờ, trong lớp giáo lý, trong giờ kinh tối, trong các buổi sinh hoạt thiếu nhi, chúng ta nghe đi nghe lại những lời kinh ấy rất nhiều lần. Quen, vì có khi miệng ta có thể đọc kinh rất nhanh, đọc đúng, đọc thuộc, đọc không cần nhìn sách. Nhưng lạ, vì dù đọc kinh nhiều, không phải lúc nào ta cũng thật sự cầu nguyện. Lạ, vì có những lúc miệng đọc mà lòng đi vắng. Lạ, vì có những lúc ta đọc “Lạy Cha chúng con ở trên trời”, nhưng trong lòng lại không thật sự cảm thấy mình đang đứng trước một người Cha yêu thương. Lạ, vì có khi ta đọc kinh cho xong bổn phận, cho cha mẹ khỏi nhắc, cho giáo lý viên khỏi la, cho qua giờ, cho hết buổi, chứ chưa đọc kinh như một cuộc gặp gỡ thân tình với Chúa.
Tin Mừng hôm nay kể rằng một hôm, Chúa Giêsu cầu nguyện ở nơi kia. Khi Người cầu nguyện xong, có một môn đệ thưa với Người: “Lạy Thầy, xin dạy chúng con cầu nguyện.” Câu nói ấy rất đẹp. Người môn đệ không xin Chúa dạy làm phép lạ. Không xin Chúa dạy giảng hay. Không xin Chúa dạy cách trở nên nổi tiếng. Không xin Chúa dạy cách được người ta kính phục. Người môn đệ chỉ xin một điều: xin dạy chúng con cầu nguyện. Vì có lẽ khi nhìn Chúa Giêsu cầu nguyện, các môn đệ thấy nơi Người có một điều gì rất sâu, rất thánh, rất bình an. Các ông đã từng thấy Chúa giảng dạy đầy uy quyền, chữa lành bệnh nhân, trừ quỷ, làm cho kẻ chết sống lại, hóa bánh ra nhiều. Nhưng có lẽ chính trong lúc nhìn Chúa cầu nguyện, các ông nhận ra nguồn mạch của tất cả những điều ấy. Chúa Giêsu mạnh mẽ vì Người gắn bó với Chúa Cha. Chúa Giêsu nhân hậu vì Người sống trong tình yêu của Chúa Cha. Chúa Giêsu can đảm vì Người luôn tìm thánh ý Chúa Cha. Chúa Giêsu không bị đám đông cuốn đi, không bị cám dỗ quyền lực lôi kéo, không bị đau khổ làm tắt niềm tin, vì Người cầu nguyện.
Các con thân mến, trong hành trình chuẩn bị lãnh nhận bí tích Thêm Sức, lời xin của người môn đệ hôm nay cũng phải trở thành lời xin của mỗi người chúng ta: “Lạy Chúa, xin dạy con cầu nguyện.” Và sâu hơn nữa: “Lạy Chúa Thánh Thần, xin dạy con biết cầu nguyện.” Bởi vì có một sự thật rất đơn sơ nhưng rất quan trọng: không ai có thể sống đức tin nếu không biết cầu nguyện. Một người có thể học giáo lý nhiều, có thể biết nhiều câu trả lời, có thể thuộc nhiều kinh, có thể tham dự nhiều nghi thức, nhưng nếu không cầu nguyện, đức tin sẽ dần dần khô. Cũng như một cây có lá, có cành, có thân, nhưng nếu không còn hút nước từ rễ, nó sẽ héo. Cầu nguyện là hơi thở của linh hồn. Người không cầu nguyện giống như người nín thở trong đời sống thiêng liêng. Ban đầu có thể chưa thấy gì, nhưng dần dần linh hồn sẽ mệt, sẽ lạnh, sẽ khô, sẽ yếu, sẽ dễ ngã.
Nhiều bạn trẻ hôm nay nói rằng: “Con không biết cầu nguyện.” Câu nói ấy thật ra không đáng xấu hổ. Nó rất thật. Có em vào nhà thờ nhưng không biết nói gì với Chúa. Có em quỳ trước Thánh Thể nhưng thấy lòng trống rỗng. Có em đọc kinh mà trong đầu nghĩ đến điện thoại, trò chơi, bài kiểm tra, bạn bè, mạng xã hội, chuyện buồn trong gia đình. Có em muốn cầu nguyện nhưng chỉ được vài phút là chán. Có em chỉ biết xin Chúa cho được điểm cao, xin khỏi bị la, xin hết bệnh, xin gia đình bình an. Có em lại nghĩ cầu nguyện là phải nói thật hay, thật dài, thật đạo đức, nên thấy mình không làm được. Có em nghĩ cầu nguyện chỉ dành cho cha, sơ, thầy, ông bà lớn tuổi, còn mình trẻ quá, bận quá, chưa thánh thiện, nên không biết cầu nguyện. Nhưng chính vì không biết, ta mới cần xin Chúa dạy. Chính vì yếu, ta mới cần Chúa Thánh Thần nâng đỡ. Chính vì lòng ta nhiều tiếng ồn, ta mới cần Chúa Thánh Thần đưa ta vào thinh lặng. Chính vì ta dễ đọc kinh cho xong, ta mới cần Chúa Thánh Thần biến lời kinh thành cuộc gặp gỡ.
Khi Chúa Giêsu dạy các môn đệ cầu nguyện, Người không bắt đầu bằng những lời cao siêu, nhưng bằng hai tiếng thân thương: “Lạy Cha.” Hai tiếng ấy là trái tim của cầu nguyện Kitô giáo. Cầu nguyện không phải trước hết là đọc một bài văn cho đúng. Cầu nguyện không phải là trình bày với một vị quan tòa lạnh lùng. Cầu nguyện không phải là đứng trước một Thiên Chúa xa cách chỉ chờ bắt lỗi. Cầu nguyện là đi vào tương quan con thảo với Thiên Chúa là Cha. Khi Chúa Giêsu dạy ta gọi Thiên Chúa là Cha, Người mở cho ta một cánh cửa rất lớn: ta được phép đến gần Thiên Chúa. Ta được phép nói với Người bằng trái tim của một người con. Ta được phép thưa với Người những điều thật nhất trong lòng mình. Ta được phép khóc với Người. Ta được phép im lặng trước mặt Người. Ta được phép kể cho Người nghe cả những điều chưa ai hiểu mình. Ta được phép trở về, dù mình đã sai. Ta được phép xin tha thứ, dù mình đã yếu đuối. Ta được phép bắt đầu lại, dù mình đã nhiều lần bỏ cuộc.
Nhiều khi người trẻ sợ cầu nguyện vì nghĩ rằng Chúa chỉ thích nghe những lời đẹp. Không phải vậy. Chúa thích nghe lời thật. Một lời cầu nguyện vụng về nhưng thật lòng còn quý hơn một lời kinh đọc rất trôi chảy nhưng trái tim xa Chúa. Một em thiếu nhi thưa với Chúa: “Lạy Chúa, con buồn quá, xin ở với con”, đó là cầu nguyện. Một bạn trẻ nói: “Lạy Chúa, con đang giận ba mẹ, xin giúp con hiểu và biết thương”, đó là cầu nguyện. Một học sinh trước khi vào phòng thi thưa: “Lạy Chúa, con đã cố gắng, xin cho con bình tĩnh và trung thực”, đó là cầu nguyện. Một người trẻ sau khi lỡ phạm tội nói: “Lạy Chúa, con xấu hổ, nhưng con muốn trở về”, đó là cầu nguyện. Một bạn trẻ trước khi cầm điện thoại lên, thưa: “Lạy Chúa, xin giúp con dùng thời gian cho tốt”, đó cũng là cầu nguyện. Cầu nguyện không phải chỉ xảy ra trong nhà thờ, nhưng nhà thờ là nơi giúp ta học cầu nguyện sâu hơn. Cầu nguyện không phải chỉ là đọc kinh thành tiếng, nhưng kinh đọc giúp ta có lời để đi vào tương quan với Chúa. Cầu nguyện không phải chỉ là xin ơn, nhưng xin ơn cũng là một phần của đời sống người con biết cậy trông nơi Cha.
Trong kinh Lạy Cha, Chúa Giêsu dạy ta trước hết hướng lòng về Thiên Chúa: “Nguyện danh Cha cả sáng, Nước Cha trị đến.” Điều đó nhắc ta rằng cầu nguyện không chỉ là kéo Chúa về phía ý mình, nhưng là để lòng mình được kéo về phía ý Chúa. Nhiều khi ta cầu nguyện theo kiểu: “Lạy Chúa, xin làm điều con muốn.” Nhưng Chúa Giêsu dạy ta cầu nguyện sâu hơn: “Lạy Cha, xin cho con biết muốn điều Cha muốn.” Đó là một bước rất quan trọng trong đời sống đức tin. Khi còn nhỏ, ta thường chỉ xin những điều mình thích. Khi trưởng thành hơn, ta bắt đầu học hỏi: điều gì đẹp lòng Chúa? Điều gì giúp con nên tốt hơn? Điều gì giúp con yêu thương hơn? Điều gì giúp con sống thật hơn? Điều gì giúp con trung thành hơn? Điều gì giúp con bớt ích kỷ hơn? Cầu nguyện không làm cho Chúa đổi ý theo con, nhưng cầu nguyện làm cho trái tim con được đổi mới theo trái tim Chúa.
Rồi Chúa dạy ta xin: “Xin Cha cho chúng con ngày nào có lương thực ngày ấy.” Lương thực không chỉ là cơm bánh nuôi thân xác, mà còn là Lời Chúa, Thánh Thể, tình yêu, sự bình an, sức mạnh để sống tốt mỗi ngày. Người trẻ hôm nay có rất nhiều “thức ăn” cho mắt, cho tai, cho trí tò mò: video, hình ảnh, trò chơi, tin nhắn, mạng xã hội, những câu chuyện vui buồn của bạn bè. Nhưng không phải thức ăn nào cũng nuôi linh hồn. Có những thứ nhìn nhiều làm lòng ta rối. Có những thứ nghe nhiều làm tâm hồn ta bẩn. Có những thứ theo dõi nhiều làm ta so sánh, ghen tị, tự ti, buồn bã. Có những thứ tưởng là giải trí nhưng dần dần lấy mất sự trong sáng. Vì thế, người trẻ cần cầu nguyện để biết phân định: điều gì nuôi con, điều gì làm con đói hơn; điều gì đưa con gần Chúa, điều gì kéo con xa Chúa; điều gì giúp con nên người tốt, điều gì làm con đánh mất chính mình.
Chúa còn dạy ta cầu xin ơn tha thứ: “Xin tha tội cho chúng con, vì chính chúng con cũng tha cho mọi người mắc lỗi với chúng con.” Đây là lời kinh rất khó. Đọc thì dễ, sống thì khó. Có những bạn trẻ đọc kinh Lạy Cha mỗi ngày, nhưng trong lòng vẫn giữ giận cha mẹ, anh chị em, bạn bè. Có em bị bạn làm tổn thương và không muốn tha. Có em thấy cha mẹ không hiểu mình nên đóng cửa lòng lại. Có em phạm lỗi nhưng không dám nhận. Có em nói dối một lần rồi phải nói dối thêm nhiều lần để che giấu. Có em gian lận rồi lương tâm bất an. Có em lên mạng nói những lời làm đau người khác, rồi xem như không có gì. Cầu nguyện thật sẽ đưa ta đến sự thật. Trước mặt Chúa, ta không cần giả vờ. Chúa Thánh Thần giúp ta nhận ra tội không phải để ta tuyệt vọng, nhưng để ta trở về. Chúa Thánh Thần giúp ta biết xin lỗi, biết xưng tội, biết sửa mình, biết làm hòa, biết tha thứ. Một người cầu nguyện thật không phải là người không bao giờ sai, nhưng là người biết trở lại với Chúa sau mỗi lần sai.
Và Chúa dạy ta xin: “Xin đừng để chúng con sa chước cám dỗ.” Lời này rất cần cho các con, nhất là trước và sau ngày lãnh nhận bí tích Thêm Sức. Có bạn nghĩ rằng sau Thêm Sức mọi sự sẽ dễ hơn. Không hẳn vậy. Sau Thêm Sức, cám dỗ vẫn còn. Cám dỗ lười lễ vẫn còn. Cám dỗ bỏ kinh vẫn còn. Cám dỗ nói dối vẫn còn. Cám dỗ gian lận vẫn còn. Cám dỗ sống ảo vẫn còn. Cám dỗ chạy theo bạn xấu vẫn còn. Cám dỗ dùng điện thoại quá nhiều vẫn còn. Cám dỗ yêu đương thiếu trong sáng vẫn còn. Cám dỗ coi thường cha mẹ vẫn còn. Cám dỗ khép lòng trước Chúa vẫn còn. Nhưng sau Thêm Sức, nếu các con biết cầu nguyện, các con không chiến đấu một mình. Chúa Thánh Thần ở trong các con. Người nhắc các con khi sắp làm điều sai. Người đánh động lương tâm khi các con lạc đường. Người cho các con sức mạnh để nói “không” với điều xấu và nói “có” với Chúa. Người giúp các con đứng dậy sau khi vấp ngã. Người biến các con từ những người chỉ biết đọc kinh thành những người biết sống trong sự hiện diện của Chúa.
Trong Tin Mừng hôm nay, sau khi dạy kinh Lạy Cha, Chúa Giêsu kể dụ ngôn về một người đến nhà bạn mình giữa đêm để xin bánh. Người ấy kiên trì gõ cửa. Rồi Chúa nói: “Anh em cứ xin thì sẽ được, cứ tìm thì sẽ thấy, cứ gõ cửa thì sẽ mở cho.” Lời ấy không có nghĩa là ta xin gì Chúa cũng phải cho y như ý ta. Chúa không phải là cái máy ban điều ước. Nhưng lời ấy bảo đảm rằng: ai thật lòng tìm Chúa sẽ không bị bỏ rơi. Ai thật lòng gõ cửa lòng Chúa sẽ không bị xua đuổi. Ai thật lòng xin ơn cần thiết để sống đẹp lòng Chúa sẽ được Chúa nâng đỡ. Có thể Chúa không cho ta ngay điều ta muốn, nhưng Chúa luôn ban điều ta cần. Có thể Chúa không lấy đi ngay khó khăn, nhưng Chúa ban sức để ta đi qua khó khăn. Có thể Chúa không trả lời theo cách ta mong, nhưng Chúa vẫn đang lắng nghe. Có thể ta tưởng Chúa im lặng, nhưng trong thinh lặng ấy, Chúa đang dạy ta lớn lên.
Đỉnh cao của đoạn Tin Mừng hôm nay là lời hứa rất đẹp của Chúa Giêsu: “Cha trên trời lại không ban Thánh Thần cho những kẻ kêu xin Người sao?” Chúa không chỉ hứa ban bánh, ban cá, ban trứng, ban những điều bên ngoài. Chúa hứa ban chính Chúa Thánh Thần. Đây là món quà lớn nhất. Vì có Chúa Thánh Thần, ta có Đấng dạy ta cầu nguyện từ bên trong. Thánh Phaolô nói rằng chúng ta không biết cầu nguyện thế nào cho phải, nhưng chính Thánh Thần cầu thay nguyện giúp chúng ta bằng những tiếng rên siết khôn tả. Nghĩa là có những lúc ta không biết nói gì với Chúa, Chúa Thánh Thần vẫn cầu nguyện trong ta. Có những lúc ta chỉ biết thở dài, Chúa Thánh Thần hiểu tiếng thở dài ấy. Có những lúc ta chỉ biết khóc, Chúa Thánh Thần biến nước mắt thành lời kinh. Có những lúc ta im lặng trước Nhà Tạm, Chúa Thánh Thần làm cho sự im lặng ấy trở thành cuộc gặp gỡ.
Vì thế, các con thân mến, chuẩn bị Thêm Sức không chỉ là học cho xong một chương trình. Không chỉ là thuộc bài để được khảo. Không chỉ là mặc đồ đẹp trong ngày lễ. Không chỉ là có hình kỷ niệm, có tiệc mừng, có quà. Chuẩn bị Thêm Sức là chuẩn bị một trái tim biết đón Chúa Thánh Thần. Và một trong những dấu chỉ đẹp nhất của một trái tim được Chúa Thánh Thần chạm đến là trái tim ấy bắt đầu biết cầu nguyện. Trước đây đọc kinh cho xong, nay biết đọc chậm lại. Trước đây chỉ đọc bằng miệng, nay biết đặt lòng vào từng lời. Trước đây chỉ xin những điều bên ngoài, nay biết xin được sống tốt hơn. Trước đây chỉ tìm Chúa khi gặp chuyện khó, nay biết nhớ Chúa mỗi ngày. Trước đây cầu nguyện là bổn phận nặng nề, nay cầu nguyện trở thành hơi thở. Trước đây sợ im lặng, nay biết dành một chút thinh lặng cho Chúa. Trước đây chỉ nói với Chúa, nay biết lắng nghe Chúa.
Nhưng làm sao để người trẻ bắt đầu cầu nguyện thật? Trước hết, hãy bắt đầu rất đơn sơ. Đừng đợi đến khi mình thánh thiện mới cầu nguyện. Chính cầu nguyện sẽ giúp mình nên thánh thiện. Đừng đợi đến khi mình có nhiều cảm xúc đạo đức mới cầu nguyện. Có khi cầu nguyện khô khan nhưng vẫn trung thành mới là tình yêu thật. Đừng đợi đến khi có nhiều thời gian mới cầu nguyện. Hãy bắt đầu bằng vài phút mỗi ngày. Buổi sáng, khi thức dậy, hãy làm dấu thánh giá chậm rãi và thưa: “Lạy Chúa Thánh Thần, xin ở với con hôm nay.” Trước khi đi học, hãy thưa: “Xin giúp con học hành chăm chỉ, sống thật thà, biết yêu thương bạn bè.” Trước khi mở điện thoại, hãy thưa: “Xin giữ mắt con, giữ lòng con, giữ thời gian của con.” Khi bị cám dỗ nói dối, hãy thưa: “Xin cho con can đảm sống thật.” Khi giận cha mẹ, hãy thưa: “Xin giúp con đừng nói lời làm đau.” Khi buồn, hãy thưa: “Lạy Chúa, con đang buồn, xin ngồi lại với con.” Buổi tối, trước khi ngủ, hãy nhìn lại ngày sống: hôm nay con đã làm điều gì tốt? Con đã làm ai buồn? Con cần xin lỗi ai? Con cần cảm ơn Chúa điều gì? Chỉ cần như thế, lời cầu nguyện đã bắt đầu trở thành đời sống.
Thứ hai, hãy học cầu nguyện bằng Lời Chúa. Có nhiều người trẻ không biết nói gì với Chúa vì không để Chúa nói với mình. Cầu nguyện không chỉ là ta nói, mà còn là Chúa nói. Mỗi ngày, các con có thể đọc một câu Tin Mừng ngắn. Đừng đọc vội. Đọc rồi hỏi: Chúa đang nói gì với con? Câu này chạm vào điều gì trong đời con? Chúa mời con thay đổi điều gì? Chúa an ủi con ở điểm nào? Chúa cảnh tỉnh con ở điểm nào? Khi Lời Chúa đi vào lòng, lời cầu nguyện của ta sẽ có ánh sáng. Một trái tim không nghe Lời Chúa sẽ dễ cầu nguyện theo ý riêng. Một trái tim nghe Lời Chúa sẽ dần dần biết cầu nguyện theo ý Chúa.
Thứ ba, hãy cầu nguyện bằng sự thật của chính mình. Đừng đeo mặt nạ trước mặt Chúa. Trước mặt bạn bè, có thể ta cố tỏ ra vui. Trên mạng xã hội, có thể ta chọn hình đẹp nhất, câu hay nhất, khoảnh khắc lung linh nhất. Nhưng trước mặt Chúa, ta không cần chỉnh sửa hình ảnh. Ta có thể đến với Chúa bằng con người thật: vui thì nói vui, buồn thì nói buồn, yếu thì nhận yếu, tội thì xin tha, giận thì xin được chữa lành, sợ thì xin được nâng đỡ. Cầu nguyện thật bắt đầu khi ta dám sống thật trước mặt Chúa. Và lạ lùng thay, khi ta dám thật với Chúa, ta cũng dần dần biết thật với chính mình và với người khác.
Thứ tư, hãy trung thành với cầu nguyện ngay cả khi không thấy gì đặc biệt. Nhiều bạn trẻ bỏ cầu nguyện vì nói rằng: “Con cầu nguyện mà chẳng cảm thấy gì.” Nhưng tình yêu không phải lúc nào cũng là cảm xúc. Có những bữa cơm gia đình rất bình thường, nhưng nhờ ăn mỗi ngày mà ta sống. Có những hơi thở rất bình thường, nhưng nhờ thở mà ta tồn tại. Cầu nguyện cũng vậy. Không phải giờ cầu nguyện nào cũng làm ta xúc động. Không phải lần nào đọc kinh cũng thấy sốt sắng. Không phải lúc nào quỳ trước Chúa cũng cảm thấy bình an ngay. Nhưng nếu ta trung thành, cầu nguyện âm thầm biến đổi ta. Như giọt nước rơi từng giọt làm mềm đất khô. Như ánh nắng mỗi ngày làm cây lớn lên. Như người bạn gặp nhau thường xuyên thì tình thân sâu dần. Cầu nguyện làm ta quen với Chúa, và quen với Chúa là điều rất quan trọng.
Thứ năm, hãy để Chúa Thánh Thần dạy ta thinh lặng. Người trẻ hôm nay sống giữa quá nhiều tiếng ồn. Tiếng thông báo điện thoại. Tiếng video ngắn. Tiếng bình luận. Tiếng so sánh. Tiếng đòi hỏi phải đẹp hơn, giỏi hơn, nổi bật hơn, được thích nhiều hơn. Tiếng lo lắng về học tập. Tiếng áp lực từ gia đình. Tiếng rủ rê của bạn bè. Tiếng của chính cái tôi trong lòng. Nếu không có thinh lặng, ta khó nghe tiếng Chúa. Nhưng thinh lặng không phải là trống rỗng. Thinh lặng là mở một khoảng trong lòng cho Chúa bước vào. Có khi chỉ cần tắt điện thoại vài phút, ngồi trước Chúa, làm dấu thánh giá, thở chậm lại và thưa: “Lạy Chúa Thánh Thần, xin dạy con lắng nghe.” Ban đầu có thể khó. Nhưng dần dần, tâm hồn sẽ bớt ồn. Và khi lòng bớt ồn, ta sẽ nhận ra Chúa không xa như ta tưởng.
Các con thân mến, người trẻ biết cầu nguyện sẽ khác. Không phải khác vì không còn yếu đuối, nhưng khác vì biết chạy về với Chúa khi yếu đuối. Không phải khác vì không còn cám dỗ, nhưng khác vì biết xin ơn trước cám dỗ. Không phải khác vì lúc nào cũng vui, nhưng khác vì trong nỗi buồn vẫn có một nơi để tựa. Không phải khác vì luôn thành công, nhưng khác vì khi thất bại vẫn không tuyệt vọng. Không phải khác vì không phạm lỗi, nhưng khác vì biết ăn năn và bắt đầu lại. Người trẻ biết cầu nguyện sẽ có một nội tâm sâu hơn. Sẽ bớt sống theo đám đông hơn. Sẽ bớt bị mạng xã hội điều khiển hơn. Sẽ bớt nói lời làm đau hơn. Sẽ biết phân định hơn. Sẽ biết quý trọng Thánh lễ hơn. Sẽ biết yêu cha mẹ hơn. Sẽ biết giữ tâm hồn trong sạch hơn. Sẽ biết sống đức tin như một chọn lựa cá nhân, không chỉ như thói quen của gia đình.
Ngày Thêm Sức đang đến gần, hoặc có thể đã đến trong đời các con. Nhưng điều quan trọng không phải chỉ là ngày ấy diễn ra long trọng thế nào. Điều quan trọng là sau ngày ấy, các con có tiếp tục cầu nguyện không. Sau Thêm Sức, khi không còn lớp giáo lý bắt buộc, các con có còn đến với Chúa không. Sau Thêm Sức, khi không còn ai nhắc từng chút, các con có tự mình đọc kinh không. Sau Thêm Sức, khi bạn bè rủ rê đi xa Chúa, các con có biết xin Chúa Thánh Thần giúp mình đứng vững không. Sau Thêm Sức, khi đời sống bận rộn hơn, các con có giữ một chỗ cho Chúa trong ngày sống không. Nếu Thêm Sức mà không cầu nguyện, ơn Chúa giống như hạt giống tốt rơi vào đất khô. Nhưng nếu Thêm Sức đi cùng cầu nguyện, đời sống đức tin sẽ lớn lên, âm thầm mà mạnh mẽ.
Hôm nay, Chúa Giêsu dạy ta gọi Thiên Chúa là Cha. Chúa Giêsu dạy ta xin bánh hằng ngày. Chúa Giêsu dạy ta xin ơn tha thứ. Chúa Giêsu dạy ta xin được gìn giữ khỏi cám dỗ. Và Chúa Giêsu hứa rằng Cha trên trời sẽ ban Thánh Thần cho những ai kêu xin Người. Vậy thì trong giờ tĩnh tâm này, mỗi người chúng ta hãy khiêm tốn thưa với Chúa: Lạy Chúa, con không biết cầu nguyện cho đúng. Con nhiều khi chỉ đọc kinh cho xong. Con nhiều khi đến nhà thờ mà lòng ở nơi khác. Con nhiều khi nói với Chúa bằng môi miệng, nhưng trái tim con lại đóng kín. Con nhiều khi chỉ xin điều con muốn, mà chưa biết lắng nghe điều Chúa muốn. Con nhiều khi bỏ cầu nguyện vì lười, vì chán, vì điện thoại, vì bận, vì khô khan. Nhưng hôm nay, con xin Chúa Thánh Thần dạy con cầu nguyện. Xin dạy con biết gọi Thiên Chúa là Cha bằng cả trái tim. Xin dạy con biết nói thật với Chúa. Xin dạy con biết thinh lặng trước Chúa. Xin dạy con biết lắng nghe Lời Chúa. Xin dạy con biết xin ơn tha thứ và biết tha thứ. Xin dạy con biết chạy đến với Chúa khi bị cám dỗ. Xin dạy con biết biến từng ngày sống thành một lời kinh.
Và xin Chúa Thánh Thần dạy chúng ta hiểu rằng cầu nguyện không làm ta trốn khỏi cuộc đời, nhưng giúp ta bước vào cuộc đời với trái tim có Chúa. Cầu nguyện không làm ta yếu đuối, nhưng làm ta mạnh mẽ trong khiêm nhường. Cầu nguyện không làm ta xa bạn bè, xa gia đình, xa trách nhiệm, nhưng giúp ta yêu đúng hơn, sống tốt hơn, học chăm hơn, phục vụ quảng đại hơn. Cầu nguyện không chỉ là vài phút đọc kinh, nhưng là một lối sống: sống trước mặt Chúa, sống với Chúa, sống nhờ Chúa, sống cho Chúa.
Ước gì mỗi người trẻ trong cộng đoàn chúng ta, đặc biệt các em chuẩn bị lãnh nhận bí tích Thêm Sức, không chỉ biết đọc kinh, nhưng biết cầu nguyện. Không chỉ biết thuộc kinh Lạy Cha, nhưng biết sống như người con của Cha trên trời. Không chỉ xin Chúa ban ơn bên ngoài, nhưng biết xin Chúa ban chính Thánh Thần. Không chỉ đến với Chúa khi cần, nhưng biết ở lại với Chúa mỗi ngày. Không chỉ nói với Chúa, nhưng biết lắng nghe Chúa. Không chỉ cầu nguyện trong nhà thờ, nhưng biết mang tinh thần cầu nguyện vào lớp học, gia đình, sân chơi, mạng xã hội, tình bạn và mọi chọn lựa của đời mình.
Lạy Chúa Thánh Thần, xin đến trong lòng chúng con. Xin dạy chúng con cầu nguyện khi chúng con không biết nói gì. Xin cầu nguyện trong chúng con khi chúng con khô khan. Xin nâng chúng con dậy khi chúng con yếu đuối. Xin làm cho lời kinh của chúng con không còn là những tiếng đọc vội vàng, nhưng trở thành nhịp đập của một trái tim yêu Chúa. Xin giúp chúng con biết gặp Chúa trong kinh nguyện, biết nghe Chúa trong thinh lặng, biết sống Lời Chúa trong đời thường. Và xin cho ngày Thêm Sức không chỉ là một nghi thức đẹp, nhưng là khởi đầu của một đời sống mới: đời sống của người trẻ có Chúa Thánh Thần, biết cầu nguyện, biết yêu mến, biết làm chứng và biết thuộc về Chúa trọn vẹn hơn mỗi ngày.
Lm. Anmai, CSsR
HÃY XIN CHÚA THÁNH THẦN DẠY CON BIẾT CẦU NGUYỆN
Có một điều rất quen mà cũng rất lạ trong đời sống đức tin của chúng ta, đó là cầu nguyện. Quen, vì từ nhỏ nhiều người trong chúng ta đã được dạy làm dấu thánh giá, đọc kinh Lạy Cha, kinh Kính Mừng, kinh Sáng Danh, kinh Ăn Năn Tội. Quen, vì trong gia đình Công giáo, trong nhà thờ, trong lớp giáo lý, trong giờ kinh tối, trong các buổi sinh hoạt thiếu nhi, chúng ta nghe đi nghe lại những lời kinh ấy rất nhiều lần. Quen, vì có khi miệng ta có thể đọc kinh rất nhanh, đọc đúng, đọc thuộc, đọc không cần nhìn sách. Nhưng lạ, vì dù đọc kinh nhiều, không phải lúc nào ta cũng thật sự cầu nguyện. Lạ, vì có những lúc miệng đọc mà lòng đi vắng. Lạ, vì có những lúc ta đọc “Lạy Cha chúng con ở trên trời”, nhưng trong lòng lại không thật sự cảm thấy mình đang đứng trước một người Cha yêu thương. Lạ, vì có khi ta đọc kinh cho xong bổn phận, cho cha mẹ khỏi nhắc, cho giáo lý viên khỏi la, cho qua giờ, cho hết buổi, chứ chưa đọc kinh như một cuộc gặp gỡ thân tình với Chúa.
Tin Mừng hôm nay kể rằng một hôm, Chúa Giêsu cầu nguyện ở nơi kia. Khi Người cầu nguyện xong, có một môn đệ thưa với Người: “Lạy Thầy, xin dạy chúng con cầu nguyện.” Câu nói ấy rất đẹp. Người môn đệ không xin Chúa dạy làm phép lạ. Không xin Chúa dạy giảng hay. Không xin Chúa dạy cách trở nên nổi tiếng. Không xin Chúa dạy cách được người ta kính phục. Người môn đệ chỉ xin một điều: xin dạy chúng con cầu nguyện. Vì có lẽ khi nhìn Chúa Giêsu cầu nguyện, các môn đệ thấy nơi Người có một điều gì rất sâu, rất thánh, rất bình an. Các ông đã từng thấy Chúa giảng dạy đầy uy quyền, chữa lành bệnh nhân, trừ quỷ, làm cho kẻ chết sống lại, hóa bánh ra nhiều. Nhưng có lẽ chính trong lúc nhìn Chúa cầu nguyện, các ông nhận ra nguồn mạch của tất cả những điều ấy. Chúa Giêsu mạnh mẽ vì Người gắn bó với Chúa Cha. Chúa Giêsu nhân hậu vì Người sống trong tình yêu của Chúa Cha. Chúa Giêsu can đảm vì Người luôn tìm thánh ý Chúa Cha. Chúa Giêsu không bị đám đông cuốn đi, không bị cám dỗ quyền lực lôi kéo, không bị đau khổ làm tắt niềm tin, vì Người cầu nguyện.
Các con thân mến, trong hành trình chuẩn bị lãnh nhận bí tích Thêm Sức, lời xin của người môn đệ hôm nay cũng phải trở thành lời xin của mỗi người chúng ta: “Lạy Chúa, xin dạy con cầu nguyện.” Và sâu hơn nữa: “Lạy Chúa Thánh Thần, xin dạy con biết cầu nguyện.” Bởi vì có một sự thật rất đơn sơ nhưng rất quan trọng: không ai có thể sống đức tin nếu không biết cầu nguyện. Một người có thể học giáo lý nhiều, có thể biết nhiều câu trả lời, có thể thuộc nhiều kinh, có thể tham dự nhiều nghi thức, nhưng nếu không cầu nguyện, đức tin sẽ dần dần khô. Cũng như một cây có lá, có cành, có thân, nhưng nếu không còn hút nước từ rễ, nó sẽ héo. Cầu nguyện là hơi thở của linh hồn. Người không cầu nguyện giống như người nín thở trong đời sống thiêng liêng. Ban đầu có thể chưa thấy gì, nhưng dần dần linh hồn sẽ mệt, sẽ lạnh, sẽ khô, sẽ yếu, sẽ dễ ngã.
Nhiều bạn trẻ hôm nay nói rằng: “Con không biết cầu nguyện.” Câu nói ấy thật ra không đáng xấu hổ. Nó rất thật. Có em vào nhà thờ nhưng không biết nói gì với Chúa. Có em quỳ trước Thánh Thể nhưng thấy lòng trống rỗng. Có em đọc kinh mà trong đầu nghĩ đến điện thoại, trò chơi, bài kiểm tra, bạn bè, mạng xã hội, chuyện buồn trong gia đình. Có em muốn cầu nguyện nhưng chỉ được vài phút là chán. Có em chỉ biết xin Chúa cho được điểm cao, xin khỏi bị la, xin hết bệnh, xin gia đình bình an. Có em lại nghĩ cầu nguyện là phải nói thật hay, thật dài, thật đạo đức, nên thấy mình không làm được. Có em nghĩ cầu nguyện chỉ dành cho cha, sơ, thầy, ông bà lớn tuổi, còn mình trẻ quá, bận quá, chưa thánh thiện, nên không biết cầu nguyện. Nhưng chính vì không biết, ta mới cần xin Chúa dạy. Chính vì yếu, ta mới cần Chúa Thánh Thần nâng đỡ. Chính vì lòng ta nhiều tiếng ồn, ta mới cần Chúa Thánh Thần đưa ta vào thinh lặng. Chính vì ta dễ đọc kinh cho xong, ta mới cần Chúa Thánh Thần biến lời kinh thành cuộc gặp gỡ.
Khi Chúa Giêsu dạy các môn đệ cầu nguyện, Người không bắt đầu bằng những lời cao siêu, nhưng bằng hai tiếng thân thương: “Lạy Cha.” Hai tiếng ấy là trái tim của cầu nguyện Kitô giáo. Cầu nguyện không phải trước hết là đọc một bài văn cho đúng. Cầu nguyện không phải là trình bày với một vị quan tòa lạnh lùng. Cầu nguyện không phải là đứng trước một Thiên Chúa xa cách chỉ chờ bắt lỗi. Cầu nguyện là đi vào tương quan con thảo với Thiên Chúa là Cha. Khi Chúa Giêsu dạy ta gọi Thiên Chúa là Cha, Người mở cho ta một cánh cửa rất lớn: ta được phép đến gần Thiên Chúa. Ta được phép nói với Người bằng trái tim của một người con. Ta được phép thưa với Người những điều thật nhất trong lòng mình. Ta được phép khóc với Người. Ta được phép im lặng trước mặt Người. Ta được phép kể cho Người nghe cả những điều chưa ai hiểu mình. Ta được phép trở về, dù mình đã sai. Ta được phép xin tha thứ, dù mình đã yếu đuối. Ta được phép bắt đầu lại, dù mình đã nhiều lần bỏ cuộc.
Nhiều khi người trẻ sợ cầu nguyện vì nghĩ rằng Chúa chỉ thích nghe những lời đẹp. Không phải vậy. Chúa thích nghe lời thật. Một lời cầu nguyện vụng về nhưng thật lòng còn quý hơn một lời kinh đọc rất trôi chảy nhưng trái tim xa Chúa. Một em thiếu nhi thưa với Chúa: “Lạy Chúa, con buồn quá, xin ở với con”, đó là cầu nguyện. Một bạn trẻ nói: “Lạy Chúa, con đang giận ba mẹ, xin giúp con hiểu và biết thương”, đó là cầu nguyện. Một học sinh trước khi vào phòng thi thưa: “Lạy Chúa, con đã cố gắng, xin cho con bình tĩnh và trung thực”, đó là cầu nguyện. Một người trẻ sau khi lỡ phạm tội nói: “Lạy Chúa, con xấu hổ, nhưng con muốn trở về”, đó là cầu nguyện. Một bạn trẻ trước khi cầm điện thoại lên, thưa: “Lạy Chúa, xin giúp con dùng thời gian cho tốt”, đó cũng là cầu nguyện. Cầu nguyện không phải chỉ xảy ra trong nhà thờ, nhưng nhà thờ là nơi giúp ta học cầu nguyện sâu hơn. Cầu nguyện không phải chỉ là đọc kinh thành tiếng, nhưng kinh đọc giúp ta có lời để đi vào tương quan với Chúa. Cầu nguyện không phải chỉ là xin ơn, nhưng xin ơn cũng là một phần của đời sống người con biết cậy trông nơi Cha.
Trong kinh Lạy Cha, Chúa Giêsu dạy ta trước hết hướng lòng về Thiên Chúa: “Nguyện danh Cha cả sáng, Nước Cha trị đến.” Điều đó nhắc ta rằng cầu nguyện không chỉ là kéo Chúa về phía ý mình, nhưng là để lòng mình được kéo về phía ý Chúa. Nhiều khi ta cầu nguyện theo kiểu: “Lạy Chúa, xin làm điều con muốn.” Nhưng Chúa Giêsu dạy ta cầu nguyện sâu hơn: “Lạy Cha, xin cho con biết muốn điều Cha muốn.” Đó là một bước rất quan trọng trong đời sống đức tin. Khi còn nhỏ, ta thường chỉ xin những điều mình thích. Khi trưởng thành hơn, ta bắt đầu học hỏi: điều gì đẹp lòng Chúa? Điều gì giúp con nên tốt hơn? Điều gì giúp con yêu thương hơn? Điều gì giúp con sống thật hơn? Điều gì giúp con trung thành hơn? Điều gì giúp con bớt ích kỷ hơn? Cầu nguyện không làm cho Chúa đổi ý theo con, nhưng cầu nguyện làm cho trái tim con được đổi mới theo trái tim Chúa.
Rồi Chúa dạy ta xin: “Xin Cha cho chúng con ngày nào có lương thực ngày ấy.” Lương thực không chỉ là cơm bánh nuôi thân xác, mà còn là Lời Chúa, Thánh Thể, tình yêu, sự bình an, sức mạnh để sống tốt mỗi ngày. Người trẻ hôm nay có rất nhiều “thức ăn” cho mắt, cho tai, cho trí tò mò: video, hình ảnh, trò chơi, tin nhắn, mạng xã hội, những câu chuyện vui buồn của bạn bè. Nhưng không phải thức ăn nào cũng nuôi linh hồn. Có những thứ nhìn nhiều làm lòng ta rối. Có những thứ nghe nhiều làm tâm hồn ta bẩn. Có những thứ theo dõi nhiều làm ta so sánh, ghen tị, tự ti, buồn bã. Có những thứ tưởng là giải trí nhưng dần dần lấy mất sự trong sáng. Vì thế, người trẻ cần cầu nguyện để biết phân định: điều gì nuôi con, điều gì làm con đói hơn; điều gì đưa con gần Chúa, điều gì kéo con xa Chúa; điều gì giúp con nên người tốt, điều gì làm con đánh mất chính mình.
Chúa còn dạy ta cầu xin ơn tha thứ: “Xin tha tội cho chúng con, vì chính chúng con cũng tha cho mọi người mắc lỗi với chúng con.” Đây là lời kinh rất khó. Đọc thì dễ, sống thì khó. Có những bạn trẻ đọc kinh Lạy Cha mỗi ngày, nhưng trong lòng vẫn giữ giận cha mẹ, anh chị em, bạn bè. Có em bị bạn làm tổn thương và không muốn tha. Có em thấy cha mẹ không hiểu mình nên đóng cửa lòng lại. Có em phạm lỗi nhưng không dám nhận. Có em nói dối một lần rồi phải nói dối thêm nhiều lần để che giấu. Có em gian lận rồi lương tâm bất an. Có em lên mạng nói những lời làm đau người khác, rồi xem như không có gì. Cầu nguyện thật sẽ đưa ta đến sự thật. Trước mặt Chúa, ta không cần giả vờ. Chúa Thánh Thần giúp ta nhận ra tội không phải để ta tuyệt vọng, nhưng để ta trở về. Chúa Thánh Thần giúp ta biết xin lỗi, biết xưng tội, biết sửa mình, biết làm hòa, biết tha thứ. Một người cầu nguyện thật không phải là người không bao giờ sai, nhưng là người biết trở lại với Chúa sau mỗi lần sai.
Và Chúa dạy ta xin: “Xin đừng để chúng con sa chước cám dỗ.” Lời này rất cần cho các con, nhất là trước và sau ngày lãnh nhận bí tích Thêm Sức. Có bạn nghĩ rằng sau Thêm Sức mọi sự sẽ dễ hơn. Không hẳn vậy. Sau Thêm Sức, cám dỗ vẫn còn. Cám dỗ lười lễ vẫn còn. Cám dỗ bỏ kinh vẫn còn. Cám dỗ nói dối vẫn còn. Cám dỗ gian lận vẫn còn. Cám dỗ sống ảo vẫn còn. Cám dỗ chạy theo bạn xấu vẫn còn. Cám dỗ dùng điện thoại quá nhiều vẫn còn. Cám dỗ yêu đương thiếu trong sáng vẫn còn. Cám dỗ coi thường cha mẹ vẫn còn. Cám dỗ khép lòng trước Chúa vẫn còn. Nhưng sau Thêm Sức, nếu các con biết cầu nguyện, các con không chiến đấu một mình. Chúa Thánh Thần ở trong các con. Người nhắc các con khi sắp làm điều sai. Người đánh động lương tâm khi các con lạc đường. Người cho các con sức mạnh để nói “không” với điều xấu và nói “có” với Chúa. Người giúp các con đứng dậy sau khi vấp ngã. Người biến các con từ những người chỉ biết đọc kinh thành những người biết sống trong sự hiện diện của Chúa.
Trong Tin Mừng hôm nay, sau khi dạy kinh Lạy Cha, Chúa Giêsu kể dụ ngôn về một người đến nhà bạn mình giữa đêm để xin bánh. Người ấy kiên trì gõ cửa. Rồi Chúa nói: “Anh em cứ xin thì sẽ được, cứ tìm thì sẽ thấy, cứ gõ cửa thì sẽ mở cho.” Lời ấy không có nghĩa là ta xin gì Chúa cũng phải cho y như ý ta. Chúa không phải là cái máy ban điều ước. Nhưng lời ấy bảo đảm rằng: ai thật lòng tìm Chúa sẽ không bị bỏ rơi. Ai thật lòng gõ cửa lòng Chúa sẽ không bị xua đuổi. Ai thật lòng xin ơn cần thiết để sống đẹp lòng Chúa sẽ được Chúa nâng đỡ. Có thể Chúa không cho ta ngay điều ta muốn, nhưng Chúa luôn ban điều ta cần. Có thể Chúa không lấy đi ngay khó khăn, nhưng Chúa ban sức để ta đi qua khó khăn. Có thể Chúa không trả lời theo cách ta mong, nhưng Chúa vẫn đang lắng nghe. Có thể ta tưởng Chúa im lặng, nhưng trong thinh lặng ấy, Chúa đang dạy ta lớn lên.
Đỉnh cao của đoạn Tin Mừng hôm nay là lời hứa rất đẹp của Chúa Giêsu: “Cha trên trời lại không ban Thánh Thần cho những kẻ kêu xin Người sao?” Chúa không chỉ hứa ban bánh, ban cá, ban trứng, ban những điều bên ngoài. Chúa hứa ban chính Chúa Thánh Thần. Đây là món quà lớn nhất. Vì có Chúa Thánh Thần, ta có Đấng dạy ta cầu nguyện từ bên trong. Thánh Phaolô nói rằng chúng ta không biết cầu nguyện thế nào cho phải, nhưng chính Thánh Thần cầu thay nguyện giúp chúng ta bằng những tiếng rên siết khôn tả. Nghĩa là có những lúc ta không biết nói gì với Chúa, Chúa Thánh Thần vẫn cầu nguyện trong ta. Có những lúc ta chỉ biết thở dài, Chúa Thánh Thần hiểu tiếng thở dài ấy. Có những lúc ta chỉ biết khóc, Chúa Thánh Thần biến nước mắt thành lời kinh. Có những lúc ta im lặng trước Nhà Tạm, Chúa Thánh Thần làm cho sự im lặng ấy trở thành cuộc gặp gỡ.
Vì thế, các con thân mến, chuẩn bị Thêm Sức không chỉ là học cho xong một chương trình. Không chỉ là thuộc bài để được khảo. Không chỉ là mặc đồ đẹp trong ngày lễ. Không chỉ là có hình kỷ niệm, có tiệc mừng, có quà. Chuẩn bị Thêm Sức là chuẩn bị một trái tim biết đón Chúa Thánh Thần. Và một trong những dấu chỉ đẹp nhất của một trái tim được Chúa Thánh Thần chạm đến là trái tim ấy bắt đầu biết cầu nguyện. Trước đây đọc kinh cho xong, nay biết đọc chậm lại. Trước đây chỉ đọc bằng miệng, nay biết đặt lòng vào từng lời. Trước đây chỉ xin những điều bên ngoài, nay biết xin được sống tốt hơn. Trước đây chỉ tìm Chúa khi gặp chuyện khó, nay biết nhớ Chúa mỗi ngày. Trước đây cầu nguyện là bổn phận nặng nề, nay cầu nguyện trở thành hơi thở. Trước đây sợ im lặng, nay biết dành một chút thinh lặng cho Chúa. Trước đây chỉ nói với Chúa, nay biết lắng nghe Chúa.
Nhưng làm sao để người trẻ bắt đầu cầu nguyện thật? Trước hết, hãy bắt đầu rất đơn sơ. Đừng đợi đến khi mình thánh thiện mới cầu nguyện. Chính cầu nguyện sẽ giúp mình nên thánh thiện. Đừng đợi đến khi mình có nhiều cảm xúc đạo đức mới cầu nguyện. Có khi cầu nguyện khô khan nhưng vẫn trung thành mới là tình yêu thật. Đừng đợi đến khi có nhiều thời gian mới cầu nguyện. Hãy bắt đầu bằng vài phút mỗi ngày. Buổi sáng, khi thức dậy, hãy làm dấu thánh giá chậm rãi và thưa: “Lạy Chúa Thánh Thần, xin ở với con hôm nay.” Trước khi đi học, hãy thưa: “Xin giúp con học hành chăm chỉ, sống thật thà, biết yêu thương bạn bè.” Trước khi mở điện thoại, hãy thưa: “Xin giữ mắt con, giữ lòng con, giữ thời gian của con.” Khi bị cám dỗ nói dối, hãy thưa: “Xin cho con can đảm sống thật.” Khi giận cha mẹ, hãy thưa: “Xin giúp con đừng nói lời làm đau.” Khi buồn, hãy thưa: “Lạy Chúa, con đang buồn, xin ngồi lại với con.” Buổi tối, trước khi ngủ, hãy nhìn lại ngày sống: hôm nay con đã làm điều gì tốt? Con đã làm ai buồn? Con cần xin lỗi ai? Con cần cảm ơn Chúa điều gì? Chỉ cần như thế, lời cầu nguyện đã bắt đầu trở thành đời sống.
Thứ hai, hãy học cầu nguyện bằng Lời Chúa. Có nhiều người trẻ không biết nói gì với Chúa vì không để Chúa nói với mình. Cầu nguyện không chỉ là ta nói, mà còn là Chúa nói. Mỗi ngày, các con có thể đọc một câu Tin Mừng ngắn. Đừng đọc vội. Đọc rồi hỏi: Chúa đang nói gì với con? Câu này chạm vào điều gì trong đời con? Chúa mời con thay đổi điều gì? Chúa an ủi con ở điểm nào? Chúa cảnh tỉnh con ở điểm nào? Khi Lời Chúa đi vào lòng, lời cầu nguyện của ta sẽ có ánh sáng. Một trái tim không nghe Lời Chúa sẽ dễ cầu nguyện theo ý riêng. Một trái tim nghe Lời Chúa sẽ dần dần biết cầu nguyện theo ý Chúa.
Thứ ba, hãy cầu nguyện bằng sự thật của chính mình. Đừng đeo mặt nạ trước mặt Chúa. Trước mặt bạn bè, có thể ta cố tỏ ra vui. Trên mạng xã hội, có thể ta chọn hình đẹp nhất, câu hay nhất, khoảnh khắc lung linh nhất. Nhưng trước mặt Chúa, ta không cần chỉnh sửa hình ảnh. Ta có thể đến với Chúa bằng con người thật: vui thì nói vui, buồn thì nói buồn, yếu thì nhận yếu, tội thì xin tha, giận thì xin được chữa lành, sợ thì xin được nâng đỡ. Cầu nguyện thật bắt đầu khi ta dám sống thật trước mặt Chúa. Và lạ lùng thay, khi ta dám thật với Chúa, ta cũng dần dần biết thật với chính mình và với người khác.
Thứ tư, hãy trung thành với cầu nguyện ngay cả khi không thấy gì đặc biệt. Nhiều bạn trẻ bỏ cầu nguyện vì nói rằng: “Con cầu nguyện mà chẳng cảm thấy gì.” Nhưng tình yêu không phải lúc nào cũng là cảm xúc. Có những bữa cơm gia đình rất bình thường, nhưng nhờ ăn mỗi ngày mà ta sống. Có những hơi thở rất bình thường, nhưng nhờ thở mà ta tồn tại. Cầu nguyện cũng vậy. Không phải giờ cầu nguyện nào cũng làm ta xúc động. Không phải lần nào đọc kinh cũng thấy sốt sắng. Không phải lúc nào quỳ trước Chúa cũng cảm thấy bình an ngay. Nhưng nếu ta trung thành, cầu nguyện âm thầm biến đổi ta. Như giọt nước rơi từng giọt làm mềm đất khô. Như ánh nắng mỗi ngày làm cây lớn lên. Như người bạn gặp nhau thường xuyên thì tình thân sâu dần. Cầu nguyện làm ta quen với Chúa, và quen với Chúa là điều rất quan trọng.
Thứ năm, hãy để Chúa Thánh Thần dạy ta thinh lặng. Người trẻ hôm nay sống giữa quá nhiều tiếng ồn. Tiếng thông báo điện thoại. Tiếng video ngắn. Tiếng bình luận. Tiếng so sánh. Tiếng đòi hỏi phải đẹp hơn, giỏi hơn, nổi bật hơn, được thích nhiều hơn. Tiếng lo lắng về học tập. Tiếng áp lực từ gia đình. Tiếng rủ rê của bạn bè. Tiếng của chính cái tôi trong lòng. Nếu không có thinh lặng, ta khó nghe tiếng Chúa. Nhưng thinh lặng không phải là trống rỗng. Thinh lặng là mở một khoảng trong lòng cho Chúa bước vào. Có khi chỉ cần tắt điện thoại vài phút, ngồi trước Chúa, làm dấu thánh giá, thở chậm lại và thưa: “Lạy Chúa Thánh Thần, xin dạy con lắng nghe.” Ban đầu có thể khó. Nhưng dần dần, tâm hồn sẽ bớt ồn. Và khi lòng bớt ồn, ta sẽ nhận ra Chúa không xa như ta tưởng.
Các con thân mến, người trẻ biết cầu nguyện sẽ khác. Không phải khác vì không còn yếu đuối, nhưng khác vì biết chạy về với Chúa khi yếu đuối. Không phải khác vì không còn cám dỗ, nhưng khác vì biết xin ơn trước cám dỗ. Không phải khác vì lúc nào cũng vui, nhưng khác vì trong nỗi buồn vẫn có một nơi để tựa. Không phải khác vì luôn thành công, nhưng khác vì khi thất bại vẫn không tuyệt vọng. Không phải khác vì không phạm lỗi, nhưng khác vì biết ăn năn và bắt đầu lại. Người trẻ biết cầu nguyện sẽ có một nội tâm sâu hơn. Sẽ bớt sống theo đám đông hơn. Sẽ bớt bị mạng xã hội điều khiển hơn. Sẽ bớt nói lời làm đau hơn. Sẽ biết phân định hơn. Sẽ biết quý trọng Thánh lễ hơn. Sẽ biết yêu cha mẹ hơn. Sẽ biết giữ tâm hồn trong sạch hơn. Sẽ biết sống đức tin như một chọn lựa cá nhân, không chỉ như thói quen của gia đình.
Ngày Thêm Sức đang đến gần, hoặc có thể đã đến trong đời các con. Nhưng điều quan trọng không phải chỉ là ngày ấy diễn ra long trọng thế nào. Điều quan trọng là sau ngày ấy, các con có tiếp tục cầu nguyện không. Sau Thêm Sức, khi không còn lớp giáo lý bắt buộc, các con có còn đến với Chúa không. Sau Thêm Sức, khi không còn ai nhắc từng chút, các con có tự mình đọc kinh không. Sau Thêm Sức, khi bạn bè rủ rê đi xa Chúa, các con có biết xin Chúa Thánh Thần giúp mình đứng vững không. Sau Thêm Sức, khi đời sống bận rộn hơn, các con có giữ một chỗ cho Chúa trong ngày sống không. Nếu Thêm Sức mà không cầu nguyện, ơn Chúa giống như hạt giống tốt rơi vào đất khô. Nhưng nếu Thêm Sức đi cùng cầu nguyện, đời sống đức tin sẽ lớn lên, âm thầm mà mạnh mẽ.
Hôm nay, Chúa Giêsu dạy ta gọi Thiên Chúa là Cha. Chúa Giêsu dạy ta xin bánh hằng ngày. Chúa Giêsu dạy ta xin ơn tha thứ. Chúa Giêsu dạy ta xin được gìn giữ khỏi cám dỗ. Và Chúa Giêsu hứa rằng Cha trên trời sẽ ban Thánh Thần cho những ai kêu xin Người. Vậy thì trong giờ tĩnh tâm này, mỗi người chúng ta hãy khiêm tốn thưa với Chúa: Lạy Chúa, con không biết cầu nguyện cho đúng. Con nhiều khi chỉ đọc kinh cho xong. Con nhiều khi đến nhà thờ mà lòng ở nơi khác. Con nhiều khi nói với Chúa bằng môi miệng, nhưng trái tim con lại đóng kín. Con nhiều khi chỉ xin điều con muốn, mà chưa biết lắng nghe điều Chúa muốn. Con nhiều khi bỏ cầu nguyện vì lười, vì chán, vì điện thoại, vì bận, vì khô khan. Nhưng hôm nay, con xin Chúa Thánh Thần dạy con cầu nguyện. Xin dạy con biết gọi Thiên Chúa là Cha bằng cả trái tim. Xin dạy con biết nói thật với Chúa. Xin dạy con biết thinh lặng trước Chúa. Xin dạy con biết lắng nghe Lời Chúa. Xin dạy con biết xin ơn tha thứ và biết tha thứ. Xin dạy con biết chạy đến với Chúa khi bị cám dỗ. Xin dạy con biết biến từng ngày sống thành một lời kinh.
Và xin Chúa Thánh Thần dạy chúng ta hiểu rằng cầu nguyện không làm ta trốn khỏi cuộc đời, nhưng giúp ta bước vào cuộc đời với trái tim có Chúa. Cầu nguyện không làm ta yếu đuối, nhưng làm ta mạnh mẽ trong khiêm nhường. Cầu nguyện không làm ta xa bạn bè, xa gia đình, xa trách nhiệm, nhưng giúp ta yêu đúng hơn, sống tốt hơn, học chăm hơn, phục vụ quảng đại hơn. Cầu nguyện không chỉ là vài phút đọc kinh, nhưng là một lối sống: sống trước mặt Chúa, sống với Chúa, sống nhờ Chúa, sống cho Chúa.
Ước gì mỗi người trẻ trong cộng đoàn chúng ta, đặc biệt các em chuẩn bị lãnh nhận bí tích Thêm Sức, không chỉ biết đọc kinh, nhưng biết cầu nguyện. Không chỉ biết thuộc kinh Lạy Cha, nhưng biết sống như người con của Cha trên trời. Không chỉ xin Chúa ban ơn bên ngoài, nhưng biết xin Chúa ban chính Thánh Thần. Không chỉ đến với Chúa khi cần, nhưng biết ở lại với Chúa mỗi ngày. Không chỉ nói với Chúa, nhưng biết lắng nghe Chúa. Không chỉ cầu nguyện trong nhà thờ, nhưng biết mang tinh thần cầu nguyện vào lớp học, gia đình, sân chơi, mạng xã hội, tình bạn và mọi chọn lựa của đời mình.
Lạy Chúa Thánh Thần, xin đến trong lòng chúng con. Xin dạy chúng con cầu nguyện khi chúng con không biết nói gì. Xin cầu nguyện trong chúng con khi chúng con khô khan. Xin nâng chúng con dậy khi chúng con yếu đuối. Xin làm cho lời kinh của chúng con không còn là những tiếng đọc vội vàng, nhưng trở thành nhịp đập của một trái tim yêu Chúa. Xin giúp chúng con biết gặp Chúa trong kinh nguyện, biết nghe Chúa trong thinh lặng, biết sống Lời Chúa trong đời thường. Và xin cho ngày Thêm Sức không chỉ là một nghi thức đẹp, nhưng là khởi đầu của một đời sống mới: đời sống của người trẻ có Chúa Thánh Thần, biết cầu nguyện, biết yêu mến, biết làm chứng và biết thuộc về Chúa trọn vẹn hơn mỗi ngày.
Lm. Anmai, CSsR
HÃY ĐỂ CHÚA THÁNH THẦN LÀM CHO CON TRỞ THÀNH NGƯỜI TỬ TẾ
Tin Mừng hôm nay kể cho chúng ta nghe một câu chuyện rất quen thuộc, nhưng càng nghe lại càng thấy mới, càng suy nghĩ lại càng thấy sâu, càng đặt vào đời sống mình lại càng thấy nhói lòng. Một người thông luật đến hỏi Chúa Giêsu: “Thưa Thầy, tôi phải làm gì để được sự sống đời đời?” Đây là một câu hỏi rất đẹp. Bởi vì con người không chỉ sống để ăn, để học, để làm, để vui chơi, để kiếm tiền, để có địa vị, để được người khác biết đến. Con người được dựng nên cho một điều lớn hơn: được sống với Chúa, được yêu Chúa, được thuộc về Chúa, được hưởng sự sống đời đời. Nhưng điều đáng chú ý là Chúa Giêsu không trả lời bằng một lý thuyết xa xôi. Người đưa người thông luật trở về với điều cốt lõi nhất của đạo: “Ngươi phải yêu mến Đức Chúa, Thiên Chúa của ngươi, hết lòng, hết linh hồn, hết sức lực, hết trí khôn ngươi, và yêu người thân cận như chính mình.” Đạo của Chúa Giêsu bắt đầu từ tình yêu và kết thúc cũng trong tình yêu. Đức tin không chỉ là biết Chúa bằng trí óc, đọc được các kinh, thuộc được các điều răn, trả lời đúng các câu giáo lý, nhưng là để cho tình yêu của Chúa đi vào trái tim mình, rồi từ trái tim ấy lan ra cách sống, cách nhìn, cách nói, cách cư xử với người khác.
Và rồi người thông luật hỏi tiếp: “Ai là người thân cận của tôi?” Câu hỏi ấy tưởng như đơn giản, nhưng thật ra đụng đến tận đáy lòng mỗi người. Vì nhiều khi chúng ta muốn giới hạn tình yêu. Ta dễ thương người thương mình, dễ giúp người thân với mình, dễ nói chuyện tử tế với người làm mình vui, dễ quan tâm đến người có lợi cho mình. Nhưng với người khác nhóm, khác tính, khác hoàn cảnh, khác quan điểm, khác vẻ bề ngoài, khác địa vị, nghèo hơn, yếu hơn, kém hơn, bị bỏ rơi hơn, ta lại dễ làm ngơ. Có khi ta không ghét họ, nhưng ta vô cảm. Có khi ta không đánh họ, nhưng ta để mặc họ đau. Có khi ta không làm họ ngã, nhưng ta không đưa tay nâng họ dậy. Có khi ta không trực tiếp gây thương tích cho ai, nhưng ta đứng nhìn sự dữ xảy ra mà không muốn liên lụy, không muốn phiền, không muốn mất giờ, không muốn bị kéo vào chuyện của người khác.
Chúa Giêsu kể dụ ngôn người Samari nhân hậu. Một người từ Giêrusalem xuống Giêrikhô, rơi vào tay bọn cướp. Chúng lột sạch, đánh nhừ tử, rồi bỏ mặc người ấy nửa sống nửa chết bên vệ đường. Hình ảnh ấy không chỉ là hình ảnh của một nạn nhân trên đường ngày xưa. Đó còn là hình ảnh của biết bao con người hôm nay đang bị thương tích trong cuộc đời. Có bạn bị bạn bè chế giễu vì học chậm, vì ngoại hình không đẹp, vì gia đình nghèo, vì nói năng vụng về. Có bạn bị cô lập trong lớp, bị loại ra khỏi nhóm, bị nói xấu sau lưng, bị đăng hình lên mạng để làm trò cười. Có bạn bị tổn thương vì cha mẹ bất hòa, vì gia đình thiếu bình an, vì không ai lắng nghe mình. Có bạn bên ngoài vẫn cười, vẫn đi học, vẫn đi lễ, vẫn sinh hoạt, nhưng bên trong lại đầy vết thương. Có những người già neo đơn, những người khuyết tật, những người nghèo, những người thất bại, những người bị xem thường, những người bị bỏ quên. Họ không nằm bên vệ đường Giêrikhô, nhưng họ nằm bên vệ đường của xã hội, bên vệ đường của gia đình, bên vệ đường của lớp học, bên vệ đường của giáo xứ, bên vệ đường của chính trái tim ta.
Điều đau lòng trong dụ ngôn không chỉ là người ấy bị cướp đánh. Điều đau lòng hơn là có những người đạo đức đi ngang qua mà không dừng lại. Một tư tế đi xuống, thấy nạn nhân, nhưng tránh qua bên kia mà đi. Một thầy Lêvi cũng vậy, thấy rồi cũng tránh qua bên kia mà đi. Họ thấy, nhưng không thương. Họ biết có người đang đau, nhưng không muốn dừng lại. Họ có thể có nhiều lý do: sợ bị ô uế, sợ nguy hiểm, sợ trễ việc, sợ liên lụy, sợ phiền phức, sợ mất thời gian. Nhưng trong ánh mắt của Chúa Giêsu, mọi lý do đều trở nên nghèo nàn khi đứng trước nỗi đau của một con người. Bởi vì đạo mà không biết chạnh lòng thương thì đạo ấy đã mất linh hồn. Lễ nghi mà không dẫn đến lòng thương xót thì lễ nghi ấy trở thành trống rỗng. Đọc kinh mà không làm cho trái tim mềm lại thì lời kinh ấy chưa đi vào đời sống. Đi nhà thờ mà ra khỏi nhà thờ vẫn lạnh lùng, ích kỷ, vô cảm, khinh thường người khác, bắt nạt kẻ yếu, thì ta mới chỉ đến gần bàn thờ bằng đôi chân, chứ chưa đến gần Chúa bằng trái tim.
Các con thân mến, hôm nay, trong bầu khí tĩnh tâm chuẩn bị lãnh nhận bí tích Thêm Sức, Chúa muốn hỏi mỗi con một câu rất thật: Sau khi được xức dầu Thánh Thần, con sẽ trở thành người như thế nào? Con chỉ muốn trở thành một người đã “học xong giáo lý” hay con muốn trở thành một Kitô hữu trưởng thành? Con chỉ muốn có một ngày lễ thật đẹp, áo quần chỉnh tề, hình ảnh lung linh, quà mừng thật vui, hay con muốn có một trái tim mới? Con chỉ muốn nhận một bí tích như một thủ tục, hay con muốn để Chúa Thánh Thần biến đổi đời mình? Vì Thêm Sức không phải là ngày để con nói: “Con xong rồi.” Thêm Sức là ngày con nói: “Lạy Chúa, con muốn bắt đầu sống đạo cách thật hơn, mạnh mẽ hơn, trưởng thành hơn, tử tế hơn.”
Người Samari trong dụ ngôn mới thật lạ. Theo cái nhìn của người Do Thái thời đó, người Samari là người bị khinh thường, bị xem như kẻ ngoại, kẻ không đáng tin, kẻ không thuộc về cộng đoàn đạo đức. Vậy mà chính người Samari ấy lại dừng lại. Ông thấy nạn nhân thì chạnh lòng thương. Chỉ một câu ngắn thôi: “Ông chạnh lòng thương.” Nhưng câu ấy chính là trái tim của Tin Mừng. Chạnh lòng thương nghĩa là để nỗi đau của người khác đi vào lòng mình. Chạnh lòng thương nghĩa là không đứng ngoài nỗi khổ của anh em. Chạnh lòng thương nghĩa là không chỉ nhìn bằng mắt, nhưng nhìn bằng trái tim. Chạnh lòng thương nghĩa là không hỏi: “Người này có liên quan gì đến tôi?” nhưng hỏi: “Tôi có thể làm gì để người này bớt đau?” Chạnh lòng thương nghĩa là không chờ người khác làm trước, nhưng chính mình bước tới.
Người Samari không chỉ thương trong cảm xúc. Ông hành động. Ông lại gần. Ông băng bó vết thương. Ông đổ dầu và rượu. Ông đặt nạn nhân lên lưng lừa của mình. Ông đưa về quán trọ. Ông chăm sóc. Ông trả tiền. Ông dặn chủ quán tiếp tục lo cho người bị nạn. Tình thương thật không dừng lại ở lời nói hay cảm động. Tình thương thật phải có đôi tay. Tử tế thật không chỉ là nói “tội nghiệp quá,” nhưng là biết làm một điều gì đó, dù nhỏ, để nâng người khác lên. Có khi tử tế là nhường một chỗ ngồi. Có khi tử tế là không cười khi bạn mình bị sai. Có khi tử tế là đừng hùa theo nhóm để nói xấu một người. Có khi tử tế là biết xin lỗi khi làm ai buồn. Có khi tử tế là biết tha thứ khi mình bị xúc phạm. Có khi tử tế là gửi một tin nhắn hỏi thăm người đang cô đơn. Có khi tử tế là bênh vực một bạn bị bắt nạt. Có khi tử tế là không đăng, không chia sẻ, không bình luận ác ý về một người đang gặp chuyện. Có khi tử tế là biết im lặng trước khuyết điểm của người khác, không đem họ ra làm trò cười.
Ngày nay, người trẻ có rất nhiều cơ hội để sống tử tế, nhưng cũng có rất nhiều cám dỗ làm mình trở nên vô cảm. Điện thoại thông minh có thể làm cho ta biết nhiều chuyện hơn, nhưng chưa chắc làm cho trái tim ta thương người hơn. Mạng xã hội có thể giúp ta kết nối với nhiều người hơn, nhưng cũng có thể làm ta dễ phán xét, dễ chế giễu, dễ buông lời độc ác, dễ xem nỗi đau của người khác như một thứ giải trí. Có những bạn bị tổn thương không phải vì một cú đánh ngoài sân trường, nhưng vì hàng trăm lời cười cợt trên mạng. Có những người suy sụp không phải vì một câu nói trực tiếp, nhưng vì bị cả nhóm loại trừ, bị chụp màn hình, bị lan truyền, bị biến thành trò đùa. Một người trẻ có Chúa Thánh Thần không thể sống như vậy. Một người đã lãnh nhận Thêm Sức không thể dùng lời nói để đâm người khác. Một người đã được xức dầu Thánh Thần không thể lấy nỗi yếu đuối của người khác làm trò vui. Một người thuộc về Chúa không thể thấy bạn mình bị chà đạp mà cứ đứng bên ngoài cười theo đám đông.
Chúa Thánh Thần là Đấng làm cho trái tim ta biết yêu như Chúa Giêsu. Khi lãnh nhận Thêm Sức, các con không chỉ nhận một nghi thức bên ngoài. Các con được xin ơn Chúa Thánh Thần ngự xuống trên mình. Chúa Thánh Thần không đến để làm cho con trở nên kiêu căng hơn, nghĩ rằng mình “đủ đạo” hơn. Chúa Thánh Thần đến để làm cho con hiền lành hơn, can đảm hơn, nhân hậu hơn, biết cảm thông hơn, biết phân biệt điều đúng điều sai, biết đứng về phía sự thật, biết bênh vực người yếu thế, biết xin lỗi, biết sửa mình, biết làm hòa, biết tha thứ. Một trong những dấu chỉ rất đẹp của người có Chúa Thánh Thần là sự tử tế. Tử tế không phải là yếu đuối. Tử tế không phải là nhút nhát. Tử tế không phải là để ai muốn làm gì mình cũng được. Tử tế là sức mạnh của một trái tim không để sự ác điều khiển mình. Tử tế là dám chọn điều tốt khi chung quanh nhiều người chọn điều xấu. Tử tế là dám thương khi người khác vô cảm. Tử tế là dám dừng lại khi người khác bỏ đi. Tử tế là dám nâng người khác lên khi đám đông đang muốn đạp họ xuống.
Các con hãy nhìn vào người Samari. Ông tử tế không phải vì nạn nhân là người thân của ông. Ông tử tế không phải vì có ai quay phim, chụp hình, đăng lên mạng. Ông tử tế không phải vì muốn được khen. Ông tử tế vì ông còn trái tim. Ông tử tế vì ông không để lòng mình bị chai cứng. Ông tử tế vì ông thấy một con người đang đau, và với ông, như thế là đủ để ông dừng lại. Chúa Giêsu muốn chúng ta học điều đó. Đừng chỉ tử tế khi có người nhìn. Đừng chỉ giúp người khác để được khen. Đừng chỉ làm việc tốt khi có lợi cho mình. Đừng chỉ thương người dễ thương. Đừng chỉ giúp người cùng nhóm với mình. Hãy tử tế cả khi âm thầm. Hãy tử tế cả khi không ai biết. Hãy tử tế cả khi người được giúp không thể trả ơn. Hãy tử tế cả khi phải mất chút thời gian, chút công sức, chút thoải mái của mình.
Trong đời sống của các con, có những con đường Giêrikhô rất gần. Đó là lớp học của con, nơi có thể có một bạn đang bị cô lập. Đó là gia đình của con, nơi có thể có cha mẹ đang mệt mỏi mà con không để ý. Đó là giáo xứ của con, nơi có thể có một em nhỏ, một cụ già, một người nghèo, một người bệnh cần một lời hỏi thăm. Đó là nhóm bạn của con, nơi có thể có ai đó đang bị đem ra làm trò cười. Đó là mạng xã hội, nơi có thể có một người đang bị tấn công bằng những lời độc ác. Đó là chính trái tim con, nơi có thể đang có sự lạnh lùng, ích kỷ, hơn thua, ghen tị, khinh người, tự ái. Và Chúa hỏi con: “Con sẽ đi qua như tư tế và thầy Lêvi, hay con sẽ dừng lại như người Samari?”
Các con thân mến, nhiều khi chúng ta nghĩ tội chỉ là làm điều xấu. Nhưng trong ánh sáng Tin Mừng hôm nay, tội còn là không làm điều tốt khi ta có thể làm. Không đánh người khác nhưng thấy người khác bị đánh mà không can, đó cũng là thiếu tình thương. Không nói xấu trực tiếp nhưng ngồi nghe và cười khi người ta nói xấu, đó cũng là đồng lõa. Không bắt nạt ai nhưng im lặng trước sự bắt nạt, đó cũng là để sự dữ lớn lên. Không ghét người nghèo nhưng chẳng bao giờ quan tâm đến họ, đó cũng là vô cảm. Không làm cha mẹ buồn bằng lời nặng nề nhưng sống lạnh nhạt, không phụ giúp, không hỏi han, đó cũng là thiếu yêu thương. Đạo của Chúa Giêsu không cho phép ta an tâm với một đời sống chỉ “không làm gì sai.” Chúa muốn ta sống một đời sống biết làm điều tốt. Chúa muốn ta trở thành người thân cận của người khác.
Cuối dụ ngôn, Chúa Giêsu không trả lời trực tiếp câu hỏi: “Ai là người thân cận của tôi?” Nhưng Người đổi câu hỏi: “Ai đã tỏ ra là người thân cận với người bị rơi vào tay kẻ cướp?” Nghĩa là Chúa không muốn ta ngồi đó phân loại ai đáng được yêu, ai không đáng được yêu, ai thuộc về tôi, ai không thuộc về tôi. Chúa muốn ta tự hỏi: “Tôi có trở thành người thân cận của người đang đau không?” Đây là một bước chuyển rất lớn. Người môn đệ Chúa không hỏi: “Tôi phải thương ai?” nhưng hỏi: “Tôi phải trở nên người biết thương như thế nào?” Người trẻ sau Thêm Sức không hỏi: “Con phải sống đạo trong nhà thờ thôi phải không?” nhưng hỏi: “Lạy Chúa, Chúa muốn con sống Tin Mừng ở lớp học, trong gia đình, trên mạng xã hội, giữa bạn bè, nơi mọi người đang đau khổ như thế nào?”
Có những bạn rất siêng đi lễ, nhưng về nhà lại cộc cằn với cha mẹ. Có những bạn đọc kinh rất thuộc, nhưng nói chuyện với bạn bè lại đầy lời châm chọc. Có những bạn học giáo lý rất giỏi, nhưng gặp người yếu hơn mình thì coi thường. Có những bạn chuẩn bị Thêm Sức rất nghiêm túc bên ngoài, nhưng bên trong vẫn giữ thói quen nói dối, gian lận, ích kỷ, bắt nạt, chia bè chia nhóm. Hôm nay, Chúa không lên án các con. Chúa mời gọi các con trở về. Chúa Thánh Thần không đến để xua đuổi những người yếu đuối, nhưng để chữa lành và biến đổi. Điều quan trọng là con có dám mở lòng không. Con có dám nói với Chúa: “Lạy Chúa Thánh Thần, xin sửa lại trái tim con. Xin làm cho con biết thương. Xin làm cho con biết dừng lại. Xin làm cho con biết tử tế. Xin đừng để con trở thành người đạo đức bên ngoài mà lạnh lùng bên trong.”
Một người tử tế không phải là người không bao giờ sai. Một người tử tế là người biết nhận ra khi mình sai và dám sửa. Nếu con đã từng làm ai buồn, hãy xin lỗi. Nếu con đã từng hùa theo bạn bè để chế giễu một người, hãy dừng lại. Nếu con đã từng khinh thường người nghèo, người yếu, người khác mình, hãy xin Chúa đổi cái nhìn. Nếu con đã từng vô cảm trước nỗi đau của cha mẹ, anh chị em, bạn bè, hãy bắt đầu lại bằng một cử chỉ nhỏ. Nếu con đã từng dùng mạng xã hội để làm tổn thương người khác, hãy dùng chính nơi ấy để lan tỏa điều tốt lành. Nếu con đã từng nghĩ rằng đạo chỉ là đi lễ, hãy nhớ rằng Thánh lễ phải tiếp tục trong cuộc đời. Sau khi rước Chúa, ta phải mang Chúa đến cho người khác. Sau khi nghe Lời Chúa, ta phải sống Lời Chúa. Sau khi lãnh nhận Chúa Thánh Thần, ta phải để Chúa Thánh Thần làm cho mình trở thành dấu chỉ của tình yêu Chúa giữa đời.
Có thể các con sẽ hỏi: “Làm người tử tế có khó không?” Có, khó chứ. Vì tử tế đòi ta thắng chính mình. Đôi khi con muốn trả đũa, nhưng Chúa mời con tha thứ. Đôi khi con muốn nói một câu thật đau cho hả giận, nhưng Chúa mời con im lặng hoặc nói lời xây dựng. Đôi khi con muốn hùa theo đám đông để khỏi bị lạc lõng, nhưng Chúa mời con đứng về phía người yếu thế. Đôi khi con muốn làm ngơ cho khỏi phiền, nhưng Chúa mời con dừng lại. Đôi khi con muốn sống cho mình thôi, nhưng Chúa mời con mở lòng. Chính vì khó nên chúng ta cần Chúa Thánh Thần. Nếu chỉ dựa vào sức mình, ta rất dễ ích kỷ. Nếu chỉ dựa vào cảm xúc, ta chỉ thương khi thấy thích. Nếu chỉ dựa vào đám đông, ta sẽ làm theo đám đông. Nhưng khi có Chúa Thánh Thần, con được ban sức mạnh để chọn điều đẹp lòng Chúa.
Ơn khôn ngoan giúp con biết điều gì thật sự quý giá: không phải là thắng người khác, nhưng là sống có tình yêu. Ơn hiểu biết giúp con nhìn người khác không chỉ qua vẻ bề ngoài, nhưng nhận ra họ cũng là con cái Chúa. Ơn biết lo liệu giúp con biết phải làm gì trong những tình huống cụ thể: khi thấy bạn bị bắt nạt, khi gặp người cần giúp, khi gia đình căng thẳng, khi nhóm bạn rủ rê điều sai. Ơn sức mạnh giúp con dám làm điều đúng, dù không được số đông ủng hộ. Ơn thông minh giúp con nhận ra đâu là sự thật, đâu là giả dối, đâu là lời nói xây dựng, đâu là lời nói làm tổn thương. Ơn đạo đức giúp con sống hiền lành trước mặt Chúa và trước mặt người khác. Ơn kính sợ Chúa giúp con không dám coi thường bất cứ ai, vì mỗi con người đều có phẩm giá trước mặt Thiên Chúa.
Như thế, Thêm Sức không làm cho con trở thành người lớn trong đức tin bằng một phép màu tức khắc, nhưng ban cho con Thánh Thần để mỗi ngày con tập sống như người thuộc về Chúa. Một bạn trẻ sau Thêm Sức phải khác đi. Không phải khác vì tỏ ra đạo đức hơn, nhưng khác vì biết thương hơn. Không phải khác vì nói nhiều về Chúa hơn, nhưng khác vì sống giống Chúa hơn. Không phải khác vì được thêm một tấm hình trong ngày lễ, nhưng khác vì có thêm một trái tim biết chạnh lòng thương. Không phải khác vì có một nghi thức đã hoàn tất, nhưng khác vì một hành trình mới bắt đầu. Từ nay, khi thấy ai đau, con đừng vội bỏ qua. Khi thấy ai bị khinh, con đừng góp thêm một lời khinh. Khi thấy ai yếu, con đừng dùng sức mạnh của mình để đè họ xuống. Khi thấy ai lầm lỗi, con đừng chỉ kết án, nhưng hãy biết cầu nguyện và giúp họ đứng dậy. Khi thấy ai cô đơn, hãy trao một lời hỏi thăm. Khi thấy cha mẹ vất vả, hãy bớt đòi hỏi và biết phụ giúp. Khi thấy thầy cô mệt mỏi, hãy bớt vô lễ và biết kính trọng. Khi thấy anh chị em trong gia đình buồn, hãy bớt ích kỷ và biết quan tâm. Khi thấy người nghèo, người bệnh, người già, người khuyết tật, hãy nhớ rằng Chúa đang hiện diện nơi họ.
Chúng ta cũng cần nói với nhau một điều rất thật: tử tế bắt đầu từ những điều nhỏ. Đừng chờ khi có chuyện lớn mới sống yêu thương. Đừng chờ khi mình có nhiều tiền mới giúp người khác. Đừng chờ khi mình thật thánh thiện mới làm điều tốt. Hãy bắt đầu từ hôm nay. Một nụ cười thật lòng. Một lời chào lễ phép. Một lời cảm ơn. Một câu xin lỗi. Một việc phụ giúp trong nhà. Một lần nhường nhịn. Một lần không nói xấu. Một lần không bấm chia sẻ một nội dung làm hại người khác. Một lần can đảm nói: “Đừng chọc bạn ấy nữa.” Một lần ngồi cạnh người bị bỏ rơi. Một lần cầu nguyện cho người mình không thích. Những điều nhỏ ấy giống như giọt dầu và chén rượu của người Samari. Chúng có thể làm dịu những vết thương âm thầm.
Các con thân mến, thế giới hôm nay không thiếu người thông minh. Xã hội hôm nay không thiếu người giỏi. Lớp học không thiếu người biết nhiều. Mạng xã hội không thiếu người nói hay. Nhưng thế giới rất cần người tử tế. Giáo Hội rất cần người trẻ tử tế. Gia đình rất cần những người con tử tế. Giáo xứ rất cần những thiếu nhi, những bạn trẻ, những anh chị biết sống tử tế. Bởi vì một người tử tế có thể làm cho người khác tin rằng cuộc đời này vẫn còn đẹp. Một lời tử tế có thể cứu một người khỏi tuyệt vọng. Một hành động tử tế có thể làm cho một tâm hồn đang đóng lại được mở ra. Một Kitô hữu tử tế có thể làm cho người khác nhận ra gương mặt hiền lành của Chúa Giêsu.
Người Samari nhân hậu là hình ảnh của người môn đệ Chúa, nhưng sâu xa hơn, người Samari ấy còn làm ta nhớ đến chính Chúa Giêsu. Chúa Giêsu là Đấng đã thấy nhân loại bị thương tích vì tội lỗi. Người không tránh qua bên kia mà đi. Người không đứng xa nhìn chúng ta đau khổ. Người đã đến gần. Người đã cúi xuống. Người đã chạm vào vết thương của chúng ta. Người đã đổ trên chúng ta dầu của lòng thương xót và rượu của ơn cứu độ. Người đã mang chúng ta trên vai như mục tử mang con chiên lạc. Người đã đưa chúng ta vào Hội Thánh như quán trọ của lòng thương xót. Người đã trả giá bằng chính Máu của Người trên thập giá. Vì thế, khi Chúa nói: “Hãy đi và làm như vậy,” Người không chỉ bảo ta bắt chước một nhân vật trong câu chuyện. Người mời ta sống như chính Người đã sống.
Hôm nay, trước khi lãnh nhận bí tích Thêm Sức, các con hãy xin Chúa Thánh Thần cho mình một trái tim giống Chúa Giêsu. Xin đừng để trái tim con chai cứng. Xin đừng để con chỉ biết bản thân mình. Xin đừng để con vui khi người khác đau. Xin đừng để con mạnh miệng trong nhà thờ mà yếu lòng thương ngoài cuộc sống. Xin đừng để con thuộc kinh mà quên yêu thương. Xin đừng để con mang danh Kitô hữu mà sống vô cảm. Xin đừng để ngày Thêm Sức của con chỉ là một kỷ niệm đẹp bên ngoài, nhưng trở thành ngày Chúa bắt đầu đổi mới con từ bên trong.
Và nếu hôm nay trong lòng con có một vết thương, nếu con từng là người bị bỏ rơi, bị bắt nạt, bị xem thường, bị hiểu lầm, bị làm đau, thì con cũng hãy đến với Chúa. Chúa là người Samari nhân hậu của đời con. Chúa không tránh con. Chúa không khinh con. Chúa không bỏ con nằm bên vệ đường. Chúa đến gần con. Chúa băng bó con. Chúa chữa lành con. Chúa trao cho con Thánh Thần để con không biến vết thương của mình thành sự cay đắng, nhưng biến vết thương ấy thành lòng cảm thông. Người đã từng đau sẽ hiểu người đau. Người đã được Chúa thương sẽ biết thương người khác. Người đã được Chúa nâng dậy sẽ biết nâng người khác dậy.
Các con hãy nhớ: sau Thêm Sức, Chúa không chỉ hỏi con có đi lễ không, có đọc kinh không, có giữ đạo không. Chúa còn hỏi: “Con có tử tế không? Con có biết thương không? Con có biết dừng lại trước nỗi đau của anh em không? Con có biết tha thứ không? Con có biết bênh vực người yếu thế không? Con có biết dùng lời nói để chữa lành thay vì làm tổn thương không? Con có biết sống như người có Chúa Thánh Thần không?” Ước gì mỗi người trẻ chúng ta có thể trả lời bằng chính đời sống của mình: “Lạy Chúa, con còn yếu đuối, nhưng con muốn học yêu thương. Con còn ích kỷ, nhưng con muốn mở lòng. Con còn sợ hãi, nhưng con muốn can đảm. Con còn nhiều lỗi lầm, nhưng con muốn để Chúa Thánh Thần làm cho con trở thành người tử tế.”
Xin Chúa Thánh Thần ngự xuống trên các con. Xin Người làm mềm những trái tim khô cứng. Xin Người chữa lành những vết thương âm thầm. Xin Người đốt lên trong các con ngọn lửa yêu thương. Xin Người dạy các con biết nhìn người khác bằng ánh mắt của Chúa Giêsu. Xin Người giúp các con biết sống đạo không chỉ trong nhà thờ, nhưng trong từng lời nói, từng cử chỉ, từng chọn lựa mỗi ngày. Xin Người làm cho các con trở thành những người trẻ có đức tin, có lòng mến, có trách nhiệm, có nhân hậu, có can đảm, có tử tế.
Và rồi, khi Thánh lễ kết thúc, khi ngày Thêm Sức qua đi, khi các con trở lại với lớp học, gia đình, bạn bè, mạng xã hội và cuộc sống thường ngày, hãy nhớ lời Chúa Giêsu hôm nay: “Hãy đi và làm như vậy.” Hãy đi và sống tử tế. Hãy đi và thương người. Hãy đi và tha thứ. Hãy đi và nâng đỡ. Hãy đi và đừng bắt nạt ai. Hãy đi và đừng khinh thường người yếu thế. Hãy đi và đừng vô cảm trước nỗi đau của người khác. Hãy đi và để Chúa Thánh Thần biến cuộc đời con thành một dấu chỉ nhỏ bé nhưng thật đẹp của lòng thương xót Chúa giữa thế gian.
Lm. Anmai, CSsR
HÃY ĐỂ CHÚA THÁNH THẦN LÀM CHO CON TRỞ THÀNH NGƯỜI TỬ TẾ

Tin Mừng hôm nay kể cho chúng ta nghe một câu chuyện rất quen thuộc, nhưng càng nghe lại càng thấy mới, càng suy nghĩ lại càng thấy sâu, càng đặt vào đời sống mình lại càng thấy nhói lòng. Một người thông luật đến hỏi Chúa Giêsu: “Thưa Thầy, tôi phải làm gì để được sự sống đời đời?” Đây là một câu hỏi rất đẹp. Bởi vì con người không chỉ sống để ăn, để học, để làm, để vui chơi, để kiếm tiền, để có địa vị, để được người khác biết đến. Con người được dựng nên cho một điều lớn hơn: được sống với Chúa, được yêu Chúa, được thuộc về Chúa, được hưởng sự sống đời đời. Nhưng điều đáng chú ý là Chúa Giêsu không trả lời bằng một lý thuyết xa xôi. Người đưa người thông luật trở về với điều cốt lõi nhất của đạo: “Ngươi phải yêu mến Đức Chúa, Thiên Chúa của ngươi, hết lòng, hết linh hồn, hết sức lực, hết trí khôn ngươi, và yêu người thân cận như chính mình.” Đạo của Chúa Giêsu bắt đầu từ tình yêu và kết thúc cũng trong tình yêu. Đức tin không chỉ là biết Chúa bằng trí óc, đọc được các kinh, thuộc được các điều răn, trả lời đúng các câu giáo lý, nhưng là để cho tình yêu của Chúa đi vào trái tim mình, rồi từ trái tim ấy lan ra cách sống, cách nhìn, cách nói, cách cư xử với người khác.

Và rồi người thông luật hỏi tiếp: “Ai là người thân cận của tôi?” Câu hỏi ấy tưởng như đơn giản, nhưng thật ra đụng đến tận đáy lòng mỗi người. Vì nhiều khi chúng ta muốn giới hạn tình yêu. Ta dễ thương người thương mình, dễ giúp người thân với mình, dễ nói chuyện tử tế với người làm mình vui, dễ quan tâm đến người có lợi cho mình. Nhưng với người khác nhóm, khác tính, khác hoàn cảnh, khác quan điểm, khác vẻ bề ngoài, khác địa vị, nghèo hơn, yếu hơn, kém hơn, bị bỏ rơi hơn, ta lại dễ làm ngơ. Có khi ta không ghét họ, nhưng ta vô cảm. Có khi ta không đánh họ, nhưng ta để mặc họ đau. Có khi ta không làm họ ngã, nhưng ta không đưa tay nâng họ dậy. Có khi ta không trực tiếp gây thương tích cho ai, nhưng ta đứng nhìn sự dữ xảy ra mà không muốn liên lụy, không muốn phiền, không muốn mất giờ, không muốn bị kéo vào chuyện của người khác.

Chúa Giêsu kể dụ ngôn người Samari nhân hậu. Một người từ Giêrusalem xuống Giêrikhô, rơi vào tay bọn cướp. Chúng lột sạch, đánh nhừ tử, rồi bỏ mặc người ấy nửa sống nửa chết bên vệ đường. Hình ảnh ấy không chỉ là hình ảnh của một nạn nhân trên đường ngày xưa. Đó còn là hình ảnh của biết bao con người hôm nay đang bị thương tích trong cuộc đời. Có bạn bị bạn bè chế giễu vì học chậm, vì ngoại hình không đẹp, vì gia đình nghèo, vì nói năng vụng về. Có bạn bị cô lập trong lớp, bị loại ra khỏi nhóm, bị nói xấu sau lưng, bị đăng hình lên mạng để làm trò cười. Có bạn bị tổn thương vì cha mẹ bất hòa, vì gia đình thiếu bình an, vì không ai lắng nghe mình. Có bạn bên ngoài vẫn cười, vẫn đi học, vẫn đi lễ, vẫn sinh hoạt, nhưng bên trong lại đầy vết thương. Có những người già neo đơn, những người khuyết tật, những người nghèo, những người thất bại, những người bị xem thường, những người bị bỏ quên. Họ không nằm bên vệ đường Giêrikhô, nhưng họ nằm bên vệ đường của xã hội, bên vệ đường của gia đình, bên vệ đường của lớp học, bên vệ đường của giáo xứ, bên vệ đường của chính trái tim ta.

Điều đau lòng trong dụ ngôn không chỉ là người ấy bị cướp đánh. Điều đau lòng hơn là có những người đạo đức đi ngang qua mà không dừng lại. Một tư tế đi xuống, thấy nạn nhân, nhưng tránh qua bên kia mà đi. Một thầy Lêvi cũng vậy, thấy rồi cũng tránh qua bên kia mà đi. Họ thấy, nhưng không thương. Họ biết có người đang đau, nhưng không muốn dừng lại. Họ có thể có nhiều lý do: sợ bị ô uế, sợ nguy hiểm, sợ trễ việc, sợ liên lụy, sợ phiền phức, sợ mất thời gian. Nhưng trong ánh mắt của Chúa Giêsu, mọi lý do đều trở nên nghèo nàn khi đứng trước nỗi đau của một con người. Bởi vì đạo mà không biết chạnh lòng thương thì đạo ấy đã mất linh hồn. Lễ nghi mà không dẫn đến lòng thương xót thì lễ nghi ấy trở thành trống rỗng. Đọc kinh mà không làm cho trái tim mềm lại thì lời kinh ấy chưa đi vào đời sống. Đi nhà thờ mà ra khỏi nhà thờ vẫn lạnh lùng, ích kỷ, vô cảm, khinh thường người khác, bắt nạt kẻ yếu, thì ta mới chỉ đến gần bàn thờ bằng đôi chân, chứ chưa đến gần Chúa bằng trái tim.

Các con thân mến, hôm nay, trong bầu khí tĩnh tâm chuẩn bị lãnh nhận bí tích Thêm Sức, Chúa muốn hỏi mỗi con một câu rất thật: Sau khi được xức dầu Thánh Thần, con sẽ trở thành người như thế nào? Con chỉ muốn trở thành một người đã “học xong giáo lý” hay con muốn trở thành một Kitô hữu trưởng thành? Con chỉ muốn có một ngày lễ thật đẹp, áo quần chỉnh tề, hình ảnh lung linh, quà mừng thật vui, hay con muốn có một trái tim mới? Con chỉ muốn nhận một bí tích như một thủ tục, hay con muốn để Chúa Thánh Thần biến đổi đời mình? Vì Thêm Sức không phải là ngày để con nói: “Con xong rồi.” Thêm Sức là ngày con nói: “Lạy Chúa, con muốn bắt đầu sống đạo cách thật hơn, mạnh mẽ hơn, trưởng thành hơn, tử tế hơn.”

Người Samari trong dụ ngôn mới thật lạ. Theo cái nhìn của người Do Thái thời đó, người Samari là người bị khinh thường, bị xem như kẻ ngoại, kẻ không đáng tin, kẻ không thuộc về cộng đoàn đạo đức. Vậy mà chính người Samari ấy lại dừng lại. Ông thấy nạn nhân thì chạnh lòng thương. Chỉ một câu ngắn thôi: “Ông chạnh lòng thương.” Nhưng câu ấy chính là trái tim của Tin Mừng. Chạnh lòng thương nghĩa là để nỗi đau của người khác đi vào lòng mình. Chạnh lòng thương nghĩa là không đứng ngoài nỗi khổ của anh em. Chạnh lòng thương nghĩa là không chỉ nhìn bằng mắt, nhưng nhìn bằng trái tim. Chạnh lòng thương nghĩa là không hỏi: “Người này có liên quan gì đến tôi?” nhưng hỏi: “Tôi có thể làm gì để người này bớt đau?” Chạnh lòng thương nghĩa là không chờ người khác làm trước, nhưng chính mình bước tới.

Người Samari không chỉ thương trong cảm xúc. Ông hành động. Ông lại gần. Ông băng bó vết thương. Ông đổ dầu và rượu. Ông đặt nạn nhân lên lưng lừa của mình. Ông đưa về quán trọ. Ông chăm sóc. Ông trả tiền. Ông dặn chủ quán tiếp tục lo cho người bị nạn. Tình thương thật không dừng lại ở lời nói hay cảm động. Tình thương thật phải có đôi tay. Tử tế thật không chỉ là nói “tội nghiệp quá,” nhưng là biết làm một điều gì đó, dù nhỏ, để nâng người khác lên. Có khi tử tế là nhường một chỗ ngồi. Có khi tử tế là không cười khi bạn mình bị sai. Có khi tử tế là đừng hùa theo nhóm để nói xấu một người. Có khi tử tế là biết xin lỗi khi làm ai buồn. Có khi tử tế là biết tha thứ khi mình bị xúc phạm. Có khi tử tế là gửi một tin nhắn hỏi thăm người đang cô đơn. Có khi tử tế là bênh vực một bạn bị bắt nạt. Có khi tử tế là không đăng, không chia sẻ, không bình luận ác ý về một người đang gặp chuyện. Có khi tử tế là biết im lặng trước khuyết điểm của người khác, không đem họ ra làm trò cười.

Ngày nay, người trẻ có rất nhiều cơ hội để sống tử tế, nhưng cũng có rất nhiều cám dỗ làm mình trở nên vô cảm. Điện thoại thông minh có thể làm cho ta biết nhiều chuyện hơn, nhưng chưa chắc làm cho trái tim ta thương người hơn. Mạng xã hội có thể giúp ta kết nối với nhiều người hơn, nhưng cũng có thể làm ta dễ phán xét, dễ chế giễu, dễ buông lời độc ác, dễ xem nỗi đau của người khác như một thứ giải trí. Có những bạn bị tổn thương không phải vì một cú đánh ngoài sân trường, nhưng vì hàng trăm lời cười cợt trên mạng. Có những người suy sụp không phải vì một câu nói trực tiếp, nhưng vì bị cả nhóm loại trừ, bị chụp màn hình, bị lan truyền, bị biến thành trò đùa. Một người trẻ có Chúa Thánh Thần không thể sống như vậy. Một người đã lãnh nhận Thêm Sức không thể dùng lời nói để đâm người khác. Một người đã được xức dầu Thánh Thần không thể lấy nỗi yếu đuối của người khác làm trò vui. Một người thuộc về Chúa không thể thấy bạn mình bị chà đạp mà cứ đứng bên ngoài cười theo đám đông.

Chúa Thánh Thần là Đấng làm cho trái tim ta biết yêu như Chúa Giêsu. Khi lãnh nhận Thêm Sức, các con không chỉ nhận một nghi thức bên ngoài. Các con được xin ơn Chúa Thánh Thần ngự xuống trên mình. Chúa Thánh Thần không đến để làm cho con trở nên kiêu căng hơn, nghĩ rằng mình “đủ đạo” hơn. Chúa Thánh Thần đến để làm cho con hiền lành hơn, can đảm hơn, nhân hậu hơn, biết cảm thông hơn, biết phân biệt điều đúng điều sai, biết đứng về phía sự thật, biết bênh vực người yếu thế, biết xin lỗi, biết sửa mình, biết làm hòa, biết tha thứ. Một trong những dấu chỉ rất đẹp của người có Chúa Thánh Thần là sự tử tế. Tử tế không phải là yếu đuối. Tử tế không phải là nhút nhát. Tử tế không phải là để ai muốn làm gì mình cũng được. Tử tế là sức mạnh của một trái tim không để sự ác điều khiển mình. Tử tế là dám chọn điều tốt khi chung quanh nhiều người chọn điều xấu. Tử tế là dám thương khi người khác vô cảm. Tử tế là dám dừng lại khi người khác bỏ đi. Tử tế là dám nâng người khác lên khi đám đông đang muốn đạp họ xuống.

Các con hãy nhìn vào người Samari. Ông tử tế không phải vì nạn nhân là người thân của ông. Ông tử tế không phải vì có ai quay phim, chụp hình, đăng lên mạng. Ông tử tế không phải vì muốn được khen. Ông tử tế vì ông còn trái tim. Ông tử tế vì ông không để lòng mình bị chai cứng. Ông tử tế vì ông thấy một con người đang đau, và với ông, như thế là đủ để ông dừng lại. Chúa Giêsu muốn chúng ta học điều đó. Đừng chỉ tử tế khi có người nhìn. Đừng chỉ giúp người khác để được khen. Đừng chỉ làm việc tốt khi có lợi cho mình. Đừng chỉ thương người dễ thương. Đừng chỉ giúp người cùng nhóm với mình. Hãy tử tế cả khi âm thầm. Hãy tử tế cả khi không ai biết. Hãy tử tế cả khi người được giúp không thể trả ơn. Hãy tử tế cả khi phải mất chút thời gian, chút công sức, chút thoải mái của mình.

Trong đời sống của các con, có những con đường Giêrikhô rất gần. Đó là lớp học của con, nơi có thể có một bạn đang bị cô lập. Đó là gia đình của con, nơi có thể có cha mẹ đang mệt mỏi mà con không để ý. Đó là giáo xứ của con, nơi có thể có một em nhỏ, một cụ già, một người nghèo, một người bệnh cần một lời hỏi thăm. Đó là nhóm bạn của con, nơi có thể có ai đó đang bị đem ra làm trò cười. Đó là mạng xã hội, nơi có thể có một người đang bị tấn công bằng những lời độc ác. Đó là chính trái tim con, nơi có thể đang có sự lạnh lùng, ích kỷ, hơn thua, ghen tị, khinh người, tự ái. Và Chúa hỏi con: “Con sẽ đi qua như tư tế và thầy Lêvi, hay con sẽ dừng lại như người Samari?”

Các con thân mến, nhiều khi chúng ta nghĩ tội chỉ là làm điều xấu. Nhưng trong ánh sáng Tin Mừng hôm nay, tội còn là không làm điều tốt khi ta có thể làm. Không đánh người khác nhưng thấy người khác bị đánh mà không can, đó cũng là thiếu tình thương. Không nói xấu trực tiếp nhưng ngồi nghe và cười khi người ta nói xấu, đó cũng là đồng lõa. Không bắt nạt ai nhưng im lặng trước sự bắt nạt, đó cũng là để sự dữ lớn lên. Không ghét người nghèo nhưng chẳng bao giờ quan tâm đến họ, đó cũng là vô cảm. Không làm cha mẹ buồn bằng lời nặng nề nhưng sống lạnh nhạt, không phụ giúp, không hỏi han, đó cũng là thiếu yêu thương. Đạo của Chúa Giêsu không cho phép ta an tâm với một đời sống chỉ “không làm gì sai.” Chúa muốn ta sống một đời sống biết làm điều tốt. Chúa muốn ta trở thành người thân cận của người khác.

Cuối dụ ngôn, Chúa Giêsu không trả lời trực tiếp câu hỏi: “Ai là người thân cận của tôi?” Nhưng Người đổi câu hỏi: “Ai đã tỏ ra là người thân cận với người bị rơi vào tay kẻ cướp?” Nghĩa là Chúa không muốn ta ngồi đó phân loại ai đáng được yêu, ai không đáng được yêu, ai thuộc về tôi, ai không thuộc về tôi. Chúa muốn ta tự hỏi: “Tôi có trở thành người thân cận của người đang đau không?” Đây là một bước chuyển rất lớn. Người môn đệ Chúa không hỏi: “Tôi phải thương ai?” nhưng hỏi: “Tôi phải trở nên người biết thương như thế nào?” Người trẻ sau Thêm Sức không hỏi: “Con phải sống đạo trong nhà thờ thôi phải không?” nhưng hỏi: “Lạy Chúa, Chúa muốn con sống Tin Mừng ở lớp học, trong gia đình, trên mạng xã hội, giữa bạn bè, nơi mọi người đang đau khổ như thế nào?”

Có những bạn rất siêng đi lễ, nhưng về nhà lại cộc cằn với cha mẹ. Có những bạn đọc kinh rất thuộc, nhưng nói chuyện với bạn bè lại đầy lời châm chọc. Có những bạn học giáo lý rất giỏi, nhưng gặp người yếu hơn mình thì coi thường. Có những bạn chuẩn bị Thêm Sức rất nghiêm túc bên ngoài, nhưng bên trong vẫn giữ thói quen nói dối, gian lận, ích kỷ, bắt nạt, chia bè chia nhóm. Hôm nay, Chúa không lên án các con. Chúa mời gọi các con trở về. Chúa Thánh Thần không đến để xua đuổi những người yếu đuối, nhưng để chữa lành và biến đổi. Điều quan trọng là con có dám mở lòng không. Con có dám nói với Chúa: “Lạy Chúa Thánh Thần, xin sửa lại trái tim con. Xin làm cho con biết thương. Xin làm cho con biết dừng lại. Xin làm cho con biết tử tế. Xin đừng để con trở thành người đạo đức bên ngoài mà lạnh lùng bên trong.”

Một người tử tế không phải là người không bao giờ sai. Một người tử tế là người biết nhận ra khi mình sai và dám sửa. Nếu con đã từng làm ai buồn, hãy xin lỗi. Nếu con đã từng hùa theo bạn bè để chế giễu một người, hãy dừng lại. Nếu con đã từng khinh thường người nghèo, người yếu, người khác mình, hãy xin Chúa đổi cái nhìn. Nếu con đã từng vô cảm trước nỗi đau của cha mẹ, anh chị em, bạn bè, hãy bắt đầu lại bằng một cử chỉ nhỏ. Nếu con đã từng dùng mạng xã hội để làm tổn thương người khác, hãy dùng chính nơi ấy để lan tỏa điều tốt lành. Nếu con đã từng nghĩ rằng đạo chỉ là đi lễ, hãy nhớ rằng Thánh lễ phải tiếp tục trong cuộc đời. Sau khi rước Chúa, ta phải mang Chúa đến cho người khác. Sau khi nghe Lời Chúa, ta phải sống Lời Chúa. Sau khi lãnh nhận Chúa Thánh Thần, ta phải để Chúa Thánh Thần làm cho mình trở thành dấu chỉ của tình yêu Chúa giữa đời.

Có thể các con sẽ hỏi: “Làm người tử tế có khó không?” Có, khó chứ. Vì tử tế đòi ta thắng chính mình. Đôi khi con muốn trả đũa, nhưng Chúa mời con tha thứ. Đôi khi con muốn nói một câu thật đau cho hả giận, nhưng Chúa mời con im lặng hoặc nói lời xây dựng. Đôi khi con muốn hùa theo đám đông để khỏi bị lạc lõng, nhưng Chúa mời con đứng về phía người yếu thế. Đôi khi con muốn làm ngơ cho khỏi phiền, nhưng Chúa mời con dừng lại. Đôi khi con muốn sống cho mình thôi, nhưng Chúa mời con mở lòng. Chính vì khó nên chúng ta cần Chúa Thánh Thần. Nếu chỉ dựa vào sức mình, ta rất dễ ích kỷ. Nếu chỉ dựa vào cảm xúc, ta chỉ thương khi thấy thích. Nếu chỉ dựa vào đám đông, ta sẽ làm theo đám đông. Nhưng khi có Chúa Thánh Thần, con được ban sức mạnh để chọn điều đẹp lòng Chúa.

Ơn khôn ngoan giúp con biết điều gì thật sự quý giá: không phải là thắng người khác, nhưng là sống có tình yêu. Ơn hiểu biết giúp con nhìn người khác không chỉ qua vẻ bề ngoài, nhưng nhận ra họ cũng là con cái Chúa. Ơn biết lo liệu giúp con biết phải làm gì trong những tình huống cụ thể: khi thấy bạn bị bắt nạt, khi gặp người cần giúp, khi gia đình căng thẳng, khi nhóm bạn rủ rê điều sai. Ơn sức mạnh giúp con dám làm điều đúng, dù không được số đông ủng hộ. Ơn thông minh giúp con nhận ra đâu là sự thật, đâu là giả dối, đâu là lời nói xây dựng, đâu là lời nói làm tổn thương. Ơn đạo đức giúp con sống hiền lành trước mặt Chúa và trước mặt người khác. Ơn kính sợ Chúa giúp con không dám coi thường bất cứ ai, vì mỗi con người đều có phẩm giá trước mặt Thiên Chúa.

Như thế, Thêm Sức không làm cho con trở thành người lớn trong đức tin bằng một phép màu tức khắc, nhưng ban cho con Thánh Thần để mỗi ngày con tập sống như người thuộc về Chúa. Một bạn trẻ sau Thêm Sức phải khác đi. Không phải khác vì tỏ ra đạo đức hơn, nhưng khác vì biết thương hơn. Không phải khác vì nói nhiều về Chúa hơn, nhưng khác vì sống giống Chúa hơn. Không phải khác vì được thêm một tấm hình trong ngày lễ, nhưng khác vì có thêm một trái tim biết chạnh lòng thương. Không phải khác vì có một nghi thức đã hoàn tất, nhưng khác vì một hành trình mới bắt đầu. Từ nay, khi thấy ai đau, con đừng vội bỏ qua. Khi thấy ai bị khinh, con đừng góp thêm một lời khinh. Khi thấy ai yếu, con đừng dùng sức mạnh của mình để đè họ xuống. Khi thấy ai lầm lỗi, con đừng chỉ kết án, nhưng hãy biết cầu nguyện và giúp họ đứng dậy. Khi thấy ai cô đơn, hãy trao một lời hỏi thăm. Khi thấy cha mẹ vất vả, hãy bớt đòi hỏi và biết phụ giúp. Khi thấy thầy cô mệt mỏi, hãy bớt vô lễ và biết kính trọng. Khi thấy anh chị em trong gia đình buồn, hãy bớt ích kỷ và biết quan tâm. Khi thấy người nghèo, người bệnh, người già, người khuyết tật, hãy nhớ rằng Chúa đang hiện diện nơi họ.

Chúng ta cũng cần nói với nhau một điều rất thật: tử tế bắt đầu từ những điều nhỏ. Đừng chờ khi có chuyện lớn mới sống yêu thương. Đừng chờ khi mình có nhiều tiền mới giúp người khác. Đừng chờ khi mình thật thánh thiện mới làm điều tốt. Hãy bắt đầu từ hôm nay. Một nụ cười thật lòng. Một lời chào lễ phép. Một lời cảm ơn. Một câu xin lỗi. Một việc phụ giúp trong nhà. Một lần nhường nhịn. Một lần không nói xấu. Một lần không bấm chia sẻ một nội dung làm hại người khác. Một lần can đảm nói: “Đừng chọc bạn ấy nữa.” Một lần ngồi cạnh người bị bỏ rơi. Một lần cầu nguyện cho người mình không thích. Những điều nhỏ ấy giống như giọt dầu và chén rượu của người Samari. Chúng có thể làm dịu những vết thương âm thầm.

Các con thân mến, thế giới hôm nay không thiếu người thông minh. Xã hội hôm nay không thiếu người giỏi. Lớp học không thiếu người biết nhiều. Mạng xã hội không thiếu người nói hay. Nhưng thế giới rất cần người tử tế. Giáo Hội rất cần người trẻ tử tế. Gia đình rất cần những người con tử tế. Giáo xứ rất cần những thiếu nhi, những bạn trẻ, những anh chị biết sống tử tế. Bởi vì một người tử tế có thể làm cho người khác tin rằng cuộc đời này vẫn còn đẹp. Một lời tử tế có thể cứu một người khỏi tuyệt vọng. Một hành động tử tế có thể làm cho một tâm hồn đang đóng lại được mở ra. Một Kitô hữu tử tế có thể làm cho người khác nhận ra gương mặt hiền lành của Chúa Giêsu.

Người Samari nhân hậu là hình ảnh của người môn đệ Chúa, nhưng sâu xa hơn, người Samari ấy còn làm ta nhớ đến chính Chúa Giêsu. Chúa Giêsu là Đấng đã thấy nhân loại bị thương tích vì tội lỗi. Người không tránh qua bên kia mà đi. Người không đứng xa nhìn chúng ta đau khổ. Người đã đến gần. Người đã cúi xuống. Người đã chạm vào vết thương của chúng ta. Người đã đổ trên chúng ta dầu của lòng thương xót và rượu của ơn cứu độ. Người đã mang chúng ta trên vai như mục tử mang con chiên lạc. Người đã đưa chúng ta vào Hội Thánh như quán trọ của lòng thương xót. Người đã trả giá bằng chính Máu của Người trên thập giá. Vì thế, khi Chúa nói: “Hãy đi và làm như vậy,” Người không chỉ bảo ta bắt chước một nhân vật trong câu chuyện. Người mời ta sống như chính Người đã sống.

Hôm nay, trước khi lãnh nhận bí tích Thêm Sức, các con hãy xin Chúa Thánh Thần cho mình một trái tim giống Chúa Giêsu. Xin đừng để trái tim con chai cứng. Xin đừng để con chỉ biết bản thân mình. Xin đừng để con vui khi người khác đau. Xin đừng để con mạnh miệng trong nhà thờ mà yếu lòng thương ngoài cuộc sống. Xin đừng để con thuộc kinh mà quên yêu thương. Xin đừng để con mang danh Kitô hữu mà sống vô cảm. Xin đừng để ngày Thêm Sức của con chỉ là một kỷ niệm đẹp bên ngoài, nhưng trở thành ngày Chúa bắt đầu đổi mới con từ bên trong.

Và nếu hôm nay trong lòng con có một vết thương, nếu con từng là người bị bỏ rơi, bị bắt nạt, bị xem thường, bị hiểu lầm, bị làm đau, thì con cũng hãy đến với Chúa. Chúa là người Samari nhân hậu của đời con. Chúa không tránh con. Chúa không khinh con. Chúa không bỏ con nằm bên vệ đường. Chúa đến gần con. Chúa băng bó con. Chúa chữa lành con. Chúa trao cho con Thánh Thần để con không biến vết thương của mình thành sự cay đắng, nhưng biến vết thương ấy thành lòng cảm thông. Người đã từng đau sẽ hiểu người đau. Người đã được Chúa thương sẽ biết thương người khác. Người đã được Chúa nâng dậy sẽ biết nâng người khác dậy.

Các con hãy nhớ: sau Thêm Sức, Chúa không chỉ hỏi con có đi lễ không, có đọc kinh không, có giữ đạo không. Chúa còn hỏi: “Con có tử tế không? Con có biết thương không? Con có biết dừng lại trước nỗi đau của anh em không? Con có biết tha thứ không? Con có biết bênh vực người yếu thế không? Con có biết dùng lời nói để chữa lành thay vì làm tổn thương không? Con có biết sống như người có Chúa Thánh Thần không?” Ước gì mỗi người trẻ chúng ta có thể trả lời bằng chính đời sống của mình: “Lạy Chúa, con còn yếu đuối, nhưng con muốn học yêu thương. Con còn ích kỷ, nhưng con muốn mở lòng. Con còn sợ hãi, nhưng con muốn can đảm. Con còn nhiều lỗi lầm, nhưng con muốn để Chúa Thánh Thần làm cho con trở thành người tử tế.”

Xin Chúa Thánh Thần ngự xuống trên các con. Xin Người làm mềm những trái tim khô cứng. Xin Người chữa lành những vết thương âm thầm. Xin Người đốt lên trong các con ngọn lửa yêu thương. Xin Người dạy các con biết nhìn người khác bằng ánh mắt của Chúa Giêsu. Xin Người giúp các con biết sống đạo không chỉ trong nhà thờ, nhưng trong từng lời nói, từng cử chỉ, từng chọn lựa mỗi ngày. Xin Người làm cho các con trở thành những người trẻ có đức tin, có lòng mến, có trách nhiệm, có nhân hậu, có can đảm, có tử tế.

Và rồi, khi Thánh lễ kết thúc, khi ngày Thêm Sức qua đi, khi các con trở lại với lớp học, gia đình, bạn bè, mạng xã hội và cuộc sống thường ngày, hãy nhớ lời Chúa Giêsu hôm nay: “Hãy đi và làm như vậy.” Hãy đi và sống tử tế. Hãy đi và thương người. Hãy đi và tha thứ. Hãy đi và nâng đỡ. Hãy đi và đừng bắt nạt ai. Hãy đi và đừng khinh thường người yếu thế. Hãy đi và đừng vô cảm trước nỗi đau của người khác. Hãy đi và để Chúa Thánh Thần biến cuộc đời con thành một dấu chỉ nhỏ bé nhưng thật đẹp của lòng thương xót Chúa giữa thế gian.

Lm. Anmai, CSsR

CHÚA THÁNH THẦN VÀ SỰ THẬT TRONG ĐỜI NGƯỜI TRẺ
Tin Mừng hôm nay đưa chúng ta vào một lời rất ngắn nhưng cũng rất sâu của Chúa Giêsu: “Nếu các ông ở lại trong lời của tôi, thì các ông thật là môn đệ tôi; các ông sẽ biết sự thật, và sự thật sẽ giải thoát các ông.” Lời ấy không chỉ dành cho những người Do Thái ngày xưa. Lời ấy cũng đang vang lên với từng người chúng ta hôm nay, nhất là với các bạn trẻ đang chuẩn bị lãnh nhận bí tích Thêm Sức. Bởi vì Thêm Sức không chỉ là một nghi lễ long trọng, không chỉ là một ngày được mặc đẹp, được cha mẹ đưa đến nhà thờ, được Đức cha đặt tay, xức dầu thánh và chụp vài tấm hình kỷ niệm. Thêm Sức là ngày một người trẻ được mời gọi bước vào một đời sống đức tin trưởng thành hơn, can đảm hơn, thật hơn. Và nếu Chúa Thánh Thần là Thần Khí sự thật, thì người nhận Chúa Thánh Thần không thể tiếp tục sống trong gian dối, giả hình, hai mặt, gian lận, che đậy và sống đạo bên ngoài mà trái tim lại xa Chúa.
Có một điều rất đáng sợ trong đời sống con người: người ta có thể quen với sự dối trá đến mức không còn thấy mình đang dối trá nữa. Ban đầu, một lời nói dối làm ta ngại ngùng. Lần đầu gian lận, ta còn sợ. Lần đầu che giấu cha mẹ, ta còn ray rứt. Lần đầu giả vờ đạo đức trước mặt người khác, ta còn cảm thấy không yên. Nhưng nếu cứ lặp đi lặp lại, lương tâm dần dần bị chai lì. Điều sai trở thành bình thường. Điều giả trở thành thói quen. Điều tối tăm được khoác lên một lớp áo rất đẹp. Và khi ấy, điều nguy hiểm nhất không phải là ta đã nói dối người khác, mà là ta bắt đầu nói dối chính mình.
Chúa Giêsu nói: “Sự thật sẽ giải thoát anh em.” Câu này cho thấy sự thật không phải là một sợi dây trói buộc, nhưng là một con đường giải phóng. Nhiều người sợ sự thật vì nghĩ rằng sự thật sẽ làm mình mất mặt, bị phạt, bị chê, bị cha mẹ buồn, bị bạn bè coi thường. Nhưng Chúa Giêsu lại nói ngược lại: chính sự thật mới giải thoát. Còn dối trá, dù có vẻ giúp ta thoát trong chốc lát, cuối cùng lại biến ta thành nô lệ. Nói dối một lần, ta phải nghĩ thêm một lời nói dối khác để che lời nói dối cũ. Gian lận một lần, ta phải sống trong sợ hãi bị phát hiện. Sống hai mặt một thời gian, ta không còn biết đâu là con người thật của mình. Đạo đức hình thức lâu ngày, ta có thể đánh mất luôn lòng yêu mến Chúa thật sự.
Các con thân mến, trong đời người trẻ hôm nay, cám dỗ sống không thật rất nhiều. Có khi đó là lời nói dối rất nhỏ: “Con học bài rồi,” nhưng thật ra chưa học. “Con không làm,” nhưng thật ra mình đã làm. “Con không biết,” nhưng thật ra mình biết rất rõ. “Con đi học nhóm,” nhưng thật ra đi chơi. Có khi đó là gian lận trong học hành: quay cóp, chép bài, dùng điện thoại để tìm đáp án trong giờ kiểm tra, nhờ bạn làm bài, lấy công sức của người khác làm thành của mình. Có khi đó là sống giả trên mạng: đăng những điều không đúng, tạo một hình ảnh đẹp hơn thực tế, muốn người khác nghĩ mình hạnh phúc, giỏi giang, đạo đức, trong khi trong lòng đầy trống rỗng, buồn bã, ghen tị và bất an. Có khi đó là hai mặt: trước mặt cha mẹ thì ngoan, sau lưng thì hỗn; trước mặt thầy cô thì lễ phép, sau lưng thì nói xấu; trong nhà thờ thì nghiêm trang, ra khỏi nhà thờ thì chửi thề, bắt nạt, khinh thường người khác; khi học giáo lý thì trả lời rất hay, nhưng trong đời sống lại chẳng để Lời Chúa đụng vào lòng mình.
Nếu hôm nay Chúa Giêsu đứng trước mặt từng người trẻ và hỏi: “Con có đang sống thật không?”, có lẽ nhiều trái tim sẽ phải im lặng. Không phải vì các con quá xấu, nhưng vì chúng ta ai cũng có vùng tối của mình. Người lớn cũng có. Linh mục, tu sĩ cũng phải xét mình. Cha mẹ cũng phải xét mình. Không ai được quyền tự hào rằng mình hoàn toàn trong sáng trước mặt Chúa. Nhưng khác biệt nằm ở chỗ: người có Chúa Thánh Thần không phải là người chưa bao giờ yếu đuối, mà là người dám để ánh sáng sự thật của Chúa chiếu vào đời mình, dám nhận ra mình sai, dám xin lỗi, dám sửa đổi và dám bắt đầu lại.
Chúa Thánh Thần là Thần Khí sự thật. Điều đó có nghĩa là khi Người đến, Người không chỉ làm cho ta cảm động trong một buổi lễ, không chỉ cho ta một chút sốt sắng khi hát hay cầu nguyện, nhưng Người đi sâu vào tận lương tâm. Người nhắc ta khi ta sắp nói dối. Người làm ta áy náy khi ta gian lận. Người khiến ta không yên khi sống giả. Người đánh thức ta khi ta quen với tội. Người kéo ta ra khỏi bóng tối của những điều ta che giấu. Và Người không làm điều ấy để kết án ta, nhưng để cứu ta. Chúa Thánh Thần không phải là ánh sáng soi vào vết thương để làm ta xấu hổ; Người là ánh sáng soi vào vết thương để vết thương được chữa lành.
Có những bạn trẻ rất sợ bị phát hiện, nhưng lại ít sợ đánh mất chính mình. Sợ cha mẹ biết mình nói dối, nhưng không sợ trái tim mình trở nên gian dối. Sợ thầy cô bắt gặp mình quay cóp, nhưng không sợ nhân cách mình bị bẻ cong. Sợ bạn bè biết mình yếu kém, nhưng không sợ mình sống bằng chiếc mặt nạ. Sợ người khác nhìn thấy mình không hoàn hảo, nhưng không sợ mình xa Chúa. Hôm nay, Chúa Giêsu mời gọi chúng ta thay đổi nỗi sợ ấy. Đừng chỉ sợ bị lộ. Hãy sợ đánh mất sự thật. Đừng chỉ sợ bị phạt. Hãy sợ lương tâm không còn nhạy bén. Đừng chỉ sợ người khác biết mình sai. Hãy sợ mình sai mà không còn muốn sửa.
Một người trẻ sống thật không phải là người lúc nào cũng nói hết mọi chuyện một cách thiếu khôn ngoan. Sống thật không có nghĩa là muốn nói gì thì nói, làm tổn thương ai cũng được, rồi bảo “con thẳng tính.” Sự thật của Chúa luôn đi với tình yêu. Nhưng sống thật trước hết là không cố ý lừa dối, không dựng lên một hình ảnh giả, không che đậy tội lỗi bằng vẻ đạo đức, không dùng lời nói để trốn tránh trách nhiệm. Sống thật là dám nói: “Con sai rồi.” Sống thật là dám thưa với cha mẹ: “Con xin lỗi.” Sống thật là dám nói với Chúa: “Lạy Chúa, con yếu đuối, con đã giả hình, con đã không trung thực, xin Chúa thương chữa lành con.” Sống thật là dám trả lại điều không thuộc về mình, dám nhận điểm số đúng với công sức của mình, dám chịu trách nhiệm về chọn lựa của mình, dám bỏ một thói quen xấu dù bạn bè vẫn làm.
Đặc biệt, trong ngày chuẩn bị lãnh nhận bí tích Thêm Sức, các con cần hiểu rằng Chúa Thánh Thần không đến để làm cho các con trở thành những người chỉ biết thuộc bài giáo lý. Thuộc giáo lý là tốt. Hiểu giáo lý là cần. Nhưng Chúa Thánh Thần còn muốn các con trở thành những người có lương tâm ngay thẳng. Một người có thể trả lời rất đúng: “Chúa Thánh Thần là Ngôi Ba Thiên Chúa.” Một người có thể đọc rất trôi chảy bảy ơn Chúa Thánh Thần. Một người có thể tham dự đầy đủ các buổi học trước Thêm Sức. Nhưng nếu sau đó vẫn nói dối cha mẹ, vẫn gian lận trong lớp, vẫn chửi thề, vẫn sống hai mặt, vẫn đến nhà thờ chỉ để qua mắt người lớn, thì phải tự hỏi: Chúa Thánh Thần đã thật sự được đón vào lòng mình chưa, hay chỉ được nhắc đến trên môi miệng?
Đời sống đức tin không thể tách rời sự thật. Người Kitô hữu không thể vừa thờ Chúa là Đấng chân thật, vừa sống bằng gian dối. Không thể vừa rước lễ, vừa nuôi trong lòng một lối sống giả hình mà không muốn hoán cải. Không thể vừa xin Chúa Thánh Thần ngự đến, vừa đóng cửa lòng trước tiếng nói của lương tâm. Không thể vừa làm dấu thánh giá, vừa dùng đôi tay ấy để gian lận, viết những lời xúc phạm, che giấu sự thật, làm tổn thương người khác. Đạo không phải là một lớp sơn bên ngoài. Đạo là sự biến đổi từ bên trong. Và sự biến đổi ấy bắt đầu khi ta dám đứng trong ánh sáng.
Trong Tin Mừng, Chúa Giêsu nói với những người đã tin Người: “Nếu các ông ở lại trong lời của tôi, thì các ông thật là môn đệ tôi.” Ngài không nói: nếu các ông chỉ nghe lời tôi một lần. Ngài nói: “ở lại.” Ở lại nghĩa là gắn bó, kiên trì, để Lời Chúa trở thành nơi cư trú của tâm hồn. Người trẻ hôm nay nghe rất nhiều tiếng nói. Tiếng nói của mạng xã hội. Tiếng nói của bạn bè. Tiếng nói của quảng cáo. Tiếng nói của đám đông. Tiếng nói của những trào lưu. Tiếng nói bảo rằng: “Ai cũng làm vậy mà.” “Nói dối chút có sao đâu.” “Gian lận một chút thôi.” “Miễn đừng bị bắt là được.” “Sống thật quá thì thiệt thòi.” Nhưng giữa tất cả những tiếng nói ấy, Chúa Giêsu vẫn nói: “Sự thật sẽ giải thoát anh em.”
Các con hãy nhớ: không phải điều gì nhiều người làm cũng là đúng. Không phải điều gì giúp mình có lợi trước mắt cũng là tốt. Không phải điều gì được che giấu thành công cũng là vô tội. Không phải điều gì xã hội cười cho qua thì lương tâm cũng được phép cho qua. Có những điều người khác không biết, nhưng Chúa biết. Có những điều cha mẹ không thấy, nhưng Chúa thấy. Có những điều thầy cô không phát hiện, nhưng lương tâm phát hiện. Và có những điều hôm nay tưởng nhỏ, nhưng ngày mai có thể làm hỏng cả nhân cách một đời.
Một lời nói dối nhỏ, nếu không sửa, có thể trở thành một thói quen. Một lần gian lận nhỏ, nếu không hối hận, có thể trở thành một cách sống. Một chiếc mặt nạ nhỏ, nếu đeo lâu, có thể làm ta quên mất khuôn mặt thật của mình. Người trẻ không trở nên giả dối trong một ngày. Người trẻ cũng không trở nên thánh thiện trong một ngày. Tất cả bắt đầu từ những chọn lựa nhỏ. Hôm nay dám nói thật. Hôm nay dám xin lỗi. Hôm nay dám không quay cóp. Hôm nay dám không nói xấu. Hôm nay dám sống giống nhau trong nhà thờ, trong gia đình, trong lớp học và trên mạng. Hôm nay dám để Chúa thấy mình như mình là. Chính những điều nhỏ ấy sẽ làm nên một con người lớn.
Cha muốn nói riêng với các con sắp lãnh nhận Thêm Sức: ngày Thêm Sức không phải là ngày các con được “xong giáo lý” để rồi nghỉ lễ, bỏ kinh, sống thế nào cũng được. Ngày Thêm Sức là ngày các con được sai đi sống như chứng nhân. Mà chứng nhân đầu tiên của Chúa không phải là người nói thật hay về Chúa, nhưng là người sống thật trước mặt Chúa. Một chứng nhân gian dối sẽ làm người khác xa Chúa. Một người trẻ đi lễ nhưng sống hai mặt sẽ khiến bạn bè nghĩ rằng đạo chỉ là hình thức. Một người trẻ học giáo lý nhưng nói dối thường xuyên sẽ làm cha mẹ đau lòng. Một người trẻ xưng mình là con Chúa nhưng gian lận, bắt nạt, sống ảo, giả tạo, sẽ làm hình ảnh Chúa bị méo mó trong mắt người khác. Ngược lại, một người trẻ biết sống thật, dù không hoàn hảo, lại là một bài giảng rất mạnh. Khi bạn dám nhận lỗi, người khác thấy Chúa đang hoạt động. Khi bạn không gian lận dù có thể bị điểm thấp hơn, người khác thấy lương tâm Kitô giáo. Khi bạn không sống hai mặt, người khác thấy đức tin là thật. Khi bạn dám xin lỗi cha mẹ, dám sửa lại lời nói, dám bỏ một thói xấu, người khác thấy Chúa Thánh Thần đang biến đổi bạn.
Sống trong sự thật không dễ. Có khi nói thật sẽ bị phạt. Có khi nhận lỗi sẽ bị xấu hổ. Có khi không gian lận sẽ bị điểm thấp hơn người gian lận. Có khi sống ngay thẳng sẽ bị bạn bè chê là ngây thơ. Có khi giữ lương tâm sẽ thấy mình lạc lõng giữa đám đông. Nhưng chính ở đó, Chúa Thánh Thần ban sức mạnh. Ơn Thêm Sức không phải là ơn làm cho cuộc đời hết khó khăn. Ơn Thêm Sức là ơn giúp ta đứng vững giữa khó khăn. Không phải là ơn làm cho cám dỗ biến mất. Nhưng là ơn giúp ta nhận ra cám dỗ và chống lại. Không phải là ơn làm cho ta tự nhiên hoàn hảo. Nhưng là ơn giúp ta can đảm đi từng bước trên con đường nên thánh.
Có một sự thật rất đẹp mà các con cần nhớ: Chúa không đòi các con phải hoàn hảo rồi mới yêu các con. Chúa yêu các con ngay khi các con còn yếu đuối. Nhưng Chúa yêu các con quá nhiều nên không muốn để các con mãi yếu đuối. Chúa không ghét người đã nói dối. Chúa ghét sự dối trá đang làm hại người ấy. Chúa không loại trừ người đã gian lận. Chúa muốn cứu người ấy khỏi con đường gian lận. Chúa không khinh bỉ người sống giả. Chúa muốn tháo chiếc mặt nạ ấy ra để người ấy được tự do. Chúa không đến để nghiền nát lương tâm ta bằng mặc cảm. Chúa đến để đánh thức lương tâm ta bằng tình yêu.
Vì thế, tĩnh tâm trước Thêm Sức là thời gian rất quý. Đây không phải chỉ là thời gian nghe giảng cho đủ. Đây là thời gian đứng lại trước Chúa và tự hỏi: con đang sống thật ở đâu, và con đang sống giả ở đâu? Con có điều gì đang giấu cha mẹ không? Con có thói quen nói dối nào chưa bỏ không? Con có gian lận trong học tập không? Con có dùng mạng xã hội để tạo một con người khác với con người thật không? Con có đạo đức khi có người nhìn, nhưng lại bê bối khi không ai thấy không? Con có nói lời kinh ngoài miệng mà lòng không muốn Chúa thay đổi mình không? Con có đang mang một chiếc mặt nạ ngoan ngoãn, trong khi lòng đầy chống đối, bực bội, ích kỷ, vô ơn không?
Những câu hỏi ấy có thể làm ta khó chịu. Nhưng đó là sự khó chịu cần thiết, giống như khi ánh sáng chiếu vào căn phòng lâu ngày đóng kín. Ban đầu, ta thấy bụi. Ta thấy bừa bộn. Ta thấy những thứ mình không muốn nhìn. Nhưng nhờ ánh sáng, căn phòng mới được dọn dẹp. Linh hồn cũng vậy. Chỉ khi dám mở cửa cho Chúa Thánh Thần, ta mới thấy những góc tối cần được thanh tẩy. Và khi ta để Người thanh tẩy, ta không mất đi niềm vui; trái lại, ta tìm lại bình an. Bình an không đến từ việc che giấu thành công. Bình an đến từ việc không còn phải che giấu. Bình an không đến từ việc ai cũng nghĩ mình tốt. Bình an đến từ việc mình được Chúa biết thật, yêu thật và chữa lành thật.
Cha mẹ rất đau khi con cái nói dối, không chỉ vì một chuyện sai cụ thể, mà vì sự tin tưởng bị tổn thương. Thầy cô rất buồn khi học trò gian lận, không chỉ vì một bài kiểm tra, mà vì nhân cách bị đe dọa. Bạn bè rất khó tin nhau khi có sự hai mặt, không chỉ vì một câu chuyện, mà vì tình bạn mất nền tảng. Và Chúa cũng đau khi con cái Người sống giả, không phải vì Chúa cần ta làm đẹp mặt Ngài, nhưng vì Ngài thấy ta đang tự làm hại chính linh hồn mình. Một người sống trong sự thật có thể nghèo hơn, thua thiệt hơn, ít nổi bật hơn, nhưng người ấy có tự do. Còn người sống trong giả dối có thể được khen, được điểm cao, được nhiều người thích, nhưng trong lòng lại bị xiềng xích.
“Sự thật sẽ giải thoát anh em.” Câu ấy hôm nay phải trở thành lời cầu nguyện của từng người trẻ. Lạy Chúa, xin giải thoát con khỏi thói quen nói dối. Xin giải thoát con khỏi sự gian lận. Xin giải thoát con khỏi chiếc mặt nạ đạo đức hình thức. Xin giải thoát con khỏi đời sống hai mặt. Xin giải thoát con khỏi nỗi sợ phải sống thật. Xin cho con hiểu rằng khi con nhận lỗi, con không mất giá trị; con đang trở nên trưởng thành. Khi con xin lỗi, con không yếu đuối; con đang can đảm. Khi con từ chối gian lận, con không ngu ngốc; con đang giữ linh hồn mình trong sạch. Khi con sống thật, con không đơn độc; Chúa Thánh Thần đang ở với con.
Các con thân mến, một người trẻ được Thêm Sức phải bắt đầu sống khác. Khác không phải vì làm điều gì quá lớn lao, nhưng vì biết để Chúa Thánh Thần đi vào từng chuyện nhỏ. Trước khi nói một câu, hãy hỏi: câu này có thật không? Trước khi làm một việc, hãy hỏi: việc này có ngay thẳng không? Trước khi đăng một điều trên mạng, hãy hỏi: điều này có làm con sống giả không? Trước khi che giấu một lỗi, hãy hỏi: con đang sợ bị phạt hay đang sợ mất sự thật? Trước khi bước vào nhà thờ, hãy hỏi: con có muốn chỉ đẹp trước mặt người ta hay muốn thật trước mặt Chúa?
Một gia đình sẽ bình an hơn khi con cái sống thật. Một lớp học sẽ đẹp hơn khi học sinh trung thực. Một giáo xứ sẽ thánh thiện hơn khi thiếu nhi, giới trẻ, giáo lý viên, cha mẹ và mọi người không chỉ làm đạo bên ngoài, nhưng để Tin Mừng biến đổi đời mình. Một xã hội sẽ tốt hơn khi có những người trẻ không bán rẻ lương tâm để đổi lấy lợi ích trước mắt. Và Hội Thánh sẽ rạng rỡ hơn khi những người được Thêm Sức trở thành chứng nhân của sự thật giữa một thế giới nhiều giả dối.
Hôm nay, trước mặt Chúa Giêsu, mỗi người chúng ta hãy can đảm đặt xuống một điều giả dối. Có thể là một lời nói dối cần sửa lại. Có thể là một lỗi cần thú nhận. Có thể là một thói quen gian lận cần chấm dứt. Có thể là một chiếc mặt nạ cần tháo xuống. Có thể là một đời sống đạo hình thức cần được làm mới bằng tình yêu thật. Đừng sợ. Chúa không chờ ta ở cuối con đường hoàn hảo. Chúa đang chờ ta ngay tại điểm ta dám bắt đầu sống thật.
Xin Chúa Thánh Thần, Thần Khí sự thật, ngự xuống trên các con. Xin Người chạm vào trí khôn để các con biết phân biệt điều thật và điều giả. Xin Người chạm vào miệng lưỡi để các con biết nói lời chân thật, hiền lành và xây dựng. Xin Người chạm vào đôi tay để các con không dùng tay mình cho điều gian dối. Xin Người chạm vào trái tim để các con ghét sự giả hình và yêu sự ngay thẳng. Xin Người chạm vào lương tâm để các con biết ray rứt trước tội, nhưng không tuyệt vọng; biết xấu hổ khi sai, nhưng không trốn chạy; biết trở về, biết xin lỗi, biết sửa mình và biết bước đi trong ánh sáng.
Và xin cho ngày lãnh nhận bí tích Thêm Sức không chỉ là ngày được ghi trong sổ sách của giáo xứ, nhưng là ngày được ghi trong lòng các con như một khởi đầu mới: từ hôm nay, con muốn sống thật hơn; từ hôm nay, con muốn làm người ngay thẳng hơn; từ hôm nay, con muốn đạo của con không chỉ ở nhà thờ, nhưng ở lời nói, điểm số, cách dùng điện thoại, cách sống với cha mẹ, thầy cô, bạn bè và chính lương tâm của con. Bởi vì người có Chúa Thánh Thần là người không muốn sống trong bóng tối. Người có Chúa Thánh Thần là người dám bước vào sự thật. Và người bước vào sự thật sẽ được tự do.
Lm. Anmai, CSsR
ĐỪNG NHẬN THÊM SỨC VỚI MỘT TRÁI TIM NGUỘI LẠNH
Tin Mừng hôm nay đưa chúng ta về một buổi chiều rất đặc biệt trên con đường từ Giêrusalem xuống làng Emmau. Đó không chỉ là con đường của hai môn đệ ngày xưa, mà còn là con đường của rất nhiều người trẻ hôm nay. Đó là con đường của những tâm hồn đã từng tin, đã từng hy vọng, đã từng đi theo Chúa, đã từng nghe Lời Chúa, đã từng thấy những việc Chúa làm, nhưng rồi vì một biến cố nào đó, vì một nỗi buồn nào đó, vì một thất vọng nào đó, họ bắt đầu bỏ đi. Hai môn đệ rời Giêrusalem mà đi. Giêrusalem là nơi các ông đã từng gắn bó với Thầy Giêsu. Giêrusalem là nơi có cộng đoàn các môn đệ. Giêrusalem là nơi ký ức đức tin còn đó. Nhưng cũng chính Giêrusalem là nơi các ông chứng kiến Thầy mình bị bắt, bị kết án, bị đóng đinh và chết trên thập giá. Đối với các ông, mọi sự như đã chấm hết. Bao nhiêu ước mơ tan vỡ. Bao nhiêu hy vọng sụp đổ. Bao nhiêu nhiệt thành nguội lạnh. Các ông đi với nhau, nhưng lòng nặng trĩu. Các ông nói chuyện với nhau, nhưng lời nói chỉ quanh quẩn trong nỗi buồn. Các ông còn nhắc đến Chúa, nhưng nhắc đến Chúa như một kỷ niệm đã qua. Các ông còn biết về Chúa, nhưng không còn nhận ra Chúa đang đi bên cạnh mình.
Đó là hình ảnh rất thật của một trái tim nguội lạnh. Trái tim nguội lạnh không phải lúc nào cũng là trái tim công khai chống lại Chúa. Nhiều khi trái tim nguội lạnh vẫn còn đi lễ, vẫn còn học giáo lý, vẫn còn đọc kinh, vẫn còn thuộc kinh, vẫn còn mang danh là người Công giáo, nhưng bên trong đã mất lửa. Vẫn có mặt trong nhà thờ, nhưng lòng ở rất xa Chúa. Vẫn ngồi trong lớp giáo lý, nhưng chỉ mong cho mau xong. Vẫn chuẩn bị lãnh Bí tích Thêm Sức, nhưng không thấy lòng mình khao khát Chúa Thánh Thần. Vẫn nghe nói về Chúa, nhưng không cảm thấy Chúa là Đấng đang sống, đang yêu, đang gọi, đang đợi mình. Đó là điều rất đáng sợ. Vì một người có thể mất Chúa không phải bằng cách tuyên bố bỏ đạo, nhưng bằng cách để cho lòng mình từ từ nguội lạnh. Mỗi ngày bớt cầu nguyện một chút. Mỗi Chúa nhật đi lễ cho có một chút. Mỗi lần xét mình lại bỏ qua một chút. Mỗi lần phạm lỗi lại tự bào chữa một chút. Mỗi lần cha mẹ nhắc nhở lại khó chịu một chút. Mỗi lần nghe Lời Chúa lại dửng dưng một chút. Và rồi một ngày, người ấy thấy Chúa không còn quan trọng nữa.
Các con thân mến, hôm nay khi chuẩn bị lãnh Bí tích Thêm Sức, điều quan trọng không phải chỉ là các con có học đủ chương trình giáo lý hay chưa, có thuộc đủ câu hỏi thưa hay chưa, có chuẩn bị áo đẹp, nến đẹp, tên thánh, người đỡ đầu, giấy tờ đầy đủ hay chưa. Những điều đó cần, nhưng chưa đủ. Điều quan trọng hơn là trái tim của con đang như thế nào trước mặt Chúa. Con có thật sự muốn nhận Chúa Thánh Thần không? Con có thật sự khao khát được Chúa làm mới lại đời mình không? Con có thật sự muốn trở nên người Kitô hữu trưởng thành hơn không? Hay con chỉ nhận Thêm Sức vì bạn bè cùng nhận, vì cha mẹ bảo nhận, vì giáo xứ tổ chức, vì học giáo lý bao nhiêu năm rồi bây giờ phải “cho xong”? Nếu nhận Thêm Sức chỉ để “cho xong”, thì thật đáng buồn. Vì Bí tích Thêm Sức không phải là ngày tốt nghiệp giáo lý để rồi sau đó nghỉ lễ, bỏ kinh, xa nhà thờ, xa Chúa. Bí tích Thêm Sức là ngày Chúa Thánh Thần được ban xuống cách đặc biệt để làm cho lòng con bừng cháy, để con không còn sống đạo như một đứa trẻ bị ép buộc, nhưng như một người con biết yêu Chúa, biết chọn Chúa và biết làm chứng cho Chúa.
Hai môn đệ Emmau đã rời Giêrusalem trong tình trạng buồn bã. Các ông nói: “Phần chúng tôi, trước đây vẫn hy vọng rằng chính Người là Đấng sẽ cứu chuộc Israel.” Câu nói ấy nghe thật đau. “Trước đây vẫn hy vọng.” Nghĩa là bây giờ không còn hy vọng nữa. Trước đây đã tin, bây giờ không còn tin như trước. Trước đây đã yêu mến, bây giờ lòng đã nguội. Trước đây đã bước theo, bây giờ quay lưng bỏ đi. Biết bao người trẻ cũng có thể nói như vậy: “Trước đây con có cầu nguyện, nhưng bây giờ con lười rồi.” “Trước đây con thích đi lễ, nhưng bây giờ con thấy chán rồi.” “Trước đây con sợ phạm tội, nhưng bây giờ con quen rồi.” “Trước đây con nghe lời cha mẹ, nhưng bây giờ con thấy cha mẹ phiền quá.” “Trước đây con đơn sơ, nhưng bây giờ con biết sống giả, biết nói dối, biết che giấu, biết hai mặt.” “Trước đây con có lòng với Chúa, nhưng bây giờ con chỉ còn làm cho có.” Khi một người bắt đầu nói “trước đây”, nghĩa là có điều gì đó trong lòng đã mất. Mất lửa. Mất niềm vui. Mất sự trong sáng. Mất lòng yêu mến. Mất cảm thức về tội. Mất sự gần gũi với Chúa.
Nhưng Tin Mừng hôm nay không dừng lại ở nỗi buồn của hai môn đệ. Điều đẹp nhất là khi các ông bỏ đi, Chúa Giêsu Phục Sinh không bỏ mặc các ông. Chúa đến gần và cùng đi với họ. Chúa không đứng từ xa mà trách: “Sao các con yếu tin thế? Sao các con bỏ cộng đoàn? Sao các con thất vọng? Sao các con nguội lạnh?” Chúa đến gần. Chúa đi bên cạnh. Chúa hỏi han. Chúa lắng nghe. Chúa để họ nói hết nỗi buồn. Chúa kiên nhẫn với họ. Đó là hình ảnh rất đẹp của lòng thương xót Chúa. Khi con nguội lạnh, Chúa không ghét con. Khi con chán nản, Chúa không bỏ con. Khi con phạm tội, Chúa không muốn con chết trong tội. Khi con rời xa Giêrusalem của đức tin, Chúa vẫn âm thầm đi trên con đường của con để đưa con trở về. Có thể nhiều lần con không nhận ra Chúa. Có thể con tưởng mình chỉ đang sống bình thường, học hành, vui chơi, dùng điện thoại, nói chuyện với bạn bè, đi qua những ngày tháng tuổi trẻ. Nhưng Chúa vẫn ở đó. Chúa ở trong lời nhắc nhở của cha mẹ. Chúa ở trong bài giảng con nghe mà thấy nhói lòng. Chúa ở trong một lần con làm sai và lương tâm cắn rứt. Chúa ở trong một người bạn tốt khuyên con đừng đi vào đường xấu. Chúa ở trong một giờ chầu, một thánh lễ, một buổi tĩnh tâm, một lần xưng tội. Chúa vẫn đến gần con, vì Chúa không muốn con nhận Thêm Sức với một trái tim nguội lạnh.
Chúa Giêsu đã làm gì để lòng hai môn đệ bừng cháy lại? Người giải thích Kinh Thánh cho họ. Người đưa họ trở về với Lời Chúa. Đây là điều rất quan trọng. Lòng người nguội lạnh không thể nóng lên chỉ nhờ một vài cảm xúc bên ngoài. Một bài hát hay có thể làm ta xúc động. Một buổi lễ long trọng có thể làm ta vui. Một ngày Thêm Sức có thể làm ta cảm thấy đặc biệt. Nhưng nếu không có Lời Chúa thấm vào lòng, lửa ấy rất dễ tắt. Chúa không chỉ an ủi hai môn đệ bằng vài câu nói ngọt ngào. Chúa mở trí cho họ hiểu Kinh Thánh. Chúa giúp họ nhìn lại biến cố thập giá dưới ánh sáng của Thiên Chúa. Chúa giúp họ hiểu rằng đau khổ không phải là thất bại cuối cùng, thập giá không phải là chấm hết, cái chết không mạnh hơn tình yêu, và Thiên Chúa vẫn đang thực hiện chương trình cứu độ ngay trong những điều con người tưởng là tan vỡ nhất.
Người trẻ hôm nay rất cần để Lời Chúa làm nóng lại trái tim. Vì có quá nhiều thứ đang làm lòng người trẻ nguội lạnh. Điện thoại có thể làm mắt sáng suốt đêm nhưng lại làm tâm hồn tối dần. Mạng xã hội có thể khiến người trẻ kết nối với hàng ngàn người nhưng lại xa cách Chúa, xa cách gia đình, xa cách chính mình. Những trò giải trí có thể làm ta cười rất nhiều nhưng sau đó lòng vẫn trống rỗng. Những lời khen trên mạng có thể làm ta vui vài phút nhưng không thể cứu ta khỏi nỗi cô đơn sâu thẳm. Những cuộc vui, những nhóm bạn, những trào lưu, những hình ảnh đẹp, những video ngắn, những cuộc trò chuyện vô tận có thể chiếm hết thời gian của ta, nhưng không làm linh hồn ta bừng cháy trong tình yêu Chúa. Trái tim con người không được dựng nên chỉ để lướt qua màn hình. Trái tim con người được dựng nên để gặp Chúa. Và khi không gặp Chúa, trái tim ấy dù có nhiều tiếng cười vẫn có thể rất lạnh.
Có những em chuẩn bị Thêm Sức nhưng lòng đã nguội vì lười cầu nguyện. Buổi tối quá mệt nên không đọc kinh. Buổi sáng vội vàng nên không nhớ đến Chúa. Ăn cơm quên làm dấu. Đi học quên xin Chúa gìn giữ. Gặp cám dỗ quên cầu xin Chúa Thánh Thần nâng đỡ. Có những em nguội lạnh vì quen nói dối. Nói dối cha mẹ, nói dối thầy cô, nói dối bạn bè, nói dối để che lỗi, nói dối để được yên thân, nói dối đến mức chính mình cũng không còn thấy sợ. Có những em nguội lạnh vì gian lận trong học tập. Quay cóp, chép bài, làm cho có, lười cố gắng, nhưng vẫn muốn kết quả đẹp. Có những em nguội lạnh vì hỗn hào với cha mẹ. Cha mẹ nhắc thì khó chịu, cha mẹ lo thì xem là phiền, cha mẹ hy sinh thì coi như chuyện đương nhiên. Có những em nguội lạnh vì sống hai mặt: ở nhà thờ thì ngoan, về nhà thì cộc cằn; trước mặt cha mẹ thì một kiểu, với bạn bè lại một kiểu; trong lớp giáo lý thì biết thưa “con tin Chúa”, nhưng ngoài đời lại sống như chẳng cần Chúa. Có những em nguội lạnh vì lòng đầy giận hờn, ghen tị, ích kỷ, thích bắt nạt, thích chê bai, thích hơn thua. Có những em nguội lạnh vì lâu ngày không xưng tội thật lòng, hoặc xưng tội cho xong mà không muốn thay đổi.
Vậy Thêm Sức là gì nếu không phải là giây phút Chúa đến gần những tâm hồn ấy và nói: “Con ơi, hãy để Cha làm cho lòng con bừng cháy lại”? Chúa Thánh Thần không đến để trang trí bên ngoài cho ngày lễ. Chúa Thánh Thần không phải là một nghi thức đẹp cho đủ bộ bí tích khai tâm. Chúa Thánh Thần là Lửa. Lửa ấy soi sáng trí khôn, để con biết đâu là sự thật. Lửa ấy sưởi ấm trái tim, để con biết yêu Chúa và yêu người. Lửa ấy thanh luyện tâm hồn, để con biết từ bỏ tội lỗi. Lửa ấy làm mạnh ý chí, để con dám làm điều tốt dù khó. Lửa ấy thúc đẩy con ra đi, để con không chỉ giữ đạo cho riêng mình mà biết làm chứng cho Chúa bằng đời sống. Nhưng lửa chỉ có thể cháy nơi một tâm hồn biết mở ra. Nếu một người cứ cố giữ trái tim khép kín, cố giữ tội lỗi, cố giữ lười biếng, cố giữ sự giả dối, cố giữ cái tôi, cố giữ thói quen xấu, thì làm sao lửa Chúa Thánh Thần có thể bừng lên?
Hai môn đệ Emmau đã nghe Chúa giải thích Kinh Thánh, nhưng họ chỉ nhận ra Chúa rõ ràng khi Người cầm lấy bánh, dâng lời chúc tụng, bẻ ra và trao cho họ. Hình ảnh ấy đưa ta về Bí tích Thánh Thể. Lời Chúa làm lòng họ bừng cháy, Thánh Thể mở mắt họ nhận ra Chúa. Đời sống đức tin của người trẻ cũng vậy. Muốn không nguội lạnh, con phải gắn bó với Lời Chúa và Thánh Thể. Không có Lời Chúa, con dễ nghĩ theo kiểu thế gian. Không có Thánh Thể, con dễ yếu sức trên đường đời. Không có cầu nguyện, con dễ bị kéo đi bởi đám đông. Không có xưng tội, con dễ quen với bóng tối. Không có cộng đoàn Hội Thánh, con dễ đi lạc một mình. Hai môn đệ rời cộng đoàn trong buồn bã, nhưng sau khi nhận ra Chúa, họ lập tức đứng dậy trở về Giêrusalem. Đây là dấu chỉ của một trái tim đã được đốt nóng lại. Người gặp Chúa thật không thể cứ tiếp tục bỏ đi. Người gặp Chúa thật sẽ muốn trở về. Trở về với cộng đoàn. Trở về với sứ mạng. Trở về với niềm vui. Trở về với anh em. Trở về với đời sống đức tin.
Các con thân mến, ngày lãnh Bí tích Thêm Sức phải là một ngày trở về. Nếu con đã xa Chúa, hãy trở về. Nếu con đã lười cầu nguyện, hãy bắt đầu lại. Nếu con đã sống giả dối, hãy xin Chúa cho con can đảm sống thật. Nếu con đã hỗn hào với cha mẹ, hãy về xin lỗi. Nếu con đã giữ giận trong lòng, hãy tập tha thứ. Nếu con đã để điện thoại chiếm hết tâm trí, hãy biết đặt xuống để gặp Chúa, gặp gia đình, gặp chính mình. Nếu con đã xưng tội nhiều lần nhưng chưa thật lòng chừa, hãy xin Chúa Thánh Thần đánh động lương tâm. Nếu con chỉ định nhận Thêm Sức cho xong, hãy dừng lại và nói với Chúa: “Lạy Chúa, xin đừng để con bước lên nhận ơn Chúa với một trái tim lạnh lẽo. Xin làm cho lòng con bừng cháy lại.”
Một trái tim bừng cháy không phải là trái tim lúc nào cũng cảm thấy vui, lúc nào cũng sốt sắng, lúc nào cũng có cảm xúc mạnh. Không. Đức tin không chỉ là cảm xúc. Có những ngày con cầu nguyện mà khô khan. Có những thánh lễ con tham dự mà không cảm thấy gì đặc biệt. Có những lúc con cố gắng sống tốt mà vẫn mệt mỏi. Nhưng trái tim bừng cháy là trái tim vẫn muốn chọn Chúa dù không dễ. Trái tim bừng cháy là trái tim biết đứng dậy sau khi vấp ngã. Trái tim bừng cháy là trái tim còn biết xấu hổ khi phạm tội. Trái tim bừng cháy là trái tim còn muốn cầu nguyện, dù cầu nguyện vụng về. Trái tim bừng cháy là trái tim còn biết thương cha mẹ, biết giúp đỡ người khác, biết nói lời xin lỗi, biết cảm ơn, biết tránh điều xấu, biết tìm điều thiện. Trái tim bừng cháy là trái tim không muốn sống đạo nửa vời.
Nguy hiểm lớn nhất của người trẻ không phải chỉ là phạm một vài lỗi. Ai cũng yếu đuối. Nguy hiểm lớn nhất là phạm lỗi mà không còn thấy đau. Nói dối mà thấy bình thường. Bỏ lễ mà thấy không sao. Hỗn với cha mẹ mà không áy náy. Gian lận mà không xấu hổ. Làm tổn thương người khác mà không hối hận. Xa Chúa mà không thấy thiếu. Đó là lúc trái tim đã lạnh. Một trái tim còn biết đau vì tội là trái tim còn có thể được chữa lành. Một trái tim còn biết khóc trước Chúa là trái tim còn có thể bừng cháy. Một trái tim còn biết thưa: “Lạy Chúa, con yếu đuối quá” là trái tim đang mở cửa cho Chúa Thánh Thần.
Vì thế, trong ngày tĩnh tâm chuẩn bị Thêm Sức, điều Chúa muốn không phải là các con chỉ ngồi nghe cho hết giờ. Chúa muốn các con gặp Người. Chúa muốn đi vào câu chuyện thật của đời con. Chúa muốn nghe con nói về nỗi buồn, sự mệt mỏi, những cám dỗ, những lỗi lầm, những điều con đang giấu. Chúa muốn giải thích lại cho con hiểu rằng con vẫn được yêu, vẫn được gọi, vẫn có thể bắt đầu lại. Chúa muốn bẻ tấm bánh tình yêu cho con, để mắt con mở ra và nhận ra: Chúa không ở xa. Chúa đang ở đây. Chúa đang đi với con. Chúa đang kiên nhẫn đợi con. Chúa đang muốn đốt lên trong con một ngọn lửa mới.
Các bậc cha mẹ, người đỡ đầu, giáo lý viên và cộng đoàn cũng được mời gọi nhìn lại. Đừng chỉ lo cho các em có ngày lễ đẹp bên ngoài mà quên giúp các em có một cuộc gặp gỡ thật bên trong. Đừng chỉ hỏi các em thuộc bài chưa, mà hãy hỏi các em có cầu nguyện không. Đừng chỉ chuẩn bị áo quần, hình ảnh, quay phim, chụp hình, tiệc mừng, mà hãy chuẩn bị cho các em một tâm hồn sạch tội, một lòng khao khát Chúa, một quyết tâm sống đức tin. Người trẻ hôm nay cần người lớn làm chứng hơn là chỉ ra lệnh. Nếu cha mẹ muốn con cái sốt sắng, cha mẹ cũng phải cầu nguyện. Nếu cha mẹ muốn con cái đi lễ, cha mẹ cũng phải yêu mến Thánh lễ. Nếu giáo lý viên muốn học trò yêu Chúa, giáo lý viên cũng phải có lửa Chúa trong lòng. Lửa chỉ có thể truyền từ một ngọn lửa đang cháy. Không ai có thể làm nóng lòng người khác bằng một trái tim đã nguội lạnh.
Ngày xưa, sau khi nhận ra Chúa, hai môn đệ nói với nhau: “Dọc đường, khi Người nói chuyện và giải thích Kinh Thánh cho chúng ta, lòng chúng ta đã chẳng bừng cháy lên sao?” Câu nói ấy phải trở thành lời cầu nguyện của mỗi người chuẩn bị lãnh Bí tích Thêm Sức. Lạy Chúa, xin làm cho lòng con bừng cháy. Xin đừng để con sống đạo như một thói quen trống rỗng. Xin đừng để con đến nhà thờ mà lòng không gặp Chúa. Xin đừng để con học giáo lý mà không yêu mến Chúa. Xin đừng để con nhận Thêm Sức mà sau đó xa Chúa hơn. Xin đừng để con mang danh Kitô hữu nhưng đời sống không có Tin Mừng. Xin đừng để con bước vào ngày lãnh nhận Chúa Thánh Thần với một trái tim lạnh lẽo, vô cảm, hờ hững và nửa vời.
Lạy Chúa Giêsu Phục Sinh, xin bước vào con đường Emmau của đời con. Có khi con cũng buồn bã như hai môn đệ. Có khi con cũng chán nản, thất vọng, lười biếng, muốn bỏ đi. Có khi con nghe nói về Chúa nhưng không nhận ra Chúa. Có khi con rời xa cộng đoàn, rời xa cầu nguyện, rời xa sự thật, rời xa tình yêu của gia đình. Xin Chúa đừng bỏ con. Xin Chúa đến gần con. Xin Chúa nói với con qua Lời Chúa. Xin Chúa mở mắt con trong Thánh Thể. Xin Chúa ban Thánh Thần để trái tim con được đốt nóng lại.
Và lạy Chúa Thánh Thần, Đấng là Lửa tình yêu, xin đến với con. Xin đốt cháy trong con những gì lạnh lẽo. Xin thiêu hủy trong con sự giả dối, ích kỷ, lười biếng, kiêu căng, vô ơn và vô cảm. Xin sưởi ấm những góc tối trong lòng con. Xin làm cho con biết yêu Chúa thật, yêu cha mẹ thật, yêu Hội Thánh thật, yêu sự thật thật. Xin cho ngày Thêm Sức của con không phải là ngày kết thúc giáo lý, nhưng là ngày bắt đầu một đời sống mới. Xin cho con sau khi gặp Chúa cũng biết đứng dậy như hai môn đệ Emmau, quay trở về Giêrusalem, trở về với cộng đoàn, trở về với sứ mạng, trở về với niềm vui, trở về với một đời sống đức tin trưởng thành.
Các con thân mến, đừng nhận Thêm Sức với một trái tim nguội lạnh. Đừng để ngày lãnh nhận Chúa Thánh Thần trôi qua như một buổi lễ đẹp bên ngoài nhưng lòng không thay đổi. Đừng để Chúa đến mà cửa lòng vẫn đóng. Đừng để Lửa Trời chạm vào mà lòng vẫn lạnh như cũ. Hãy xin Chúa hôm nay: “Lạy Chúa, xin làm cho lòng con bừng cháy.” Nếu lòng con bừng cháy, con sẽ khác. Con sẽ cầu nguyện khác. Con sẽ đi lễ khác. Con sẽ sống trong gia đình khác. Con sẽ học hành khác. Con sẽ dùng điện thoại khác. Con sẽ nói năng khác. Con sẽ chọn bạn khác. Con sẽ đối diện cám dỗ khác. Con sẽ sống đạo không phải vì bị ép, nhưng vì đã gặp Chúa và yêu Chúa.
Con đường Emmau đã bắt đầu bằng nỗi buồn, nhưng kết thúc bằng niềm vui trở về. Đời con cũng có thể như vậy. Dù hôm nay lòng con đang lạnh, Chúa vẫn có thể làm cho nó cháy lên. Dù hôm nay con đang xa, Chúa vẫn có thể đưa con về. Dù hôm nay con đang yếu, Chúa Thánh Thần vẫn có thể làm con mạnh mẽ. Dù hôm nay con thấy mình chưa xứng đáng, Chúa vẫn đang gọi con mở lòng. Chỉ cần con đừng đóng cửa. Chỉ cần con thành thật. Chỉ cần con dám thưa: “Lạy Chúa, con cần Chúa.” Khi ấy, Bí tích Thêm Sức sẽ không chỉ là một nghi thức, nhưng là một cuộc gặp gỡ. Không chỉ là một ngày lễ, nhưng là một bước ngoặt. Không chỉ là dầu thánh được xức trên trán, nhưng là Lửa Thánh được thắp trong tim.
Lm. Anmai, CSsR

THÊM SỨC: KHI NGƯỜI KITÔ HỮU KHÔNG CÒN SỐNG ĐẠO TRẺ CON
Tin Mừng hôm nay đưa chúng ta trở về với một khung cảnh rất đặc biệt: chiều ngày thứ nhất trong tuần, các môn đệ đang ở trong nhà, cửa đóng kín, lòng đầy sợ hãi. Họ không còn là những con người mạnh mẽ như từng tưởng. Họ đã đi theo Thầy, đã nghe Thầy giảng, đã thấy Thầy làm phép lạ, đã từng thề hứa trung thành, nhưng khi Thầy bị bắt, bị kết án, bị đóng đinh và chết trên thập giá, họ đã hoang mang, chạy trốn, co cụm lại với nhau. Cánh cửa nhà đóng kín, nhưng thật ra cánh cửa tâm hồn họ còn đóng kín hơn. Họ sợ người Do Thái. Họ sợ bị liên lụy. Họ sợ mất mạng. Họ sợ tương lai. Họ sợ cả chính sự yếu đuối của mình. Và chính trong lúc ấy, Chúa Giêsu Phục Sinh hiện đến, đứng giữa các ông và nói: “Bình an cho anh em.” Rồi Người thổi hơi vào các ông và nói: “Anh em hãy nhận lấy Thánh Thần.”
Thưa cộng đoàn, đặc biệt các con thân mến, khung cảnh ấy rất gần với ngày lãnh nhận bí tích Thêm Sức. Bởi vì Thêm Sức không phải là một nghi thức cho đẹp, không phải là một ngày lễ mặc áo đẹp, chụp hình đẹp, được người thân chúc mừng, được cha mẹ chuẩn bị tiệc mừng. Thêm Sức càng không phải là “lễ tốt nghiệp giáo lý”, học xong rồi thôi, thi xong rồi nghỉ, lãnh bí tích xong rồi biến mất khỏi nhà thờ. Không. Thêm Sức là giây phút Chúa Giêsu Phục Sinh bước vào căn phòng tâm hồn của các con, cả những nơi đang đóng kín vì sợ hãi, lười biếng, khô khan, ích kỷ, yếu đuối, rồi Người nói với các con: “Bình an cho con.” Và Người cũng thổi hơi Thánh Thần trên các con để các con không còn sống đạo như những đứa trẻ bị kéo đi, bị nhắc nhở, bị ép buộc, nhưng bắt đầu sống đạo như những người Kitô hữu trưởng thành, biết chọn Chúa bằng ý thức, bằng tự do và bằng tình yêu.
Có một điều rất đáng buồn trong đời sống đạo của nhiều người trẻ hôm nay: nhiều em sống đạo như một bổn phận bị áp đặt. Đi lễ vì ba mẹ bắt. Học giáo lý vì sợ không được lãnh bí tích. Đọc kinh vì sợ bị la. Xưng tội vì đến kỳ phải xưng. Làm dấu thánh giá vì quen tay. Tham dự sinh hoạt giáo xứ vì bạn bè đi thì mình đi, không ai đi thì mình nghỉ. Khi còn nhỏ, điều ấy có thể hiểu được phần nào, vì trẻ nhỏ cần được cha mẹ dẫn dắt. Nhưng nếu một người đã lớn, đã lãnh nhận bí tích Thêm Sức, mà vẫn chỉ sống đạo vì sợ cha mẹ, vì sợ tội, vì sợ bị người khác nhắc, thì đức tin ấy vẫn còn rất non nớt. Đó là một thứ đức tin còn ở ngoài da, chưa đi vào trái tim; còn dựa vào sự thúc ép bên ngoài, chưa trở thành chọn lựa bên trong; còn giống như một cái áo mặc khi đến nhà thờ, chưa trở thành hơi thở của đời mình.
Thêm Sức là bí tích của sự trưởng thành trong đức tin. Nhưng trưởng thành không có nghĩa là mình không còn cần ai nhắc nhở. Trưởng thành không có nghĩa là mình giỏi hơn người khác. Trưởng thành không có nghĩa là mình đã thánh thiện ngay. Trưởng thành trong đức tin có nghĩa là bắt đầu biết tự hỏi: Tôi tin Chúa vì ai? Tôi đi lễ vì ai? Tôi cầu nguyện để làm gì? Tôi giữ đạo vì sợ hay vì yêu? Tôi có thật sự muốn thuộc về Chúa không? Tôi có dám để Chúa bước vào những lựa chọn của tôi không? Tôi có dám sống khác với đám đông khi đám đông rủ tôi làm điều sai không? Tôi có dám nói thật khi nói dối có lợi cho tôi không? Tôi có dám tha thứ khi lòng tôi muốn trả thù không? Tôi có dám cầu nguyện khi không còn ai nhắc không? Tôi có dám đến với Chúa khi không ai nhìn thấy không?
Một người trẻ sống đạo trẻ con thì chỉ hỏi: “Không đi lễ có tội không?” Nhưng một người trẻ trưởng thành sẽ hỏi: “Chúa đã yêu con như thế, tại sao con lại không đến gặp Chúa?” Một người sống đạo trẻ con chỉ hỏi: “Không đọc kinh có sao không?” Nhưng một người trưởng thành sẽ hỏi: “Hôm nay con có dành chút thời gian để nói với Chúa không?” Một người sống đạo trẻ con chỉ hỏi: “Làm vậy có bị phạt không?” Nhưng một người trưởng thành sẽ hỏi: “Làm vậy có làm Chúa buồn không? Có làm người khác tổn thương không? Có làm lương tâm con tối đi không?” Một người sống đạo trẻ con chỉ giữ đạo khi có người kiểm soát. Một người trưởng thành sống đạo cả khi không ai thấy, vì biết rằng Chúa thấy, và hơn nữa, vì lòng mình yêu Chúa.
Các con thân mến, Chúa Thánh Thần không được ban xuống để các con chỉ có thêm một tấm giấy chứng nhận. Chúa Thánh Thần không đến để làm cho ngày lễ Thêm Sức thêm long trọng rồi thôi. Chúa Thánh Thần đến để làm cho các con trở thành chứng nhân. Ngày xưa, các môn đệ đóng cửa vì sợ. Sau khi nhận Thánh Thần, các ông mở cửa ra đi loan báo Tin Mừng. Trước đó, Phêrô đã từng chối Chúa ba lần vì sợ. Sau khi nhận Thánh Thần, Phêrô đứng lên rao giảng về Chúa Giêsu trước đám đông. Trước đó, các môn đệ tranh nhau xem ai lớn hơn. Sau khi nhận Thánh Thần, các ông biết phục vụ, biết hy sinh, biết hiến mạng vì Tin Mừng. Trước đó, họ là những con người yếu đuối, khép kín, run sợ. Sau khi nhận Thánh Thần, họ trở thành những con người có lửa, có bình an, có sức mạnh, có sứ mạng.
Điều ấy cũng phải xảy ra nơi các con. Nếu sau ngày Thêm Sức, các con vẫn sống y như trước, vẫn lười lễ, lười kinh, cộc cằn với cha mẹ, gian lận trong học tập, nói dối với thầy cô, chế giễu bạn bè, vô cảm trước người nghèo, nghiện điện thoại, sống hai mặt, thì các con phải nghiêm túc tự hỏi: Chúa Thánh Thần đã được đón nhận trong lòng con chưa, hay Người vẫn đang đứng ngoài cửa? Bí tích là ân sủng thật, nhưng ân sủng ấy cần một trái tim mở ra. Mưa có thể rơi rất nhiều, nhưng nếu cái chum bị úp xuống, nước không thể đổ vào. Chúa Thánh Thần luôn muốn đổ tràn ơn của Người, nhưng nếu lòng ta khép kín vì tự ái, lười biếng, kiêu căng, giả dối, thì ơn Chúa không thể sinh hoa trái như Người mong muốn.
Sống đạo trưởng thành trước hết là biết tự chịu trách nhiệm về đức tin của mình. Khi còn nhỏ, cha mẹ đưa các con đến nhà thờ. Nhưng rồi sẽ đến lúc cha mẹ không thể đi theo các con mãi. Cha mẹ không thể lúc nào cũng nhắc: “Con đi lễ đi.” Cha mẹ không thể lúc nào cũng hỏi: “Con đọc kinh chưa?” Cha mẹ không thể theo các con đến trường, vào lớp, lên mạng, vào nhóm bạn, trong từng cuộc trò chuyện, từng tin nhắn, từng chọn lựa. Các con sẽ phải tự đứng trước lương tâm mình. Các con sẽ phải tự chọn giữa thật và giả, giữa trong sạch và tội lỗi, giữa yêu thương và ích kỷ, giữa Chúa và những cám dỗ kéo mình xa Chúa. Và chính lúc ấy, người đã lãnh nhận Chúa Thánh Thần không thể nói mãi: “Tại bạn rủ con”, “tại cha mẹ không nhắc con”, “tại con còn nhỏ”, “tại ai cũng làm như vậy.” Người trưởng thành không đổ lỗi mãi. Người trưởng thành biết nhận trách nhiệm. Người trưởng thành biết nói: “Lạy Chúa, con đã sai. Xin Chúa tha thứ cho con. Xin Chúa giúp con đứng dậy.”
Sống đạo trưởng thành cũng là biết đi lễ không phải vì bị bắt, nhưng vì hiểu rằng Thánh lễ là cuộc gặp gỡ với Chúa Giêsu. Có những em đến nhà thờ mà lòng ở ngoài sân. Thân xác ngồi trong ghế, nhưng tâm trí ở trong điện thoại. Miệng đọc kinh, nhưng lòng không cầu nguyện. Tai nghe Lời Chúa, nhưng không để Lời Chúa chạm vào đời mình. Có những em đi lễ chỉ để điểm danh với cha mẹ, với giáo lý viên, với giáo xứ. Nhưng người Kitô hữu trưởng thành hiểu rằng: tôi đi lễ vì tôi cần Chúa. Tôi đi lễ vì đời tôi không thể sống nếu không có Lời Chúa và Mình Máu Chúa. Tôi đi lễ vì cả tuần tôi đã mệt mỏi, yếu đuối, vấp ngã, và tôi cần được Chúa nâng dậy. Tôi đi lễ vì tôi muốn tạ ơn. Tôi đi lễ vì tôi muốn được Chúa dạy sống yêu thương hơn. Tôi đi lễ vì tôi thuộc về cộng đoàn Hội Thánh.
Sống đạo trưởng thành là biết cầu nguyện không phải chỉ bằng những câu kinh thuộc lòng, nhưng bằng một trái tim thật. Kinh đọc rất tốt, nhưng đọc kinh mà không có lòng thì lời kinh dễ trở thành tiếng máy. Cầu nguyện trưởng thành là dám nói thật với Chúa: “Lạy Chúa, hôm nay con buồn.” “Lạy Chúa, con đang giận mẹ.” “Lạy Chúa, con đang ganh tị với bạn.” “Lạy Chúa, con đã nói dối.” “Lạy Chúa, con đang bị cám dỗ.” “Lạy Chúa, con không còn muốn đi lễ nữa, xin kéo con lại.” Chúa không cần ta đóng kịch trước mặt Người. Chúa không cần những lời đạo đức giả. Chúa muốn một trái tim thật. Và Chúa Thánh Thần là Thần Khí sự thật. Người giúp ta không trốn tránh Chúa, không trốn tránh chính mình, không sống hai mặt, nhưng dám để ánh sáng của Chúa chiếu vào những góc tối trong lòng.
Sống đạo trưởng thành còn là biết đem đức tin vào đời sống hằng ngày. Đức tin không chỉ ở nhà thờ. Đức tin phải đi vào gia đình, trường học, bạn bè, mạng xã hội, cách nói năng, cách học hành, cách sử dụng tiền bạc, cách đối xử với người yếu hơn mình. Một người trẻ đã lãnh nhận Thêm Sức mà về nhà vẫn hỗn hào với cha mẹ, nói lời làm tổn thương anh chị em, lười biếng không phụ giúp gia đình, thì cần tự hỏi: Chúa Thánh Thần đang ở đâu trong cách con sống với gia đình? Một người trẻ đọc kinh trong nhà thờ nhưng ra ngoài lại nói tục, chửi thề, bắt nạt bạn yếu, cười nhạo người khác, thì cần tự hỏi: đức tin của con có thật không? Một người trẻ rước lễ nhưng vẫn gian lận trong kiểm tra, quay cóp, nói dối, sống giả trên mạng, thì cần tự hỏi: con có đang để Chúa Giêsu sống trong con không?
Chúng ta đừng biến đạo thành một chiếc mặt nạ. Đừng ở nhà thờ thì nghiêm trang, ra ngoài thì sống bất cần. Đừng trước mặt cha mẹ thì ngoan, sau lưng lại gian dối. Đừng trong lớp giáo lý thì trả lời rất hay, nhưng trong đời sống lại không thực hành điều mình học. Chúa không muốn chúng ta chỉ thuộc giáo lý bằng trí nhớ. Chúa muốn chúng ta sống giáo lý bằng trái tim. Chúa không chỉ hỏi các con: “Con thuộc mấy điều răn?” Chúa còn hỏi: “Con có sống điều răn yêu thương không?” Chúa không chỉ hỏi: “Con biết bảy ơn Chúa Thánh Thần không?” Chúa còn hỏi: “Con có để ơn khôn ngoan giúp con chọn điều đúng không? Con có để ơn can đảm giúp con từ chối điều xấu không? Con có để ơn đạo đức giúp con yêu Chúa thật không? Con có để ơn kính sợ Chúa giúp con tránh làm điều khiến Chúa buồn không?”
Bài Tin Mừng hôm nay cho thấy Chúa Phục Sinh ban bình an trước khi ban sứ mạng. Người nói: “Bình an cho anh em.” Rồi Người nói: “Như Chúa Cha đã sai Thầy, thì Thầy cũng sai anh em.” Điều đó có nghĩa là người nhận Thánh Thần không chỉ nhận ơn cho riêng mình, nhưng còn được sai đi. Các con lãnh nhận Thêm Sức không chỉ để mình “xong phần đạo”, nhưng để trở thành người đem Chúa đến cho người khác. Trong gia đình, các con có thể đem Chúa đến bằng một lời xin lỗi, một cử chỉ phụ giúp, một thái độ biết ơn. Ở trường học, các con có thể đem Chúa đến bằng sự trung thực, bằng việc không hùa theo đám đông làm điều xấu, bằng cách bênh vực bạn bị cô lập. Trên mạng xã hội, các con có thể đem Chúa đến bằng việc không chia sẻ điều xấu, không bình luận ác ý, không sống ảo đến mức đánh mất con người thật. Trong giáo xứ, các con có thể đem Chúa đến bằng sự hiện diện, phục vụ, tham gia ca đoàn, lễ sinh, thiếu nhi, bác ái, truyền thông, hoặc đơn giản là bằng một đời sống đạo vui tươi và chân thành.
Có nhiều người nghĩ rằng làm chứng cho Chúa là phải nói những điều lớn lao. Không hẳn. Đôi khi chứng nhân bắt đầu từ những điều rất nhỏ. Khi bạn bè rủ bỏ lễ, con vẫn chọn đi lễ. Đó là làm chứng. Khi người khác quay cóp, con chọn làm bài trung thực. Đó là làm chứng. Khi cả nhóm nói xấu một bạn, con im lặng không hùa theo, hoặc can đảm nói một lời bênh vực. Đó là làm chứng. Khi con biết nói “con xin lỗi” với cha mẹ, dù điều ấy khó, đó là làm chứng. Khi con biết tắt điện thoại để cầu nguyện vài phút, đó là làm chứng. Khi con biết từ chối một hình ảnh xấu, một trang mạng xấu, một lời mời gọi xấu, đó là làm chứng. Đừng nghĩ chứng nhân là chuyện xa vời. Người Kitô hữu trưởng thành làm chứng cho Chúa trong chính những lựa chọn nhỏ mỗi ngày.
Nhưng chúng ta cũng phải nói thật với nhau: trưởng thành trong đức tin không dễ. Sau Thêm Sức, các con vẫn còn cám dỗ. Ma quỷ không nghỉ việc sau ngày các con lãnh bí tích. Bạn xấu vẫn có thể rủ rê. Mạng xã hội vẫn có thể kéo các con vào những điều vô bổ, độc hại. Tính lười vẫn có thể làm các con bỏ kinh, bỏ lễ. Tự ái vẫn có thể làm các con không muốn xin lỗi. Ham vui vẫn có thể làm các con quên Chúa. Vì thế, Thêm Sức không phải là một phép màu làm các con không bao giờ yếu đuối nữa. Thêm Sức là ơn Chúa giúp các con có sức mạnh để chiến đấu. Người trưởng thành không phải là người không bao giờ ngã. Người trưởng thành là người biết đứng dậy sau khi ngã, biết trở về sau khi đi xa, biết xin ơn Chúa sau khi thấy mình yếu đuối.
Hãy nhìn các môn đệ. Họ đã sợ hãi. Họ đã đóng cửa. Họ đã yếu đuối. Nhưng Chúa không bỏ họ. Chúa Phục Sinh không hiện đến để trách mắng: “Sao các con hèn nhát thế?” Người hiện đến và nói: “Bình an cho anh em.” Chúa biết lòng họ đang rối. Chúa biết họ đang xấu hổ. Chúa biết họ đang bất an. Và Chúa ban Thánh Thần để chữa lành, nâng dậy, biến đổi họ. Điều đó cho chúng ta hy vọng. Nếu hôm nay có bạn trẻ nào thấy mình nguội lạnh, Chúa vẫn đến. Nếu có em nào đã nhiều lần nói dối, Chúa vẫn đến. Nếu có em nào đã bỏ cầu nguyện lâu ngày, Chúa vẫn đến. Nếu có em nào thấy mình sống đạo chỉ vì bị ép, Chúa vẫn đến. Nhưng khi Chúa đến, các con hãy mở cửa. Đừng giữ mãi cánh cửa khép kín. Đừng nói: “Con còn nhỏ, để sau.” Đừng nói: “Lãnh Thêm Sức xong rồi tính.” Đừng nói: “Bạn bè con ai cũng vậy.” Đừng nói: “Con không làm được.” Có Chúa Thánh Thần, các con không còn một mình.
Cha mẹ cũng cần nghe sứ điệp hôm nay. Cha mẹ không thể chỉ lo cho con có ngày lễ Thêm Sức thật đẹp, áo quần thật đẹp, hình ảnh thật đẹp, mà quên giúp con có một đức tin thật đẹp. Đừng biến bí tích thành một sự kiện xã hội. Đừng chỉ hỏi con: “Con học giáo lý thuộc chưa?” mà ít khi hỏi: “Con có yêu Chúa hơn không? Con có cầu nguyện không? Con có sống tốt hơn không?” Đừng chỉ lo tiệc mừng mà quên cầu nguyện với con. Đừng chỉ đưa con đến nhà thờ khi cần lãnh bí tích, rồi sau đó để con vắng bóng trong đời sống giáo xứ. Cha mẹ là những người đầu tiên giúp con sống đạo trưởng thành. Muốn con yêu Thánh lễ, cha mẹ hãy yêu Thánh lễ. Muốn con cầu nguyện, cha mẹ hãy cầu nguyện. Muốn con trung thực, cha mẹ hãy sống trung thực. Muốn con yêu Chúa, cha mẹ hãy cho con thấy Chúa là Đấng quan trọng trong gia đình mình.
Các anh chị giáo lý viên cũng cần nghe sứ điệp hôm nay. Dạy giáo lý không chỉ là dạy cho các em qua bài kiểm tra. Dạy giáo lý là giúp các em gặp Chúa. Nếu các em chỉ thuộc câu trả lời mà không biết cầu nguyện, chúng ta còn thiếu điều gì đó. Nếu các em chỉ nhớ kiến thức mà không biết sống yêu thương, chúng ta cần kiên nhẫn đồng hành hơn. Nếu các em lãnh Thêm Sức xong rồi rời xa giáo xứ, đó không chỉ là lỗi của các em, nhưng là một lời nhắc cho cả cộng đoàn: chúng ta đã giúp các em cảm thấy Hội Thánh là nhà của mình chưa? Chúng ta đã cho các em thấy đức tin là niềm vui chưa? Chúng ta đã đồng hành với các em sau bí tích chưa? Thêm Sức không phải là điểm kết thúc của giáo lý, mà là điểm khởi đầu của một hành trình trưởng thành cần được cộng đoàn nâng đỡ.
Còn với cộng đoàn, chúng ta đừng chỉ nhìn các em như những người “lãnh bí tích cho xong.” Hãy nhìn các em như những mầm non của Hội Thánh, như những người trẻ được Chúa Thánh Thần sai đi. Các em cần gương sáng của người lớn. Một cộng đoàn chia rẽ rất khó dạy người trẻ yêu thương. Một cộng đoàn hay nói xấu rất khó dạy người trẻ giữ lời nói trong sạch. Một cộng đoàn thờ ơ rất khó dạy người trẻ nhiệt thành. Một cộng đoàn chỉ giữ đạo hình thức rất khó dạy người trẻ sống đạo trưởng thành. Người trẻ không chỉ nghe điều chúng ta nói; các em nhìn cách chúng ta sống. Vì thế, ngày Thêm Sức của các em cũng là ngày cả cộng đoàn được mời gọi xét mình: chúng ta có đang sống đạo trưởng thành không?
Sống đạo trưởng thành không có nghĩa là hết cần học hỏi. Trái lại, càng trưởng thành càng biết mình cần học hỏi thêm. Có những người lớn tuổi nhưng đức tin vẫn trẻ con, vì họ chỉ giữ vài thói quen đạo đức mà không bao giờ đào sâu Lời Chúa, không bao giờ xét lại cách sống, không bao giờ để Tin Mừng biến đổi lòng mình. Có những người đi lễ nhiều năm nhưng vẫn nóng nảy, ích kỷ, xét đoán, không tha thứ, vì họ không để Thánh lễ đi vào đời sống. Có những người đọc kinh rất nhiều nhưng vẫn thiếu lòng thương xót, vì họ đọc kinh bằng môi miệng mà chưa để kinh nguyện biến đổi trái tim. Vì thế, các con đừng nghĩ người trưởng thành trong đức tin là người đã “xong.” Không ai xong cả. Đức tin là một hành trình. Thêm Sức là một bước quan trọng, nhưng sau đó các con còn phải lớn lên mỗi ngày trong Chúa.
Các con thân mến, có lẽ từ nhỏ đến nay, nhiều lần các con nghe người lớn nói: “Con phải đi lễ.” “Con phải học giáo lý.” “Con phải đọc kinh.” “Con phải sống ngoan.” Những lời đó đúng, nhưng hôm nay Chúa muốn đưa các con đi xa hơn chữ “phải.” Người muốn các con bước vào chữ “muốn.” Không chỉ “con phải đi lễ”, mà là “con muốn gặp Chúa.” Không chỉ “con phải cầu nguyện”, mà là “con muốn nói chuyện với Chúa.” Không chỉ “con phải tránh tội”, mà là “con không muốn làm Chúa buồn.” Không chỉ “con phải sống tốt”, mà là “con muốn đời con phản chiếu tình yêu của Chúa.” Khi đức tin đi từ chữ “phải” sang chữ “muốn”, từ sợ hãi sang yêu mến, từ bị ép sang tự do, từ thói quen sang chọn lựa, đó là lúc người Kitô hữu bắt đầu trưởng thành.
Ngày Chúa Giêsu hiện đến với các môn đệ, Người cho các ông xem tay và cạnh sườn. Đó là những dấu tích của thập giá. Chúa Phục Sinh không xóa đi các vết thương, nhưng biến các vết thương thành dấu chỉ tình yêu. Điều này cũng rất quan trọng cho người trẻ. Sống đạo trưởng thành không phải là sống một đời không có khó khăn, không có vết thương, không có thất bại. Có những bạn trẻ mang trong lòng vết thương vì gia đình thiếu bình an, vì bị so sánh, vì học hành áp lực, vì bạn bè làm tổn thương, vì cô đơn, vì mặc cảm. Chúa Phục Sinh không khinh thường những vết thương ấy. Người bước vào và ban bình an. Người ban Thánh Thần để các con không bị vết thương điều khiển, không lấy đau khổ làm lý do để sống buông thả, không lấy cô đơn làm lý do để tìm những niềm vui nguy hiểm, nhưng biết để Chúa chữa lành và biến đổi.
Các con đừng sợ lớn lên trong đức tin. Có người nghĩ rằng sống đạo nghiêm túc sẽ mất vui, mất tự do, mất tuổi trẻ. Không phải thế. Chúa không lấy mất tuổi trẻ của các con. Chúa làm cho tuổi trẻ của các con có ý nghĩa hơn. Chúa không cướp niềm vui của các con. Chúa thanh luyện niềm vui để các con không bị những niềm vui giả làm cho trống rỗng. Chúa không bóp nghẹt tự do của các con. Chúa giải thoát tự do khỏi nô lệ của tội lỗi, của đám đông, của điện thoại, của thói quen xấu, của cái tôi ích kỷ. Người trẻ có Chúa không phải là người buồn bã. Người trẻ có Chúa là người có bình an, có hướng đi, có lương tâm sáng, có trái tim biết yêu, có can đảm để sống đẹp giữa một thế giới nhiều cám dỗ.
Hôm nay, đứng trước Chúa Thánh Thần, mỗi người trẻ có thể thưa với Chúa một lời rất đơn sơ: “Lạy Chúa, con không muốn sống đạo trẻ con mãi. Con không muốn chỉ đi lễ vì bị nhắc. Con không muốn chỉ đọc kinh vì sợ tội. Con không muốn chỉ học giáo lý để thi cho qua. Con muốn biết Chúa. Con muốn yêu Chúa. Con muốn chọn Chúa. Con muốn sống đức tin bằng chính trái tim của con.” Lời cầu nguyện ấy rất đẹp. Và chắc chắn Chúa Thánh Thần sẽ vui mừng khi nghe một người trẻ nói với Người như thế.
Nhưng lời cầu nguyện phải trở thành quyết tâm cụ thể. Sau Thêm Sức, các con hãy quyết tâm ít nhất vài điều nhỏ nhưng thật. Mỗi Chúa nhật, đi lễ với ý thức gặp Chúa, không chỉ có mặt cho đủ. Mỗi ngày, dành vài phút cầu nguyện thật lòng, dù chỉ là một kinh Lạy Cha đọc chậm và sốt sắng. Trong gia đình, tập nói lời cảm ơn, xin lỗi, và bớt cộc cằn với cha mẹ. Ở trường, sống trung thực, không gian lận. Với bạn bè, không bắt nạt, không nói xấu, không hùa theo điều sai. Trên mạng, biết dừng lại trước những nội dung xấu, biết dùng điện thoại cách có trách nhiệm. Khi phạm tội, đừng trốn Chúa, nhưng đến với bí tích Hòa Giải. Khi khô khan, đừng bỏ Chúa, nhưng nói với Chúa rằng lòng con đang khô khan. Khi yếu đuối, đừng tuyệt vọng, nhưng xin Chúa Thánh Thần nâng con dậy.
Thưa cộng đoàn, thế giới hôm nay rất cần những người Kitô hữu trưởng thành. Không phải trưởng thành theo kiểu già dặn bên ngoài, nhưng trưởng thành trong lương tâm, trong tình yêu, trong sự thật, trong trách nhiệm. Hội Thánh cần những người trẻ không xấu hổ vì mình là Kitô hữu. Gia đình cần những người con biết hiếu thảo vì có Chúa trong lòng. Trường học cần những học sinh trung thực vì được Thánh Thần soi sáng. Bạn bè cần những người bạn biết nâng đỡ, không kéo nhau xuống. Xã hội cần những con người trẻ biết sống sạch, sống đẹp, sống có lý tưởng. Và Chúa cần các con trở thành chứng nhân của Người.
Khi Chúa Giêsu nói: “Như Chúa Cha đã sai Thầy, thì Thầy cũng sai anh em”, Người không chỉ nói với các tông đồ ngày xưa. Người nói với mỗi người chúng ta hôm nay. Người nói với các con sắp lãnh nhận hoặc đã lãnh nhận Thêm Sức: “Thầy sai con vào gia đình của con. Thầy sai con vào lớp học của con. Thầy sai con vào nhóm bạn của con. Thầy sai con vào thế giới mạng mà con đang sống mỗi ngày. Thầy sai con đến với những người đang buồn, đang cô đơn, đang bị bỏ rơi. Thầy sai con làm chứng rằng có một Thiên Chúa yêu thương, tha thứ và ban bình an.”
Vì thế, đừng nhận Thêm Sức rồi đóng cửa lòng lại. Đừng nhận Thêm Sức rồi biến mất khỏi nhà thờ. Đừng nhận Thêm Sức rồi coi như mình đã “xong bổn phận.” Hãy nhận Thêm Sức như một khởi đầu mới. Hãy để Chúa Thánh Thần làm cho các con lớn lên. Lớn lên trong đức tin. Lớn lên trong cầu nguyện. Lớn lên trong trách nhiệm. Lớn lên trong tình yêu. Lớn lên trong sự thật. Lớn lên trong tự do của con cái Chúa.
Xin Chúa Giêsu Phục Sinh hôm nay bước vào căn phòng tâm hồn của từng người chúng ta, nhất là tâm hồn các bạn trẻ. Xin Người phá tan những cánh cửa sợ hãi, khô khan, lười biếng và giả dối. Xin Người ban bình an cho những tâm hồn đang bất an. Xin Người thổi hơi Thánh Thần trên chúng ta, để chúng ta không còn sống đạo như những đứa trẻ chỉ biết làm vì bị ép, nhưng sống đạo như những người con biết yêu Cha mình, biết chọn Chúa, biết thuộc về Chúa và biết làm chứng cho Chúa giữa đời.
Lạy Chúa Thánh Thần, xin đến với các bạn trẻ của chúng con. Xin làm cho các em không chỉ có một ngày lễ Thêm Sức đẹp, nhưng có một đời sống đức tin đẹp. Xin giúp các em không chỉ biết Chúa bằng trí nhớ, nhưng yêu Chúa bằng trái tim. Xin giúp các em không chỉ giữ đạo vì sợ, nhưng sống đạo vì yêu. Xin giúp các em không chỉ đi lễ vì cha mẹ nhắc, nhưng vì chính các em khao khát gặp Chúa. Xin giúp các em không chỉ đọc kinh bằng môi miệng, nhưng biết cầu nguyện bằng tâm hồn. Xin giúp các em không chỉ tránh tội vì sợ hình phạt, nhưng vì không muốn làm tổn thương tình yêu của Chúa.
Lạy Chúa Thánh Thần, xin làm cho chúng con trưởng thành. Trưởng thành để biết chịu trách nhiệm về đời sống mình. Trưởng thành để biết nói không với điều xấu. Trưởng thành để biết xin lỗi khi sai. Trưởng thành để biết tha thứ khi bị tổn thương. Trưởng thành để biết phục vụ thay vì đòi hỏi. Trưởng thành để biết trung thành với Chúa cả khi không ai nhắc nhở. Trưởng thành để biết sống đức tin giữa đời thường. Và nhất là trưởng thành để mỗi ngày chúng con có thể nói với Chúa bằng tất cả tự do và yêu mến: “Lạy Chúa, con chọn Chúa. Con muốn thuộc về Chúa. Con muốn sống như người con của Chúa.”
Lm. Anmai, CSsR

THÊM SỨC: NHẬN LỬA ĐỂ ĐỪNG SỐNG LẠNH LÙNG
“Thầy đã đến ném lửa vào mặt đất, và Thầy những ước mong phải chi lửa ấy đã bùng lên!” Lời Chúa Giêsu trong Tin Mừng hôm nay nghe thật mạnh, thật lạ, và cũng thật đánh động. Chúa Giêsu không nói: “Thầy đến để đem một ý tưởng đẹp.” Chúa cũng không nói: “Thầy đến để đem một vài lời khuyên đạo đức.” Chúa càng không nói: “Thầy đến để làm cho cuộc đời các con dễ chịu hơn, yên ổn hơn, không còn phải chiến đấu nữa.” Nhưng Chúa nói: “Thầy đã đến ném lửa vào mặt đất.” Lửa ấy là lửa của Thiên Chúa. Lửa ấy là lửa của tình yêu. Lửa ấy là lửa của Chúa Thánh Thần. Lửa ấy không phải để thiêu rụi con người trong hận thù, nhưng để đốt cháy những gì lạnh lẽo, tối tăm, ích kỷ, gian dối, tội lỗi và vô cảm trong lòng con người. Lửa ấy không phải để phá hủy sự sống, nhưng để làm cho sự sống được bừng lên, được thanh luyện, được sưởi ấm và được biến đổi.
Các con thân mến, hôm nay, trong những ngày chuẩn bị lãnh nhận Bí tích Thêm Sức, Lời Chúa Giêsu vang lên như một tiếng gọi rất riêng dành cho từng người chúng con: “Con có muốn nhận lửa của Thầy không? Con có muốn để Chúa Thánh Thần đốt nóng trái tim con không? Con có muốn từ nay đừng sống đạo lạnh lùng nữa không?” Bởi vì có một điều rất đáng sợ trong đời sống đức tin, không phải chỉ là phạm tội nặng, không phải chỉ là bỏ lễ, không phải chỉ là quên đọc kinh, nhưng là sống đạo trong tình trạng lạnh lùng. Lạnh lùng nghĩa là vẫn còn tên trong sổ rửa tội, vẫn còn đi học giáo lý, vẫn còn đến nhà thờ, vẫn còn đọc kinh, vẫn còn làm dấu Thánh Giá, nhưng trái tim thì không còn nóng. Miệng đọc kinh mà lòng không gặp Chúa. Thân xác ngồi trong nhà thờ mà tâm trí ở đâu đâu. Đôi tay chắp lại mà trái tim không còn yêu mến. Đến với Chúa nhưng không còn xúc động trước tình thương của Chúa. Nghe Lời Chúa nhưng không để Lời Chúa chạm vào đời mình. Nhận các bí tích nhưng không muốn thay đổi. Đó là một thứ lạnh lùng rất nguy hiểm, vì bên ngoài vẫn có vẻ đạo đức, nhưng bên trong lại nguội dần, xa dần, khô dần.
Chúa Giêsu nói: “Thầy đã đến ném lửa vào mặt đất.” Ngài không chịu nổi một thế giới lạnh lùng. Ngài không chịu nổi những trái tim lạnh lùng trước tình yêu Thiên Chúa. Ngài không chịu nổi những con người có thể vô cảm trước nỗi đau của người khác. Ngài không chịu nổi một đời sống tôn giáo chỉ còn hình thức, chỉ còn thói quen, chỉ còn luật lệ, nhưng thiếu lửa yêu thương. Vì thế, Ngài đến để ném lửa. Lửa ấy đã bừng cháy trong trái tim Đức Maria khi Mẹ thưa tiếng xin vâng. Lửa ấy đã bừng cháy trong các tông đồ ngày lễ Ngũ Tuần, khi họ đang sợ hãi đóng kín cửa, nhưng sau khi nhận Chúa Thánh Thần, họ mở tung cửa ra, mạnh dạn rao giảng Đức Kitô Phục Sinh. Lửa ấy đã bừng cháy trong các thánh tử đạo, khiến các ngài dám yêu Chúa hơn mạng sống mình. Lửa ấy đã bừng cháy trong biết bao người cha, người mẹ âm thầm hy sinh cho gia đình. Lửa ấy đã bừng cháy trong biết bao linh mục, tu sĩ, giáo lý viên, người phục vụ, những người không sống cho mình, nhưng sống cho Chúa và cho tha nhân.
Và hôm nay, lửa ấy cũng muốn bừng cháy trong trái tim các con.
Bí tích Thêm Sức không phải là một buổi lễ để mặc áo đẹp, chụp hình đẹp, nhận giấy chứng nhận rồi xong. Bí tích Thêm Sức không phải là ngày kết thúc giáo lý để từ nay khỏi phải đi học nữa. Bí tích Thêm Sức không phải là một nghi thức cho đủ trong đời người Công giáo. Bí tích Thêm Sức là ngày Chúa Thánh Thần đến với các con cách đặc biệt, để đốt lên trong các con một ngọn lửa mới. Ngọn lửa ấy làm cho đức tin của các con không còn là đức tin vay mượn của cha mẹ. Ngọn lửa ấy làm cho việc đi lễ của các con không còn chỉ vì bị nhắc nhở. Ngọn lửa ấy làm cho lời kinh của các con không còn chỉ là những câu đọc cho xong. Ngọn lửa ấy làm cho đời sống đạo của các con không còn là một thói quen mệt mỏi, nhưng trở thành một chọn lựa yêu mến.
Có những em trước ngày Thêm Sức vẫn còn nghĩ rất đơn giản: “Ráng học cho xong. Ráng thi cho qua. Ráng lãnh bí tích cho đủ. Rồi sau đó khỏe.” Nhưng nếu nghĩ như vậy thì thật đáng buồn. Bởi vì Bí tích Thêm Sức không phải là ngày con “thoát” khỏi giáo lý, nhưng là ngày con bắt đầu bước vào đời sống đức tin trưởng thành hơn. Trước đây, có thể con sống đạo vì cha mẹ đưa đi. Sau Thêm Sức, con phải tự hỏi: “Chính con có yêu Chúa không?” Trước đây, có thể con đọc kinh vì gia đình đọc chung. Sau Thêm Sức, con phải tự hỏi: “Khi ở một mình, con có còn nhớ đến Chúa không?” Trước đây, có thể con đi lễ vì cả nhà đi. Sau Thêm Sức, con phải tự hỏi: “Nếu không ai nhắc, con có còn muốn gặp Chúa trong Thánh lễ không?” Trước đây, có thể con tránh điều xấu vì sợ bị la, sợ bị phạt, sợ bị phát hiện. Sau Thêm Sức, con phải tự hỏi: “Con có muốn sống tốt vì con yêu Chúa không?”
Chúa Thánh Thần là lửa. Mà lửa thì có nhiều việc để làm trong đời sống chúng ta.
Trước hết, lửa sưởi ấm. Một trái tim nguội lạnh cần được sưởi ấm. Có thể có những em bên ngoài rất vui, rất năng động, rất thích nói cười, rất thích bạn bè, rất thích điện thoại, rất thích mạng xã hội, nhưng bên trong lại lạnh. Lạnh với Chúa. Lạnh với cha mẹ. Lạnh với anh chị em. Lạnh với người nghèo. Lạnh với người bị tổn thương. Lạnh với chính linh hồn mình. Có những em thấy cha mẹ vất vả mà không động lòng. Có những em nói chuyện với người ngoài rất dễ thương, nhưng về nhà lại cộc cằn với cha mẹ. Có những em lên mạng có thể thả tim cho người xa lạ, nhưng trong gia đình lại không biết nói một lời cảm ơn, một lời xin lỗi. Có những em nhìn thấy bạn bị cô lập, bị chê cười, bị bắt nạt, nhưng vẫn im lặng vì sợ liên lụy. Có những em thấy mình phạm tội, thấy mình nói dối, thấy mình gian lận, thấy mình bỏ bê cầu nguyện, nhưng lòng vẫn tỉnh bơ. Đó là cái lạnh trong tâm hồn.
Chúa Thánh Thần đến để sưởi ấm cái lạnh ấy. Người làm cho trái tim biết mềm lại. Người làm cho đôi mắt biết nhìn người khác bằng lòng thương. Người làm cho đôi tai biết nghe tiếng cha mẹ nhọc nhằn. Người làm cho miệng biết nói những lời tử tế. Người làm cho đôi tay biết giúp đỡ. Người làm cho lương tâm biết đau khi làm điều sai. Người làm cho một người trẻ không còn vô cảm trước Chúa và trước con người.
Các con thân mến, một người trẻ có Chúa Thánh Thần không phải là người lúc nào cũng nghiêm trang đến mức xa cách. Một người trẻ có Chúa Thánh Thần là người có trái tim ấm. Ấm trong lời nói. Ấm trong ánh mắt. Ấm trong cách cư xử. Ấm trong gia đình. Ấm với bạn bè. Ấm với người nghèo. Ấm với người yếu thế. Ấm với những ai đang bị bỏ quên. Đừng để sau ngày Thêm Sức, người ta vẫn thấy con là một người lạnh lùng, vô tâm, ích kỷ, chỉ biết mình, chỉ lo cho mình, chỉ thích điều mình thích. Nếu Chúa Thánh Thần là lửa, thì người nhận Chúa Thánh Thần phải mang hơi ấm của Chúa đến nơi mình sống.
Lửa không chỉ sưởi ấm, lửa còn đốt cháy. Chúa Thánh Thần đến để đốt cháy sự thờ ơ. Sự thờ ơ là một căn bệnh âm thầm của đời sống đức tin. Thờ ơ nghĩa là không chống Chúa ra mặt, nhưng cũng không yêu Chúa thật lòng. Không bỏ Chúa công khai, nhưng cũng không gần Chúa thiết tha. Không nói mình không tin, nhưng cũng chẳng sống như người có đức tin. Thờ ơ là khi nghe chuông nhà thờ mà lòng không muốn đi lễ. Thờ ơ là khi nhìn thấy Thánh Giá mà không nhớ Chúa đã yêu mình đến chết. Thờ ơ là khi nghe Tin Mừng mà nghĩ: “Cái này dành cho ai đó, không liên quan đến con.” Thờ ơ là khi xưng tội cho qua, nhưng không muốn chừa tội. Thờ ơ là khi rước lễ bằng môi miệng, nhưng không để Chúa thay đổi trái tim. Thờ ơ là khi thấy mình đang xa Chúa mà vẫn bình thường.
Chúa Giêsu không muốn chúng ta thờ ơ. Chúa không muốn các con trở thành những người Công giáo chỉ có tên, chỉ có giấy, chỉ có hình ngày lãnh bí tích, nhưng không có lửa trong đời sống. Chúa muốn các con sống đức tin cách sống động. Chúa muốn các con biết cầu nguyện thật. Chúa muốn các con biết yêu mến Thánh lễ. Chúa muốn các con biết mở Kinh Thánh. Chúa muốn các con biết chiến đấu với cám dỗ. Chúa muốn các con biết chọn điều tốt dù khó. Chúa muốn các con biết nói không với gian dối, với lười biếng, với ích kỷ, với những điều kéo mình xa Chúa.
Nhiều khi người trẻ không xấu, nhưng thờ ơ. Không ghét Chúa, nhưng không quan tâm đến Chúa. Không muốn bỏ đạo, nhưng cũng không muốn sống đạo sâu hơn. Không muốn làm điều ác lớn, nhưng lại dễ chiều theo những điều nhỏ làm tâm hồn nguội lạnh mỗi ngày. Một chút lười cầu nguyện. Một chút bỏ lễ. Một chút nói dối. Một chút gian lận. Một chút hỗn hào. Một chút ghen ghét. Một chút sống ảo. Một chút mê điện thoại. Một chút coi thường người khác. Một chút cười trên nỗi đau của bạn. Những “một chút” ấy nếu không được Chúa Thánh Thần đốt cháy, sẽ dần dần làm trái tim mất lửa.
Các con hãy nhớ: lửa nhỏ nếu được chăm sóc sẽ thành ngọn lửa lớn. Nhưng lửa lớn nếu không được giữ cũng có thể tàn. Sau ngày Thêm Sức, các con phải giữ lửa. Giữ lửa bằng cầu nguyện. Giữ lửa bằng Thánh lễ. Giữ lửa bằng Lời Chúa. Giữ lửa bằng xưng tội. Giữ lửa bằng việc tốt. Giữ lửa bằng tình yêu trong gia đình. Giữ lửa bằng sự trung thực trong học tập. Giữ lửa bằng lòng thương người. Giữ lửa bằng việc dám sống khác với đám đông khi đám đông kéo mình vào điều sai.
Lửa còn có sức thanh luyện. Khi vàng được đưa vào lửa, lửa không làm vàng mất giá trị, nhưng làm vàng sạch hơn. Khi Chúa Thánh Thần đến trong đời ta, Người không đến để lấy mất niềm vui của ta, nhưng để thanh luyện niềm vui ấy. Người không đến để làm ta buồn, nhưng để giải thoát ta khỏi những niềm vui giả. Người không đến để làm tuổi trẻ mất tự do, nhưng để giúp tuổi trẻ thoát khỏi những thứ nô lệ bên trong. Có những người trẻ tưởng mình tự do vì muốn làm gì thì làm, muốn nói gì thì nói, muốn xem gì thì xem, muốn sống sao thì sống. Nhưng thật ra, tự do như thế nhiều khi chỉ là bị kéo đi bởi cảm xúc, bởi bạn bè, bởi điện thoại, bởi thói quen xấu, bởi cái tôi, bởi sự lười biếng. Tự do thật là khi con có thể chọn điều tốt, dù điều tốt không dễ. Tự do thật là khi con có thể nói không với điều xấu, dù điều xấu rất hấp dẫn. Tự do thật là khi con không bị cái tôi điều khiển. Tự do thật là khi con thuộc về Chúa.
Chúa Thánh Thần thanh luyện những ích kỷ trong lòng các con. Ích kỷ là chỉ nghĩ đến mình. Ích kỷ là muốn người khác hiểu mình nhưng mình không chịu hiểu người khác. Ích kỷ là muốn cha mẹ phục vụ mình nhưng mình không chịu phụ giúp cha mẹ. Ích kỷ là muốn bạn bè quan tâm mình nhưng mình không quan tâm ai. Ích kỷ là trong gia đình, việc nhẹ thì nhận, việc nặng thì tránh. Ích kỷ là khi có lỗi thì đổ cho người khác. Ích kỷ là khi làm tổn thương ai đó nhưng không chịu xin lỗi. Ích kỷ là khi thấy điều đúng nhưng không dám bênh vực vì sợ thiệt mình. Lửa Chúa Thánh Thần muốn đốt cháy những ích kỷ ấy, để trái tim các con rộng hơn, đẹp hơn, giống Chúa Giêsu hơn.
Chúa Giêsu đã yêu bằng một tình yêu có lửa. Ngài không yêu nửa vời. Ngài không yêu bằng lời nói suông. Ngài yêu đến cùng. Ngài chạm đến người phong cùi. Ngài tha thứ cho người tội lỗi. Ngài khóc trước mộ Lazarô. Ngài bảo vệ người phụ nữ bị kết án. Ngài đón nhận trẻ nhỏ. Ngài ăn uống với người bị khinh chê. Ngài rửa chân cho môn đệ. Ngài tha thứ cho kẻ đóng đinh mình. Ngài chết trên thập giá vì yêu. Đó là ngọn lửa tình yêu của Chúa Giêsu. Và Chúa Thánh Thần đến để làm cho ngọn lửa ấy sống trong chúng ta.
Vì thế, sau ngày Thêm Sức, các con đừng chỉ hỏi: “Con đã lãnh nhận bí tích chưa?” Hãy hỏi: “Con có sống khác không?” Đừng chỉ hỏi: “Con có nhớ ngày Thêm Sức không?” Hãy hỏi: “Ngọn lửa Thánh Thần trong con còn cháy không?” Đừng chỉ hỏi: “Con có tấm hình đẹp hôm đó không?” Hãy hỏi: “Tâm hồn con có đẹp hơn không?” Đừng chỉ hỏi: “Ai làm cha mẹ đỡ đầu cho con?” Hãy hỏi: “Con có đang sống như một người con trưởng thành hơn trong đức tin không?”
Các con thân mến, Chúa Giêsu nói tiếp trong Tin Mừng: “Thầy còn một phép rửa phải chịu, và lòng Thầy khắc khoải biết bao cho đến khi việc này hoàn tất.” Phép rửa mà Chúa nói ở đây chính là cuộc khổ nạn, là thập giá, là cái chết Ngài phải đi qua vì yêu nhân loại. Điều này cho chúng ta thấy: lửa của Chúa không phải là cảm xúc bồng bột nhất thời. Lửa của Chúa gắn với hy sinh. Yêu Chúa không chỉ là xúc động trong một buổi tĩnh tâm. Yêu Chúa không chỉ là thấy lòng mình nóng lên trong một bài hát hay. Yêu Chúa không chỉ là khóc trong một giờ cầu nguyện. Những điều đó có thể rất đẹp, nhưng chưa đủ. Lửa thật phải đi vào đời sống thật. Lửa thật phải giúp con trở về nhà và biết nói lời xin lỗi. Lửa thật phải giúp con bỏ một thói quen xấu. Lửa thật phải giúp con chăm học hơn, sống thật hơn, lễ phép hơn, tử tế hơn. Lửa thật phải giúp con không còn sống hai mặt. Lửa thật phải giúp con chọn Chúa cả khi không ai thấy, không ai khen, không ai nhắc.
Có những em trong buổi tĩnh tâm có thể cảm động, nhưng sau đó về nhà lại như cũ. Có những em trong ngày Thêm Sức có thể rất sốt sắng, nhưng vài tuần sau lại nguội lạnh. Có những em hứa với Chúa rất nhiều, nhưng khi gặp bạn bè, gặp điện thoại, gặp cám dỗ, lại quên hết. Vì thế, hôm nay, chúng ta không xin Chúa chỉ cho mình một chút cảm xúc. Chúng ta xin Chúa ban lửa thật. Lửa thật là lửa bền. Lửa thật là lửa biết chiến đấu. Lửa thật là lửa dám thay đổi. Lửa thật là lửa không tắt khi ra khỏi nhà thờ. Lửa thật là lửa tiếp tục cháy trong căn phòng riêng, trong lớp học, trong sân trường, trong gia đình, trong cách con dùng điện thoại, trong cách con nói chuyện, trong cách con sống với người khác.
Chúa Giêsu cũng nói một câu nghe có vẻ khó hiểu: “Anh em tưởng rằng Thầy đến để ban hòa bình cho trái đất sao? Thầy bảo cho anh em biết: không phải thế đâu, nhưng là đem sự chia rẽ.” Chúa Giêsu không cổ võ chia rẽ theo nghĩa hận thù. Ngài không muốn gia đình tan nát. Ngài không muốn con người chống lại nhau. Nhưng Ngài muốn nói rằng: khi lửa Tin Mừng đến, con người phải chọn lựa. Và sự chọn lựa ấy có thể gây xung đột. Ai chọn Chúa thật, người ấy không thể sống theo mọi thói quen cũ. Ai chọn sự thật, người ấy không thể tiếp tục gian dối. Ai chọn ánh sáng, người ấy không thể yêu bóng tối. Ai chọn Chúa Thánh Thần, người ấy không thể để mình bị điều xấu điều khiển. Lửa của Chúa tạo nên một sự phân định trong lòng ta: điều gì thuộc về Chúa và điều gì không thuộc về Chúa; điều gì phải giữ và điều gì phải bỏ; điều gì phải nuôi dưỡng và điều gì phải dứt khoát từ chối.
Đối với người trẻ, sự chọn lựa này rất cụ thể. Khi bạn bè rủ con làm điều sai, con chọn ai? Khi cả nhóm gian lận trong kiểm tra, con chọn ai? Khi người khác nói xấu một bạn yếu thế, con chọn ai? Khi cha mẹ nhắc con đi lễ mà con đang mê điện thoại, con chọn ai? Khi con biết mình có lỗi nhưng cái tôi không muốn xin lỗi, con chọn ai? Khi trong lòng con có tiếng Chúa mời gọi sống tốt hơn, nhưng thói quen cũ kéo con lại, con chọn ai? Bí tích Thêm Sức không làm cho cuộc đời con hết chọn lựa. Trái lại, Bí tích Thêm Sức ban sức mạnh để con chọn Chúa trong những hoàn cảnh cụ thể ấy.
Các con đừng sợ phải sống khác. Một người có lửa thì không thể giống một người đã tắt lửa. Một người có Chúa Thánh Thần thì không thể sống y như người không biết Chúa. Một người đã lãnh nhận ấn tín Thánh Thần thì phải để người khác nhìn thấy nơi mình một điều gì đó đẹp hơn: một sự hiền lành hơn, một sự trung thực hơn, một sự mạnh mẽ hơn, một sự trong sáng hơn, một sự tử tế hơn. Không cần phải làm điều gì quá lớn ngay lập tức. Hãy bắt đầu từ những việc nhỏ nhưng thật: đi lễ với lòng yêu mến hơn, đọc kinh chậm hơn, làm dấu Thánh Giá nghiêm trang hơn, biết cảm ơn cha mẹ, biết xin lỗi khi sai, biết giúp việc nhà, biết nhường nhịn em nhỏ, biết không nói tục, không gian lận, không bắt nạt, không cười nhạo người khác, không dùng điện thoại để xem những điều làm bẩn tâm hồn. Những việc nhỏ ấy chính là nơi lửa Thánh Thần bắt đầu cháy trong đời thường.
Cha muốn nói với các con một điều rất thật: thế giới hôm nay không thiếu người thông minh, không thiếu người giỏi, không thiếu người biết sử dụng công nghệ, không thiếu người biết nói hay, biết trình bày đẹp, biết tạo hình ảnh lung linh. Nhưng thế giới hôm nay rất thiếu những trái tim ấm. Thiếu người biết thương thật. Thiếu người biết sống thật. Thiếu người biết hy sinh thật. Thiếu người biết trung thành thật. Thiếu người biết giữ lương tâm trong sạch. Thiếu người trẻ dám nói: “Con thuộc về Chúa, nên con không thể sống buông thả. Con thuộc về Chúa, nên con không thể gian dối. Con thuộc về Chúa, nên con không thể vô cảm. Con thuộc về Chúa, nên con không thể để trái tim mình nguội lạnh.”
Bí tích Thêm Sức là lúc Chúa đặt vào đời các con một ngọn lửa. Nhưng các con phải cộng tác với Chúa để giữ lửa ấy. Một bếp lửa muốn cháy thì cần củi. Đời sống đức tin muốn cháy thì cần cầu nguyện. Nếu con không cầu nguyện, lửa sẽ yếu. Nếu con bỏ lễ, lửa sẽ tàn. Nếu con xa Lời Chúa, lửa sẽ nguội. Nếu con cứ nuôi tội lỗi, lửa sẽ bị khói làm nghẹt. Nếu con chỉ sống theo cảm xúc, lửa sẽ chập chờn. Nếu con chỉ sốt sắng trong ngày lễ mà không chăm sóc đức tin hằng ngày, lửa sẽ dần dần tắt. Vì vậy, sau Thêm Sức, đừng bỏ Chúa. Đừng bỏ Thánh lễ. Đừng bỏ cầu nguyện. Đừng bỏ xưng tội. Đừng bỏ những điều tốt nhỏ bé mỗi ngày. Đừng để ngọn lửa Chúa trao cho con trở thành một kỷ niệm đẹp nhưng xa xôi.
Cha cũng muốn nhắn với quý phụ huynh, cha mẹ đỡ đầu và cộng đoàn: các em cần lửa, nhưng các em cũng cần nhìn thấy lửa nơi người lớn. Chúng ta không thể chỉ bảo các em yêu mến Thánh lễ, nếu chính người lớn đi lễ cách hời hợt. Chúng ta không thể chỉ bảo các em cầu nguyện, nếu trong gia đình không còn giờ kinh. Chúng ta không thể chỉ bảo các em sống trung thực, nếu người lớn lại dạy các em khôn lỏi, đối phó, gian dối. Chúng ta không thể chỉ bảo các em yêu thương, nếu trong nhà đầy những lời nặng nề, chê bai, xúc phạm. Chúng ta không thể mong các em có trái tim ấm, nếu các em lớn lên trong một môi trường lạnh lùng. Vì thế, ngày các em lãnh nhận Bí tích Thêm Sức cũng là lời mời gọi cho cả gia đình và cộng đoàn: hãy cùng nhau giữ lửa đức tin. Hãy làm cho mái nhà trở thành nơi có hơi ấm. Hãy làm cho giáo xứ trở thành nơi người trẻ cảm thấy được yêu thương, được nâng đỡ, được hướng dẫn, được đón nhận và được mời gọi nên thánh.
Các con thân mến, có thể trong lòng các con hôm nay cũng có những vùng lạnh. Có thể con đã nguội lạnh trong cầu nguyện. Có thể con đã xa Chúa trong một thời gian. Có thể con đã sống hai mặt: ở nhà thờ một kiểu, ở trường một kiểu, trên mạng một kiểu, trong gia đình một kiểu. Có thể con đã làm cha mẹ buồn nhiều lần. Có thể con đã nói dối, gian lận, hỗn hào, ích kỷ, vô cảm. Có thể con thấy mình chưa xứng đáng nhận Chúa Thánh Thần. Nhưng các con đừng sợ. Chúa Thánh Thần không đến vì con đã hoàn hảo. Người đến để làm cho con được đổi mới. Lửa không đến vì căn phòng đã ấm. Lửa đến vì căn phòng đang lạnh. Ánh sáng không đến vì mọi sự đã sáng. Ánh sáng đến vì còn bóng tối. Chúa Thánh Thần không chờ con tốt lành rồi mới đến. Người đến để giúp con nên tốt lành. Người không chờ con mạnh mẽ rồi mới ban sức mạnh. Người đến chính vì con yếu đuối. Người không chờ con cháy sáng rồi mới ban lửa. Người đến để đốt lên ngọn lửa trong con.
Điều quan trọng là con có mở lòng không. Chúa Giêsu đã ném lửa vào mặt đất, nhưng lửa ấy có bùng lên trong lòng con hay không còn tùy ở sự tự do đáp lại của con. Chúa không ép con yêu Ngài. Chúa không ép con sống tốt. Chúa không ép con cầu nguyện. Chúa không ép con thay đổi. Chúa mời gọi. Chúa chờ đợi. Chúa gõ cửa. Chúa ban ơn. Nhưng con phải mở cửa. Con phải thưa: “Lạy Chúa Thánh Thần, xin hãy đến. Xin đốt nóng trái tim con. Xin đừng để con sống lạnh lùng nữa. Xin đừng để con lãnh nhận Thêm Sức mà vẫn như cũ. Xin đừng để con chỉ có nghi thức bên ngoài mà không có biến đổi bên trong. Xin đừng để con nhận lửa rồi lại để lửa tắt.”
Hôm nay, trước ngày lãnh nhận Bí tích Thêm Sức, mỗi người trẻ hãy thành thật đặt tay lên trái tim mình và tự hỏi: “Trái tim con đang nóng hay lạnh? Đức tin của con đang cháy hay đang tàn? Tình yêu của con dành cho Chúa đang mạnh hay đang yếu? Con có còn biết rung động trước Thánh lễ không? Con có còn biết đau khi phạm tội không? Con có còn biết thương cha mẹ không? Con có còn biết xót xa trước nỗi buồn của người khác không? Con có còn biết muốn nên tốt hơn không?” Những câu hỏi ấy không phải để làm con sợ, nhưng để con thức tỉnh. Vì chỉ khi biết mình đang lạnh, con mới khao khát lửa. Chỉ khi biết mình đang yếu, con mới xin sức mạnh. Chỉ khi biết mình cần được thanh luyện, con mới để Chúa Thánh Thần bước vào.
Các con hãy nhớ hình ảnh các tông đồ trước và sau ngày lễ Ngũ Tuần. Trước khi nhận Chúa Thánh Thần, các ông sợ hãi, đóng kín cửa, mất phương hướng. Sau khi nhận Chúa Thánh Thần, các ông mở cửa, ra đi, rao giảng, làm chứng, chịu đau khổ vì danh Chúa mà vẫn vui mừng. Cùng là những con người ấy, nhưng đã được lửa Thánh Thần biến đổi. Các con cũng vậy. Có thể hôm nay con còn nhút nhát trong đức tin. Có thể con còn dễ bị bạn bè lôi kéo. Có thể con còn ngại làm dấu Thánh Giá nơi công cộng. Có thể con còn sợ bị chê là đạo đức. Có thể con còn yếu trong cầu nguyện. Nhưng Chúa Thánh Thần có thể làm cho con mạnh mẽ hơn. Không phải mạnh mẽ để khoe mình, nhưng mạnh mẽ để sống đúng. Không phải mạnh mẽ để hơn người khác, nhưng mạnh mẽ để thắng chính mình. Không phải mạnh mẽ để nói nhiều về Chúa, nhưng mạnh mẽ để sống sao cho người khác nhận ra Chúa nơi con.
Ngày Thêm Sức, Đức Giám mục sẽ đặt tay cầu nguyện và xức dầu thánh trên trán các con. Dầu thánh ấy là dấu chỉ các con được ghi ấn tín Chúa Thánh Thần. Từ giây phút ấy, các con được mời gọi sống như những chứng nhân của Chúa. Chứng nhân không phải là người chỉ biết nói: “Tôi là người Công giáo.” Chứng nhân là người làm cho người khác thấy đức tin có thật qua đời sống của mình. Khi con trung thực trong lớp học, con làm chứng cho Chúa. Khi con không nói xấu bạn, con làm chứng cho Chúa. Khi con biết xin lỗi cha mẹ, con làm chứng cho Chúa. Khi con tha thứ cho người làm con buồn, con làm chứng cho Chúa. Khi con đi lễ không vì bị ép mà vì yêu mến, con làm chứng cho Chúa. Khi con giữ tâm hồn trong sạch giữa một thế giới đầy cám dỗ, con làm chứng cho Chúa. Khi con biết giúp đỡ người yếu hơn, con làm chứng cho Chúa. Khi con dám từ chối điều sai dù bạn bè cười chê, con làm chứng cho Chúa.
Đừng nghĩ làm chứng là điều gì quá xa. Làm chứng bắt đầu từ đời sống mỗi ngày. Một ngọn nến nhỏ cũng có thể làm sáng một góc tối. Một lời nói tử tế cũng có thể sưởi ấm một người đang buồn. Một hành động trung thực cũng có thể đánh thức lương tâm của người khác. Một người trẻ biết sống đẹp cũng có thể làm cho gia đình vui hơn, lớp học tốt hơn, giáo xứ ấm hơn. Chúa không đòi các con trở thành những anh hùng ngay lập tức. Chúa chỉ mời các con để lửa của Người cháy thật trong lòng mình, rồi từ đó lan ra bằng những điều nhỏ bé nhưng chân thành.
Các con thân mến, thế giới có nhiều thứ lửa giả. Lửa của giận dữ làm con người đốt cháy nhau bằng lời nói cay nghiệt. Lửa của đam mê xấu làm con người mất tự do. Lửa của ganh tị làm con người khó chịu trước niềm vui của người khác. Lửa của danh vọng làm con người chỉ muốn được chú ý. Lửa của mạng xã hội nhiều khi làm trái tim con nóng lên vì so sánh, hơn thua, khoe khoang, nhưng lại lạnh đi trong tình yêu thật. Chỉ có lửa Chúa Thánh Thần mới là lửa cứu độ. Lửa ấy không làm con trở nên kiêu căng, nhưng khiêm nhường. Không làm con hung hăng, nhưng can đảm. Không làm con khinh người, nhưng biết yêu thương. Không làm con sống ồn ào, nhưng sâu sắc. Không làm con xa gia đình, nhưng biết hiếu thảo hơn. Không làm con bỏ cuộc đời, nhưng giúp con sống giữa cuộc đời với một trái tim thuộc về Chúa.
Vậy hôm nay, trong giờ tĩnh tâm này, các con hãy xin Chúa Thánh Thần đến. Đừng chỉ xin cho buổi lễ Thêm Sức được trang trọng. Đừng chỉ xin cho ngày ấy trời đẹp, hình đẹp, mọi sự suôn sẻ. Hãy xin điều quan trọng hơn: xin cho lòng con được cháy. Xin cho con đừng lạnh lùng nữa. Xin cho con biết yêu Chúa mạnh mẽ hơn. Xin cho con biết ghét tội hơn. Xin cho con biết thương cha mẹ hơn. Xin cho con biết sống thật hơn. Xin cho con biết cầu nguyện bằng trái tim hơn. Xin cho con biết can đảm làm điều tốt hơn. Xin cho con biết giữ ngọn lửa này suốt đời.
Và nếu hôm nay trong lòng con có điều gì cần được Chúa Thánh Thần đốt cháy, hãy dâng cho Người. Dâng cho Người sự lười biếng của con. Dâng cho Người tính nóng nảy của con. Dâng cho Người sự ích kỷ của con. Dâng cho Người những lần con nói dối. Dâng cho Người những lần con làm cha mẹ buồn. Dâng cho Người những lần con bỏ cầu nguyện. Dâng cho Người những hình ảnh, những lời nói, những thói quen không trong sạch. Dâng cho Người sự thờ ơ của con. Dâng cho Người cả những vết thương, những buồn tủi, những mặc cảm, những thất vọng của con. Chúa Thánh Thần là lửa, nhưng cũng là Đấng an ủi. Người không chỉ đốt cháy tội lỗi, Người còn sưởi ấm những vết thương. Người không chỉ thanh luyện, Người còn chữa lành. Người không chỉ thúc đẩy, Người còn nâng đỡ. Người không chỉ sai đi, Người còn ở lại.
Ước gì ngày các con lãnh nhận Bí tích Thêm Sức không chỉ là một ngày đẹp trong album hình, nhưng là một ngày đẹp trong linh hồn. Ước gì sau ngày ấy, cha mẹ nhìn thấy con thay đổi. Giáo lý viên nhìn thấy con trưởng thành. Bạn bè nhìn thấy con tử tế hơn. Giáo xứ nhìn thấy nơi con một người trẻ có lửa. Và chính Chúa nhìn thấy nơi con một trái tim biết mở ra cho Chúa Thánh Thần.
“Thầy đã đến ném lửa vào mặt đất, và Thầy những ước mong phải chi lửa ấy đã bùng lên!” Lạy Chúa Giêsu, xin cho ước mong của Chúa được thực hiện nơi chúng con. Xin cho lửa Chúa Thánh Thần bùng lên trong trái tim các bạn trẻ sắp lãnh nhận Bí tích Thêm Sức. Xin đừng để các con sống đạo lạnh lùng. Xin đừng để các con nhận lửa rồi quên giữ lửa. Xin đừng để các con lớn lên mà xa Chúa. Xin đừng để các con trở thành những người Công giáo chỉ có tên mà thiếu tình yêu. Xin hãy đốt nóng lòng các con bằng lửa yêu mến Chúa. Xin hãy đốt cháy sự thờ ơ, ích kỷ, gian dối và vô cảm. Xin hãy làm cho các con trở thành những ngọn lửa nhỏ, âm thầm nhưng bền bỉ, biết sưởi ấm gia đình, lớp học, giáo xứ và thế giới bằng tình yêu của Chúa.
Lạy Chúa Thánh Thần, xin hãy đến. Xin hãy đến như lửa. Xin hãy đến như gió. Xin hãy đến như sức mạnh. Xin hãy đến như ánh sáng. Xin hãy đến trong lòng từng người trẻ hôm nay. Xin làm cho các con không còn sống đạo trẻ con, không còn sống đạo nguội lạnh, không còn sống đạo theo thói quen, nhưng biết sống đạo bằng một trái tim trưởng thành, tự do và yêu mến. Xin cho các con biết nhận lửa để đừng sống lạnh lùng, biết giữ lửa để đừng tắt niềm tin, biết trao lửa để đời mình trở thành chứng nhân của Chúa giữa trần gian.
Lm. Anmai, CSsR

THÊM SỨC: ĐƯỢC SAI ĐI CHỨ KHÔNG CHỈ ĐƯỢC XỨC DẦU
Anh chị em thân mến,
Có những ngày trong đời người Kitô hữu rất đáng nhớ. Ngày được rửa tội. Ngày rước lễ lần đầu. Ngày lãnh nhận Bí tích Thêm Sức. Ngày thành hôn. Ngày chịu chức. Mỗi ngày ấy không chỉ là một kỷ niệm đẹp, không chỉ là một tấm hình để lưu lại, không chỉ là một nghi thức để gia đình vui mừng, giáo xứ chúc tụng, bạn bè chụp ảnh, nhưng là một dấu mốc thiêng liêng, nơi Thiên Chúa chạm vào cuộc đời ta và trao cho ta một con đường mới.
Hôm nay, khi các em lãnh nhận Bí tích Thêm Sức, nhiều người có thể nghĩ rằng điều quan trọng nhất là giây phút Đức Giám mục đặt tay, xức dầu thánh trên trán và đọc lời: “Hãy nhận lấy ấn tín ơn Chúa Thánh Thần.” Đúng, đó là giây phút rất thánh thiêng. Dầu thánh được xức trên trán không phải là một dấu hiệu bên ngoài cho đẹp, nhưng là dấu ấn thiêng liêng ghi vào linh hồn người tín hữu. Bàn tay đặt trên đầu không chỉ là một cử chỉ tượng trưng, nhưng là dấu chỉ Hội Thánh cầu xin Chúa Thánh Thần ngự xuống. Lời đọc không chỉ là một công thức phụng vụ, nhưng là lời công bố rằng từ nay người lãnh nhận Bí tích Thêm Sức được củng cố, được thánh hiến, được đóng ấn và được trao sứ mạng.
Nhưng nếu chỉ dừng lại ở việc “được xức dầu”, mà quên mất rằng mình “được sai đi”, thì chúng ta mới hiểu một nửa Bí tích Thêm Sức. Nếu chỉ nghĩ rằng Thêm Sức là ngày mặc áo đẹp, lên nhà thờ, chụp hình, nhận quà, ăn tiệc, rồi sau đó trở lại sống như cũ, thì chúng ta đã làm nghèo đi một bí tích rất lớn lao. Nếu chỉ nghĩ rằng Thêm Sức là kết thúc chương trình giáo lý, là “thoát” học, là xong một bổn phận đạo, thì chúng ta đã hiểu sai ngay từ gốc. Thêm Sức không phải là ngày kết thúc, nhưng là ngày khởi hành. Thêm Sức không phải chỉ là ngày nhận ơn, mà là ngày được sai đi. Thêm Sức không phải chỉ là một lễ nghi trong nhà thờ, mà là một cuộc sai đi ra giữa đời.
Tin Mừng hôm nay kể lại lời Chúa Giêsu Phục Sinh nói với các môn đệ: “Anh em hãy đi khắp tứ phương thiên hạ, loan báo Tin Mừng cho mọi loài thọ tạo.” Chúa không nói: “Anh em hãy ở yên trong phòng đóng kín cửa.” Chúa không nói: “Anh em hãy giữ đức tin cho riêng mình.” Chúa không nói: “Anh em hãy chỉ lo cứu linh hồn mình là đủ.” Nhưng Chúa nói: “Anh em hãy đi.” Một lời rất ngắn, nhưng mở ra cả một sứ mạng. “Hãy đi” nghĩa là đức tin không được nằm im. “Hãy đi” nghĩa là người môn đệ không được sống đạo cách thụ động. “Hãy đi” nghĩa là ai đã gặp Chúa thì không thể giữ Chúa cho riêng mình. “Hãy đi” nghĩa là ai đã được Chúa yêu thì phải đem tình yêu ấy đến cho người khác. “Hãy đi” nghĩa là ai đã nhận Chúa Thánh Thần thì phải trở thành chứng nhân của Chúa Thánh Thần.
Các em thân mến,
Hôm nay các em được xức dầu thánh. Nhưng các em có biết mình được xức dầu để làm gì không? Không phải để trở nên quan trọng hơn người khác. Không phải để được gọi là đã “xong” giáo lý. Không phải để có thêm một chứng chỉ trong hồ sơ đạo. Không phải để cha mẹ yên tâm rằng con mình đã lãnh đủ các bí tích khai tâm. Các em được xức dầu để được sai đi. Dầu thánh trên trán các em hôm nay giống như một dấu ấn nói với các em rằng: “Con thuộc về Chúa Kitô. Con được Chúa Thánh Thần củng cố. Con được Hội Thánh tin tưởng. Con được sai đi làm chứng cho Chúa.”
Một người lính trước khi ra trận cần được huấn luyện. Một người được trao nhiệm vụ cần được chuẩn bị. Một người đại diện cho ai đó cần biết mình đang mang danh ai. Cũng vậy, người Kitô hữu lãnh nhận Bí tích Thêm Sức là người được Chúa trang bị để bước vào đời với một căn tính rõ ràng: tôi là môn đệ Chúa Giêsu. Tôi không sống một mình. Tôi không sống vô hướng. Tôi không sống chỉ để học, để thi, để kiếm tiền, để nổi tiếng, để được khen, để được nhiều lượt thích trên mạng. Tôi sống để yêu Chúa, để làm chứng cho Chúa, để đem một chút ánh sáng Tin Mừng vào nơi tôi đang sống.
Nhiều người trẻ hôm nay có thể nghĩ rằng truyền giáo là chuyện của các linh mục, tu sĩ, các nhà truyền giáo đi xa, những người rao giảng ở vùng sâu vùng xa, những người bỏ quê hương đi đến các đất nước khác. Nhưng Chúa Giêsu không chỉ nói với một số người đặc biệt. Chúa nói với các môn đệ: “Anh em hãy đi.” Và hôm nay, qua Bí tích Thêm Sức, lời ấy cũng được nói với từng em: “Con hãy đi.” Có thể con không đi đến tận cùng thế giới, nhưng con phải đi vào chính gia đình của con. Có thể con không đứng trên tòa giảng, nhưng con phải làm chứng trong lớp học. Có thể con không đi truyền giáo ở một vùng đất xa lạ, nhưng con phải sống đức tin giữa bạn bè. Có thể con không giảng một bài dài, nhưng con phải giảng bằng cách sống tử tế, trung thực, hiền lành, biết tha thứ và biết yêu thương.
Sứ mạng bắt đầu từ gia đình. Đừng nghĩ rằng làm chứng cho Chúa là phải làm điều gì thật lớn lao. Có khi làm chứng cho Chúa bắt đầu bằng việc con biết nói lời cảm ơn với cha mẹ. Biết xin lỗi khi mình sai. Biết phụ giúp việc nhà. Biết không trả lời cộc cằn. Biết không làm cha mẹ buồn vì sự vô tâm của mình. Biết không để điện thoại lấy hết thời giờ dành cho người thân. Biết cầu nguyện cho gia đình. Biết làm dấu trước bữa ăn. Biết nhắc nhau đi lễ. Biết giữ bầu khí gia đình ấm áp. Một người trẻ đã lãnh nhận Chúa Thánh Thần mà vẫn sống hỗn hào, ích kỷ, lười biếng, vô ơn, lạnh nhạt với cha mẹ, thì dấu dầu trên trán chưa đi vào đời sống. Một người đã được xức dầu mà trong nhà vẫn gây chia rẽ, vẫn nói lời làm tổn thương, vẫn khép lòng trước người thân, thì cần tự hỏi: Chúa Thánh Thần đã có chỗ trong trái tim tôi chưa?
Sứ mạng cũng ở trường học. Các em đến trường không chỉ để học chữ, học toán, học ngoại ngữ, học kỹ năng, nhưng còn để học làm người và làm chứng cho Chúa. Một học sinh Kitô hữu không cần lúc nào cũng nói thật nhiều về đạo, nhưng cách sống của em phải làm cho người khác nhận ra có điều gì đó đẹp trong đức tin của em. Khi bạn bè gian lận, em dám trung thực. Khi người khác nói xấu, em dám im lặng hoặc nói một lời xây dựng. Khi có bạn bị cô lập, em dám đến gần. Khi có người yếu thế bị bắt nạt, em không hùa theo. Khi lớp học đầy cạnh tranh, em vẫn biết chia sẻ. Khi thành tích trở thành áp lực, em vẫn nhớ rằng giá trị con người không chỉ nằm ở điểm số. Khi thất bại, em không tuyệt vọng, vì em tin Chúa vẫn đồng hành. Khi thành công, em không kiêu ngạo, vì em biết mọi sự là ơn Chúa.
Đó là truyền giáo. Truyền giáo không phải chỉ là phát sách đạo. Truyền giáo không phải chỉ là nói thật nhiều câu đạo đức. Truyền giáo trước hết là sống sao để người khác nhìn vào và tự hỏi: tại sao bạn ấy bình an như vậy? Tại sao bạn ấy không gian lận? Tại sao bạn ấy biết tha thứ? Tại sao bạn ấy không trả thù? Tại sao bạn ấy không sống hai mặt? Tại sao bạn ấy vẫn tử tế dù chẳng được lợi gì? Khi đời sống của người Kitô hữu làm cho người khác đặt câu hỏi về Chúa, đó đã là một lời rao giảng.
Sứ mạng còn ở giáo xứ. Có những người sau khi Thêm Sức thì biến mất khỏi nhà thờ. Trước khi Thêm Sức còn đi học giáo lý, còn đi lễ, còn sinh hoạt, còn tham dự đoàn thể. Nhưng vừa Thêm Sức xong thì xem như hoàn thành nhiệm vụ. Từ đó, nhà thờ xa dần, Thánh lễ thưa dần, kinh nguyện nhạt dần, đoàn thể vắng dần. Nếu như vậy, Bí tích Thêm Sức bị hiểu thành “lễ tốt nghiệp khỏi đời sống đức tin.” Nhưng Thêm Sức không phải là giấy ra trường khỏi giáo xứ. Thêm Sức là lúc các em phải gắn bó hơn với giáo xứ. Từ nay các em không chỉ là những người được dạy, nhưng cũng là những người có thể phục vụ. Các em có thể tham gia ca đoàn, lễ sinh, thiếu nhi Thánh Thể, nhóm giới trẻ, nhóm bác ái, truyền thông giáo xứ, giúp các em nhỏ học giáo lý, góp một tay trong những việc chung. Một giáo xứ không chỉ cần người lớn tuổi. Giáo xứ cần sức trẻ, cần lòng nhiệt thành, cần sự trong sáng, cần những trái tim đã được Chúa Thánh Thần chạm tới.
Các em đừng bao giờ nghĩ mình còn nhỏ nên không làm được gì cho Chúa. Một lời chào lễ phép cũng là làm chứng. Một nụ cười chân thành cũng là làm chứng. Một sự hiện diện đều đặn trong Thánh lễ cũng là làm chứng. Một thái độ nghiêm trang trong nhà thờ cũng là làm chứng. Một lần dám rủ bạn đi lễ cũng là làm chứng. Một lần dám nói: “Mình không làm điều đó vì mình là người Công giáo” cũng là làm chứng. Một lần dám chọn điều đúng khi không ai nhìn thấy cũng là làm chứng. Chúa không đợi các em lớn mới sai các em đi. Chúa sai các em ngay từ hôm nay, trong chính tuổi trẻ của các em.
Sứ mạng cũng ở trên mạng xã hội. Đây là một điểm rất quan trọng. Ngày xưa, khi Chúa nói “hãy đi khắp tứ phương thiên hạ”, người ta nghĩ đến đường sá, biển cả, làng mạc, thành phố, biên giới, quốc gia. Hôm nay, có một “thế giới” rất rộng mà các em đang sống mỗi ngày: thế giới mạng. Ở đó, một lời nói có thể lan rất xa. Một hình ảnh có thể ảnh hưởng rất nhiều người. Một bình luận có thể làm người khác vui hoặc đau. Một nội dung chia sẻ có thể xây dựng hoặc phá hủy tâm hồn. Một cú nhấn thích, một lần chia sẻ, một lời nhận xét tưởng như nhỏ, nhưng có thể nói lên con người của mình.
Người đã lãnh nhận Chúa Thánh Thần không thể sống trên mạng như người không có lương tâm. Không thể dùng mạng xã hội để nói xấu, chế giễu, hạ nhục người khác. Không thể chia sẻ những điều độc hại, tục tĩu, bạo lực, sai sự thật. Không thể sống ảo đến mức đánh mất đời thật. Không thể đăng một hình ảnh đạo đức rồi sau đó dùng lời lẽ cay độc để làm tổn thương người khác. Không thể vào nhà thờ thì làm dấu, ra mạng thì buông lời vô trách nhiệm. Nếu Chúa Thánh Thần đã được ban cho ta, thì cả ngón tay ta gõ bàn phím cũng phải được Tin Mừng hướng dẫn. Cả ánh mắt ta nhìn màn hình cũng phải được sự trong sạch bảo vệ. Cả cách ta hiện diện trên mạng cũng phải trở thành một nơi làm chứng cho sự thật, lòng nhân ái và niềm hy vọng.
Các em thân mến,
Chúa Giêsu nói: “Anh em hãy đi khắp tứ phương thiên hạ, loan báo Tin Mừng cho mọi loài thọ tạo.” Nhưng Tin Mừng là gì? Tin Mừng không phải trước hết là một bài học phải thuộc lòng. Tin Mừng là chính Chúa Giêsu. Tin Mừng là Thiên Chúa yêu thương con người. Tin Mừng là tội lỗi không phải là lời cuối cùng. Tin Mừng là người lạc đường vẫn có thể trở về. Tin Mừng là người yếu đuối vẫn được Chúa nâng dậy. Tin Mừng là cái chết đã bị đánh bại bởi sự Phục Sinh. Tin Mừng là không ai bị Thiên Chúa bỏ rơi. Tin Mừng là mỗi người chúng ta được yêu, được tha thứ, được cứu độ và được sai đi để yêu như Chúa đã yêu.
Vậy loan báo Tin Mừng không chỉ là nói về Chúa, mà còn là làm cho người khác cảm nhận được một chút tình yêu của Chúa qua đời sống của ta. Khi con tha thứ cho một người xúc phạm con, con đang loan báo Tin Mừng. Khi con không trả thù dù có thể trả thù, con đang loan báo Tin Mừng. Khi con trung thực dù phải chịu thiệt, con đang loan báo Tin Mừng. Khi con bảo vệ một người bị coi thường, con đang loan báo Tin Mừng. Khi con sống trong sạch giữa một môi trường dễ buông thả, con đang loan báo Tin Mừng. Khi con biết cầu nguyện trong âm thầm, con đang loan báo Tin Mừng. Khi con dám nhận mình là người Công giáo mà không xấu hổ, con đang loan báo Tin Mừng.
Thế giới hôm nay không thiếu thông tin, nhưng thiếu chứng nhân. Không thiếu người nói hay, nhưng thiếu người sống thật. Không thiếu người đăng những câu đạo đức, nhưng thiếu người thực hành đức tin. Không thiếu những tiếng ồn, nhưng thiếu những trái tim có Chúa. Vì vậy, điều Hội Thánh cần nơi các em sau ngày Thêm Sức không phải là những người chỉ có tờ chứng nhận đã lãnh bí tích, nhưng là những chứng nhân trẻ. Hội Thánh cần các em trở thành ánh sáng trong nơi tối. Muối trong nơi nhạt. Men trong khối bột. Ngọn lửa trong một thế giới đang lạnh đi vì ích kỷ, vô cảm và hưởng thụ.
Nhưng để được sai đi, trước hết phải ở lại với Chúa. Đây là điều rất quan trọng. Không ai có thể trao điều mình không có. Không ai có thể làm chứng cho một Đấng mình không gặp. Không ai có thể nói về tình yêu Chúa nếu lòng mình xa Chúa. Không ai có thể đem lửa nếu lòng mình nguội lạnh. Các môn đệ được sai đi sau khi đã gặp Chúa Phục Sinh. Các ngài rao giảng vì đã được Chúa biến đổi. Các ngài can đảm vì Chúa Thánh Thần đã làm cho những con người sợ hãi trở thành những chứng nhân mạnh mẽ.
Vì thế, sau Thêm Sức, các em phải chăm sóc đời sống nội tâm của mình. Đừng bỏ cầu nguyện. Đừng bỏ Thánh lễ. Đừng bỏ xưng tội. Đừng bỏ việc lắng nghe Lời Chúa. Đừng nghĩ rằng mình mạnh đủ để tự đi một mình. Một cành cây tách khỏi thân cây sẽ khô héo. Một ngọn đèn không có dầu sẽ tắt. Một chiếc điện thoại không sạc pin sẽ hết năng lượng. Một người Kitô hữu không cầu nguyện cũng sẽ cạn sức thiêng liêng. Chúa Thánh Thần được ban cho các em không phải như một cảm xúc thoáng qua trong ngày lễ, nhưng như nguồn sống phải được nuôi dưỡng mỗi ngày.
Có những em hôm nay rất sốt sắng, nhưng vài tháng nữa có thể nguội lạnh. Có những em hôm nay hứa với Chúa nhiều điều, nhưng khi trở về với bạn bè, với điện thoại, với game, với mạng xã hội, với áp lực học hành, với những cám dỗ âm thầm, có thể lại quên Chúa. Có những em hôm nay mặc áo đẹp, nghiêm trang trước bàn thờ, nhưng ngày mai vẫn có thể nói dối, gian lận, hỗn hào, lười lễ, bỏ kinh. Vì thế, điều quan trọng không phải chỉ là cảm động trong ngày lễ, mà là trung thành sau ngày lễ. Không phải chỉ là giây phút được xức dầu, mà là cả đời sống được sai đi.
Chúa không đòi các em phải hoàn hảo ngay lập tức. Chúa biết các em còn yếu đuối. Chúa biết tuổi trẻ có nhiều cám dỗ. Chúa biết có những lúc các em sẽ quên cầu nguyện, sẽ nóng nảy, sẽ sai lỗi, sẽ vấp ngã. Nhưng Chúa xin các em đừng bỏ cuộc. Chúa xin các em biết đứng dậy. Chúa xin các em nhớ rằng mình đã được đóng ấn bởi Chúa Thánh Thần. Khi yếu đuối, hãy xin Chúa Thánh Thần ban sức mạnh. Khi phân vân, hãy xin Chúa Thánh Thần ban ơn khôn ngoan. Khi sợ hãi, hãy xin Chúa Thánh Thần ban ơn can đảm. Khi nguội lạnh, hãy xin Chúa Thánh Thần đốt lại lòng mến. Khi muốn buông xuôi, hãy xin Chúa Thánh Thần nhắc lại rằng con không sống một mình, vì Chúa đang ở trong con.
Anh chị em phụ huynh thân mến,
Hôm nay, con cái chúng ta lãnh nhận Bí tích Thêm Sức. Đây không chỉ là ngày của các em, mà cũng là ngày nhắc nhở các bậc cha mẹ về sứ mạng đồng hành. Khi các em được sai đi, các em cần một gia đình nâng đỡ. Khi các em được mời gọi sống đức tin, các em cần thấy đức tin nơi cha mẹ. Khi các em được dạy cầu nguyện, các em cần thấy cha mẹ cầu nguyện. Khi các em được nhắc đi lễ, các em cần thấy cha mẹ yêu mến Thánh lễ. Khi các em được dạy sống trung thực, các em cần thấy cha mẹ sống ngay thẳng. Khi các em được mời gọi tha thứ, các em cần thấy trong gia đình có sự tha thứ. Đức tin không thể chỉ giao cho giáo lý viên. Đức tin không thể chỉ giao cho nhà thờ. Gia đình là ngôi trường đức tin đầu tiên. Cha mẹ là những chứng nhân đầu tiên.
Có khi cha mẹ rất lo cho con học giỏi, có bằng cấp, có nghề nghiệp, có tương lai, nhưng lại ít lo cho con có đức tin trưởng thành. Có khi cha mẹ sẵn sàng đầu tư rất nhiều cho con học thêm, học đàn, học ngoại ngữ, học kỹ năng, nhưng lại dễ dàng để con bỏ lễ, bỏ kinh, bỏ giáo lý. Có khi cha mẹ muốn con thành công trước mặt đời, nhưng quên giúp con trung tín trước mặt Chúa. Hôm nay, Bí tích Thêm Sức nhắc mỗi gia đình rằng điều quý nhất không chỉ là con cái có tương lai trần thế, mà là con cái biết sống như người thuộc về Chúa. Một người trẻ có thể rất giỏi, nhưng nếu không có lương tâm, cái giỏi ấy có thể trở nên nguy hiểm. Một người trẻ có thể rất thành công, nhưng nếu không có tình yêu, thành công ấy có thể làm lòng họ khô cứng. Một người trẻ có thể rất nổi bật, nhưng nếu không có Chúa, sự nổi bật ấy có thể biến thành cái tôi kiêu căng.
Xin cha mẹ đừng chỉ hỏi con: “Hôm nay con được mấy điểm?” mà cũng hãy hỏi: “Hôm nay con có sống tử tế không?” Đừng chỉ hỏi: “Con học bài chưa?” mà cũng hãy hỏi: “Con có cầu nguyện chưa?” Đừng chỉ lo con thua bạn bè trong thành tích, mà hãy lo con thua chính mình trong nhân cách. Đừng chỉ muốn con được người đời khen, mà hãy giúp con sống sao để Chúa vui lòng. Và nhất là, xin cha mẹ đừng chỉ đưa con đến nhà thờ trong ngày Thêm Sức, nhưng hãy tiếp tục cùng con đi trong hành trình đức tin sau ngày Thêm Sức.
Anh chị em giáo lý viên, huynh trưởng và cộng đoàn thân mến,
Các em hôm nay được xức dầu và được sai đi, nhưng các em không thể đi một mình. Hội Thánh là gia đình nâng đỡ các em. Giáo xứ là mảnh đất nuôi dưỡng đức tin của các em. Những người lớn trong cộng đoàn có trách nhiệm làm gương cho các em. Đừng để các em thấy người lớn đi lễ nhưng chia rẽ. Đừng để các em thấy người lớn đọc kinh nhưng nói xấu nhau. Đừng để các em thấy người lớn phục vụ nhà thờ nhưng tranh giành hơn thua. Đừng để các em thấy đức tin chỉ là nghi thức, còn đời sống thì xa Tin Mừng. Người trẻ rất tinh. Các em có thể không nói ra, nhưng các em nhìn thấy. Và nhiều khi điều làm các em xa Chúa không phải vì giáo lý khó hiểu, mà vì các em thấy người lớn sống không đúng điều mình dạy.
Vì thế, một lễ Thêm Sức không chỉ là ngày của các em, mà là ngày cả cộng đoàn phải tự hỏi: giáo xứ chúng ta có phải là nơi giúp người trẻ gặp Chúa không? Đời sống chúng ta có làm cho người trẻ yêu Hội Thánh hơn không? Cách chúng ta nói, cách chúng ta phục vụ, cách chúng ta ứng xử có làm chứng cho Tin Mừng không? Nếu các em được sai đi, thì cộng đoàn cũng phải trở thành nơi huấn luyện, nâng đỡ và đồng hành với những người được sai đi ấy.
Tin Mừng hôm nay kết thúc bằng một hình ảnh rất đẹp: “Các ông đi rao giảng khắp nơi, có Chúa cùng hoạt động với các ông.” Các môn đệ đi, nhưng không đi một mình. Các ông rao giảng, nhưng Chúa cùng hoạt động. Các ông yếu đuối, nhưng quyền năng Chúa nâng đỡ. Các ông nhỏ bé, nhưng sứ mạng lớn lao vì Chúa ở cùng. Đây là niềm an ủi lớn cho các em hôm nay. Chúa sai các em đi, nhưng Chúa không bỏ các em. Chúa không nói: “Con tự lo lấy.” Chúa nói: “Con hãy đi, và Thầy ở với con.” Chúa Thánh Thần không chỉ đến trong giây phút xức dầu rồi rời đi. Người ở lại, âm thầm, sâu thẳm, bền bỉ, nâng đỡ, soi sáng, nhắc nhở và biến đổi các em.
Có thể sau ngày hôm nay, các em sẽ trở lại với những chuyện rất bình thường: đi học, làm bài, thi cử, phụ giúp gia đình, gặp bạn bè, dùng điện thoại, tham gia sinh hoạt. Nhưng chính trong những điều bình thường ấy, sứ mạng bắt đầu. Sứ mạng không phải lúc nào cũng có hào quang. Sứ mạng không phải lúc nào cũng được vỗ tay. Sứ mạng nhiều khi là âm thầm chọn điều đúng. Âm thầm sống trong sạch. Âm thầm cầu nguyện. Âm thầm giúp đỡ. Âm thầm tha thứ. Âm thầm từ chối điều xấu. Âm thầm trung thành với Chúa. Và chính những điều âm thầm ấy làm nên một chứng nhân thật.
Các em thân mến,
Hôm nay, khi dầu thánh được xức trên trán các em, hãy nhớ rằng trán ấy từ nay phải biết ngẩng lên trong phẩm giá của người con Chúa, nhưng cũng phải biết cúi xuống trong khiêm nhường phục vụ. Khi được gọi tên, các em hãy nhớ rằng Chúa biết tên từng em. Khi Đức Giám mục nói: “Hãy nhận lấy ấn tín ơn Chúa Thánh Thần”, các em hãy nhớ rằng mình không chỉ nhận một nghi thức, mà nhận một sứ mạng. Khi cộng đoàn cầu nguyện cho các em, hãy nhớ rằng Hội Thánh đang tin tưởng trao cho các em trách nhiệm làm chứng cho Chúa trong thế hệ của mình.
Đừng nhận Thêm Sức rồi sống như chưa từng được sai đi. Đừng để dầu thánh chỉ ở trên trán mà không thấm vào trái tim. Đừng để ơn Chúa Thánh Thần chỉ là một kỷ niệm mà không trở thành sức mạnh. Đừng để ngày hôm nay chỉ đẹp trong album hình, nhưng hãy để ngày hôm nay đẹp trong cả cuộc đời đức tin. Hãy để người khác nhìn thấy nơi các em một người trẻ có Chúa. Hãy để cha mẹ thấy con mình trưởng thành hơn trong yêu thương. Hãy để bạn bè thấy nơi các em một lối sống khác: không kiêu căng, không giả dối, không vô cảm, không hùa theo điều xấu. Hãy để giáo xứ thấy nơi các em một thế hệ mới biết cầu nguyện, biết phục vụ, biết yêu Hội Thánh. Hãy để mạng xã hội cũng nhận ra nơi các em những lời nói trong sạch, những chia sẻ xây dựng, những thái độ nhân ái và những chứng tá âm thầm.
Chúa Giêsu hôm nay vẫn nói: “Hãy đi.” Đi không phải để khoe mình. Đi không phải để áp đặt. Đi không phải để lên án người khác. Đi để yêu. Đi để phục vụ. Đi để làm chứng. Đi để đem Tin Mừng. Đi để nói bằng đời sống rằng Chúa vẫn đang sống, Chúa vẫn yêu thương, Chúa vẫn tha thứ, Chúa vẫn cứu độ, Chúa vẫn đồng hành với con người.
Xin Chúa Thánh Thần, Đấng hôm nay được ban tràn đầy trên các em, đốt lên trong lòng các em ngọn lửa của đức tin, làm cho các em mạnh mẽ trước cám dỗ, trung thực giữa gian dối, trong sạch giữa ô nhiễm, hiền lành giữa bạo lực, can đảm giữa sợ hãi, yêu thương giữa vô cảm và trung thành giữa một thế giới dễ thay lòng. Xin Người biến các em thành những chứng nhân trẻ của Tin Mừng. Xin Người làm cho gia đình các em trở thành mái ấm đức tin. Xin Người làm cho giáo xứ chúng ta trở thành cộng đoàn biết đồng hành với người trẻ. Và xin Người giúp mỗi người chúng ta hiểu rằng: đã là Kitô hữu thì không chỉ được nhận ơn, mà còn được sai đi; không chỉ được xức dầu, mà còn phải làm chứng; không chỉ giữ đạo cho riêng mình, mà còn phải đem Chúa đến cho đời.
Các em hãy đi. Đi vào gia đình với lòng hiếu thảo. Đi vào trường học với sự trung thực. Đi vào giáo xứ với tinh thần phục vụ. Đi vào mạng xã hội với sự trong sạch. Đi vào tình bạn với lòng tử tế. Đi vào cuộc đời với niềm tin. Và trên mọi nẻo đường, hãy nhớ: Chúa cùng hoạt động với các em.
Lm. Anmai, CSsR

THÊM SỨC: CAN ĐẢM TUYÊN XƯNG ĐỨC TIN GIỮA MỘT THẾ GIỚI DỄ XẤU HỔ VÌ CHÚA
“Ai tuyên xưng Thầy trước mặt người đời, thì Thầy cũng sẽ tuyên xưng người ấy trước mặt Cha Thầy, Đấng ngự trên trời.” Lời Chúa Giêsu trong Tin Mừng hôm nay vang lên thật mạnh mẽ, thật rõ ràng, và cũng thật cần thiết cho mỗi người chúng ta, nhất là cho các em sắp lãnh nhận Bí tích Thêm Sức. Chúa không nói: ai âm thầm giữ đạo trong lòng thôi là đủ. Chúa không nói: ai chỉ tin Thầy khi ở trong nhà thờ, khi có cha mẹ bên cạnh, khi có cộng đoàn chung quanh, thì Thầy sẽ nhận người ấy. Nhưng Chúa nói: “Ai tuyên xưng Thầy trước mặt người đời.” Nghĩa là đức tin không chỉ là chuyện riêng tư trong lòng, nhưng phải được bày tỏ ra trong đời sống. Đức tin không chỉ là lời đọc trong kinh Tin Kính, nhưng phải trở thành cách sống. Đức tin không chỉ là một tên gọi trong giấy rửa tội, nhưng phải là một căn tính mà người Kitô hữu không xấu hổ, không che giấu, không phủ nhận, không né tránh.
Hôm nay, khi nói đến Bí tích Thêm Sức, chúng ta thường nghĩ đến Chúa Thánh Thần, đến ấn tín thiêng liêng, đến dầu thánh, đến bàn tay Đức Giám mục đặt trên đầu, đến ngày lễ long trọng, đến áo quần đẹp, đến hình ảnh kỷ niệm, đến niềm vui của gia đình và giáo xứ. Tất cả những điều đó đều đẹp. Nhưng nếu chỉ dừng lại ở bề ngoài, ta sẽ bỏ quên điều cốt lõi: Thêm Sức là bí tích ban sức mạnh. Sức mạnh ấy không phải để người lãnh nhận trở nên hơn người khác, cũng không phải để hoàn tất một chương trình giáo lý rồi thôi. Sức mạnh ấy là sức mạnh của Chúa Thánh Thần để người Kitô hữu dám sống như môn đệ Chúa Giêsu giữa đời. Và một trong những dấu chỉ rất cụ thể của người đã được Chúa Thánh Thần củng cố là: không xấu hổ vì Chúa, không xấu hổ vì Tin Mừng, không xấu hổ vì mình là người Công giáo.
Thưa cộng đoàn, thưa các em thân mến, chúng ta đang sống trong một thế giới rất lạ. Người ta có thể tự hào khoe đủ thứ: khoe điện thoại mới, khoe giày đẹp, khoe quần áo hàng hiệu, khoe điểm số, khoe thành tích, khoe chuyến du lịch, khoe món ăn, khoe thân hình, khoe tài khoản mạng xã hội, khoe số lượt thích, lượt theo dõi. Người ta có thể mạnh dạn nói về thần tượng của mình, đội bóng mình thích, ca sĩ mình mê, trò chơi mình chơi, bộ phim mình xem. Nhưng nhiều khi, cũng chính những người ấy lại ngại ngùng khi phải nói: “Tôi là người Công giáo.” Có bạn trẻ không dám làm dấu Thánh Giá trước bữa ăn ở trường vì sợ bạn bè nhìn. Có bạn không dám đeo ảnh thánh, không dám lần chuỗi, không dám nói mình đi lễ Chúa nhật. Có bạn khi được hỏi: “Mày theo đạo hả?” thì trả lời lấp lửng, cười cho qua, đổi chuyện, hoặc nói thật nhỏ như thể đó là điều đáng xấu hổ. Có bạn trong nhà thờ thì đọc kinh rất to, nhưng ra ngoài đời lại sợ người ta biết mình thuộc về Chúa. Có bạn khi ở trong lớp giáo lý thì nghiêm trang, nhưng khi ở giữa nhóm bạn lại hùa theo những lời nói tục, những trò cười thiếu trong sạch, những cách sống trái với Tin Mừng, chỉ vì sợ bị chê là “đạo đức quá”, “quê quá”, “khác người quá”.
Và chính trong hoàn cảnh ấy, Lời Chúa hôm nay vang lên như một lời đánh thức: “Anh em đừng sợ người ta.” Chúa Giêsu biết các môn đệ sẽ sợ. Chúa biết người theo Ngài sẽ có lúc bị chế giễu, bị hiểu lầm, bị chống đối. Chúa biết tuyên xưng đức tin không phải lúc nào cũng dễ. Nếu dễ, Chúa đã không phải nói đi nói lại: “Đừng sợ.” Chúa không bảo chúng ta rằng đời sống đức tin sẽ luôn được vỗ tay. Chúa không hứa rằng người sống theo Tin Mừng sẽ luôn được mọi người khen ngợi. Ngược lại, Chúa chuẩn bị cho môn đệ một tâm hồn can đảm. Ngài nói: đừng sợ những người chỉ giết được thân xác mà không giết được linh hồn. Nghĩa là có một nỗi sợ còn nguy hiểm hơn nỗi sợ bị người đời chê cười: đó là sợ đến mức đánh mất linh hồn mình, sợ đến mức phản bội Chúa, sợ đến mức sống hai mặt, sợ đến mức ngoài miệng nói tin Chúa nhưng trong đời sống lại không dám thuộc về Ngài.
Các em thân mến, sắp lãnh nhận Bí tích Thêm Sức, các em cần tự hỏi thật lòng: con có xấu hổ vì Chúa không? Con có xấu hổ khi làm dấu Thánh Giá không? Con có xấu hổ khi người khác biết con là người Công giáo không? Con có xấu hổ khi phải sống tử tế giữa một nhóm bạn thích chửi thề, nói tục không? Con có xấu hổ khi phải từ chối gian lận trong kiểm tra, trong thi cử, trong làm bài không? Con có xấu hổ khi phải nói “không” với những video bẩn, những trò đùa ác, những nhóm bạn xấu, những lời mời gọi sai trái không? Con có xấu hổ khi phải sống khác với đám đông không? Nếu câu trả lời là có, thì hôm nay, con hãy xin Chúa Thánh Thần đến chạm vào nỗi sợ ấy. Vì Thêm Sức không phải là ngày con được mặc áo đẹp để chụp hình, nhưng là ngày Chúa mặc cho con một sức mạnh thiêng liêng. Thêm Sức không phải là ngày con chỉ được xức dầu trên trán, nhưng là ngày Chúa muốn ghi vào lòng con một dấu ấn: từ nay con thuộc về Đức Kitô, và con được sai đi để làm chứng cho Ngài.
Nhiều người trẻ hôm nay không bỏ Chúa bằng một quyết định lớn, nhưng bỏ Chúa bằng những lần im lặng nhỏ. Không dám làm dấu trước bữa ăn: một lần im lặng. Không dám nói mình đi lễ: một lần im lặng. Thấy bạn bè chế giễu đạo mà không dám bênh vực: một lần im lặng. Biết điều sai mà vẫn làm theo vì sợ bị loại khỏi nhóm: một lần im lặng. Thấy người yếu thế bị bắt nạt mà không dám lên tiếng: một lần im lặng. Thấy bạn nói xấu, bịa chuyện, xúc phạm người khác mà vẫn cười theo: một lần im lặng. Những lần im lặng ấy tưởng nhỏ, nhưng nếu kéo dài, chúng làm trái tim ta dần dần xa Chúa. Và rồi một ngày, ta vẫn mang danh là người Công giáo, nhưng đời sống không còn dấu vết của Tin Mừng. Ta vẫn có giấy chứng nhận Thêm Sức, nhưng không còn sức mạnh của Thánh Thần. Ta vẫn có tên thánh, nhưng không còn can đảm sống như một người thánh.
Chúng ta hãy nhìn lại các Tông đồ. Trước khi nhận Chúa Thánh Thần, các ông cũng sợ. Khi Chúa Giêsu bị bắt, các ông bỏ chạy. Phêrô, vị tông đồ trưởng, đã từng chối Chúa ba lần. Ông không dám nhận mình là môn đệ Chúa trước một người đầy tớ gái. Ông đã nói: “Tôi không biết người ấy.” Đó là một câu nói đau đớn. Không phải chỉ đau cho Chúa Giêsu, mà còn đau cho chính Phêrô, vì khi chối Chúa, ông cũng chối bỏ căn tính sâu nhất của mình. Nhưng sau khi được Chúa Phục Sinh tha thứ, sau khi nhận lấy Chúa Thánh Thần, Phêrô đã trở thành con người khác. Ông không còn trốn trong căn phòng đóng kín. Ông đứng lên rao giảng Đức Kitô chịu đóng đinh và đã phục sinh. Ông dám nói trước dân chúng, trước nhà cầm quyền, trước những người có thể bắt bớ mình. Tại sao một người từng sợ hãi lại trở nên can đảm? Không phải vì Phêrô bỗng nhiên mạnh mẽ theo kiểu con người, nhưng vì Chúa Thánh Thần đã biến đổi ông từ bên trong.
Đó cũng là điều Chúa muốn làm nơi các em. Có thể hôm nay con còn nhút nhát. Có thể con còn sợ bạn bè cười. Có thể con còn bị cuốn theo đám đông. Có thể con còn dễ dao động. Có thể con vẫn nghĩ đạo là chuyện của cha mẹ, của ông bà, của nhà thờ, của các sơ, của giáo lý viên. Nhưng ngày con lãnh nhận Bí tích Thêm Sức, Chúa nói với con: “Từ nay, đức tin này cũng là chọn lựa của con. Từ nay, con không chỉ được cha mẹ bế đến nhà thờ như ngày Rửa Tội. Từ nay, con đứng trước Chúa, trước Hội Thánh, để nhận lấy sức mạnh và trách nhiệm của một người môn đệ.” Chúa không đòi con phải làm những điều lớn lao ngay lập tức. Chúa không bắt con ngày mai phải đi giảng giữa quảng trường. Nhưng Chúa mời con bắt đầu từ những điều rất nhỏ mà rất thật: dám làm dấu Thánh Giá sốt sắng; dám đi lễ Chúa nhật cách tự nguyện; dám cầu nguyện mỗi ngày; dám nói không với điều xấu; dám xin lỗi khi sai; dám tha thứ khi bị xúc phạm; dám sống hiếu thảo trong gia đình; dám bảo vệ người yếu; dám không gian lận; dám không nói tục; dám không hùa theo sự ác; dám để người khác nhận ra nơi con có một điều gì đó thuộc về Chúa.
Thưa cộng đoàn, có khi chúng ta tưởng tuyên xưng đức tin là phải nói những lời rất lớn. Nhưng trong đời sống hằng ngày, tuyên xưng đức tin nhiều khi rất âm thầm. Một học sinh không quay cóp trong giờ kiểm tra, dù chung quanh nhiều bạn làm điều đó, là đang tuyên xưng Chúa. Một bạn trẻ không vào những trang web xấu, dù bạn bè rủ rê, là đang tuyên xưng Chúa. Một người con biết xin lỗi cha mẹ sau khi hỗn hào, là đang tuyên xưng Chúa. Một người trẻ biết tắt điện thoại để cầu nguyện, biết rời mạng xã hội để đi lễ, biết chọn sự trong sạch thay vì buông thả, là đang tuyên xưng Chúa. Một bạn dám làm dấu trước bữa ăn nơi công cộng, không làm để khoe mình đạo đức, nhưng làm với lòng biết ơn Chúa, là đang tuyên xưng Chúa. Một người không nói xấu, không chế giễu, không bắt nạt người khác, là đang tuyên xưng Chúa. Một người dám sống tử tế giữa một môi trường thiếu tử tế, là đang tuyên xưng Chúa.
Tuyên xưng Chúa không có nghĩa là lúc nào cũng nói về Chúa bằng miệng, nhưng là để đời mình không phản bội Chúa. Có những người nói về Chúa rất hay, nhưng cách sống làm người khác xa Chúa. Có những người mang ảnh thánh trên cổ, nhưng miệng đầy lời cay độc. Có những người đi lễ đều, nhưng về nhà sống cộc cằn, vô ơn, ích kỷ. Có những người tự hào mình Công giáo, nhưng lại gian dối trong làm ăn, bất công với người nghèo, khinh thường người yếu thế. Như vậy không phải là tuyên xưng Chúa, mà là làm cho người khác hiểu sai về Chúa. Vì thế, can đảm tuyên xưng đức tin không chỉ là dám nói mình có đạo, mà còn là dám sống đúng với đạo mình tin. Không chỉ là dám làm dấu Thánh Giá, mà còn là dám mang tinh thần Thánh Giá: hy sinh, tha thứ, yêu thương, trung tín, khiêm nhường. Không chỉ là dám nhận mình là môn đệ Chúa, mà còn là dám để Chúa uốn nắn mình mỗi ngày.
Các em thân mến, thế giới hôm nay có một thứ áp lực rất mạnh: áp lực phải giống người khác. Ai cũng sợ mình khác. Sợ bị chê là quê. Sợ bị nói là ngoan quá. Sợ bị gán cho là đạo đức giả. Sợ bị loại khỏi nhóm. Sợ không được mời đi chơi. Sợ không được bạn bè công nhận. Vì thế, nhiều bạn đánh mất chính mình để được thuộc về một nhóm nào đó. Các em cười theo điều mình biết là sai. Các em làm theo điều mình biết là không tốt. Các em im lặng trước điều mình biết là bất công. Các em che giấu đức tin vì sợ bị nhìn khác. Nhưng người Kitô hữu không được gọi để tan biến trong đám đông. Người Kitô hữu được gọi để trở thành muối cho đời và ánh sáng cho trần gian. Muối mà mất vị mặn thì còn ích gì? Ánh sáng mà bị úp dưới thùng thì còn soi sáng cho ai? Một người đã nhận Chúa Thánh Thần mà vẫn sống y như không có Chúa, thì ơn Thêm Sức còn sinh hoa trái thế nào?
Chúng ta phải nói thật với nhau: làm người Công giáo hôm nay không dễ. Không dễ giữ đức tin trong một thế giới nhiều tiếng ồn. Không dễ cầu nguyện trong một thế giới đầy màn hình. Không dễ sống trong sạch trong một thế giới đầy cám dỗ. Không dễ sống thật trong một thế giới quen với hình ảnh giả. Không dễ sống hiền lành trong một thế giới thích hơn thua. Không dễ sống khiêm nhường trong một thế giới tôn thờ cái tôi. Không dễ trung thành với Chúa khi người ta coi đạo như chuyện lỗi thời. Nhưng chính vì không dễ, nên chúng ta cần Chúa Thánh Thần. Nếu sống đạo chỉ bằng sức riêng, ta sẽ mệt mỏi. Nếu tuyên xưng đức tin chỉ bằng ý chí riêng, ta sẽ dễ bỏ cuộc. Nếu chống lại cám dỗ chỉ bằng lời hứa của mình, ta sẽ thất bại. Nhưng nếu để Chúa Thánh Thần hoạt động, Người sẽ ban cho ta ơn can đảm, ơn khôn ngoan, ơn hiểu biết, ơn lo liệu, ơn sức mạnh, ơn đạo đức và ơn kính sợ Chúa. Trong các ơn ấy, hôm nay chúng ta đặc biệt xin ơn sức mạnh: sức mạnh để đứng vững, sức mạnh để nói không, sức mạnh để làm điều đúng, sức mạnh để không xấu hổ vì Đức Kitô.
Chúa Giêsu nói: “Anh em đừng sợ những kẻ giết thân xác mà không giết được linh hồn.” Câu nói ấy không chỉ dành cho các vị tử đạo ngày xưa. Câu nói ấy cũng dành cho chúng ta hôm nay. Có thể không ai giết thân xác chúng ta vì đức tin, nhưng có nhiều thứ đang muốn giết linh hồn chúng ta. Sự chế giễu có thể giết lòng can đảm. Sự lôi kéo của bạn xấu có thể giết sự trong sạch. Sự nghiện ngập điện thoại có thể giết đời sống cầu nguyện. Sự gian dối có thể giết lương tâm. Sự vô cảm có thể giết lòng bác ái. Sự xấu hổ vì Chúa có thể giết niềm vui làm con Chúa. Vì thế, Chúa mời chúng ta đừng chỉ sợ mất mặt trước người đời, mà hãy sợ đánh mất linh hồn trước mặt Chúa. Đừng chỉ sợ bạn bè cười, mà hãy sợ một ngày Chúa nhìn ta và hỏi: “Con đã nhận Thánh Thần của Cha, sao con vẫn sống như không biết Cha? Con đã được trao ánh sáng, sao con lại giấu ánh sáng ấy? Con đã được gọi là môn đệ, sao con lại xấu hổ vì Thầy?”
Nhưng Lời Chúa hôm nay không chỉ là lời cảnh tỉnh. Đó còn là lời an ủi. Chúa Giêsu nói rằng ngay cả chim sẻ bé nhỏ cũng không rơi xuống đất ngoài ý Cha trên trời. Tóc trên đầu anh em, Người cũng đếm cả rồi. Điều đó có nghĩa là Chúa biết từng nỗi sợ của chúng ta. Chúa biết em sợ điều gì. Chúa biết em lo bị ai chê. Chúa biết trong lớp học, trong nhóm bạn, trong gia đình, trên mạng xã hội, em phải đối diện với những áp lực nào. Chúa không đứng xa để trách mắng. Chúa đứng gần để nâng đỡ. Người không bảo: “Con phải can đảm một mình.” Nhưng Người nói: “Cha ban Thánh Thần cho con.” Chúa Thánh Thần không đến để làm cho cuộc đời con hết mọi thử thách, nhưng để trong thử thách, con không cô đơn. Người không làm cho mọi người đều khen con, nhưng làm cho con đủ tự do để không sống lệ thuộc vào lời khen chê. Người không làm cho con khỏi bị cám dỗ, nhưng giúp con đủ sức chống lại cám dỗ. Người không làm cho đức tin trở thành con đường dễ dãi, nhưng làm cho con có trái tim mạnh mẽ để đi con đường ấy với niềm vui.
Các em sắp lãnh nhận Thêm Sức thân mến, có lẽ hôm nay Chúa đang hỏi từng em: “Con có dám thuộc về Thầy không?” Không phải chỉ trong ngày lễ, nhưng sau ngày lễ. Không phải chỉ khi mặc áo đẹp, nhưng khi trở về trường học. Không phải chỉ khi đứng trong nhà thờ, nhưng khi ngồi giữa bạn bè. Không phải chỉ khi có cha mẹ nhắc, nhưng khi con một mình đối diện với lựa chọn đúng sai. Không phải chỉ khi mọi người nhìn thấy, nhưng cả khi không ai nhìn thấy. Đức tin thật không chỉ được chứng minh bằng một ngày lễ, nhưng bằng một đời sống. Ơn Thêm Sức không chỉ rực rỡ trong giây phút xức dầu, nhưng phải cháy âm ỉ và bền bỉ trong từng ngày sống.
Sau Thêm Sức, các em đừng nghĩ mình đã “xong giáo lý”. Đừng nghĩ mình đã hoàn tất bổn phận. Đừng nghĩ từ nay có thể xa nhà thờ hơn, bớt cầu nguyện hơn, sống tùy thích hơn. Không. Thêm Sức không phải là kết thúc. Thêm Sức là khởi đầu của một đời sống đức tin trưởng thành. Trưởng thành nghĩa là không sống đạo vì bị ép. Trưởng thành nghĩa là không đi lễ chỉ vì sợ cha mẹ la. Trưởng thành nghĩa là không đọc kinh chỉ để cho xong. Trưởng thành nghĩa là bắt đầu biết chọn Chúa bằng tự do, yêu Chúa bằng trái tim, theo Chúa bằng quyết định cá nhân. Trưởng thành nghĩa là dù có lúc yếu đuối, con vẫn biết đứng dậy. Dù có lúc sợ hãi, con vẫn biết xin Chúa Thánh Thần thêm sức. Dù có lúc bị chế giễu, con vẫn không đánh mất niềm tự hào thánh thiện của người thuộc về Đức Kitô.
Thưa các bậc cha mẹ, người đỡ đầu và cộng đoàn, hôm nay chúng ta cũng được mời gọi nhìn lại trách nhiệm của mình. Các em có dám tuyên xưng đức tin hay không, một phần cũng tùy thuộc vào môi trường đức tin mà người lớn tạo ra. Nếu trong gia đình, cha mẹ không cầu nguyện, không đi lễ, không làm dấu trước bữa ăn, không nói với con về Chúa, thì làm sao mong con can đảm sống đạo? Nếu người lớn xấu hổ vì đức tin, trẻ em sẽ học cách xấu hổ. Nếu người lớn chỉ coi lễ Thêm Sức là một nghi thức, các em cũng sẽ coi đó là một ngày lễ rồi thôi. Nếu người lớn sống đạo hình thức, các em sẽ rất khó sống đạo bằng trái tim. Vì thế, không chỉ các em cần Chúa Thánh Thần. Cha mẹ cũng cần Chúa Thánh Thần. Người đỡ đầu cũng cần Chúa Thánh Thần. Giáo lý viên cũng cần Chúa Thánh Thần. Cả giáo xứ cần Chúa Thánh Thần để trở thành một cộng đoàn không xấu hổ vì Tin Mừng, một cộng đoàn dám sống đạo công khai bằng đời sống hiền lành, công bằng, bác ái, trung tín và yêu thương.
Chúng ta đừng quên rằng Hội Thánh lớn lên nhờ những con người dám tuyên xưng đức tin. Các thánh tử đạo Việt Nam đã không xấu hổ vì Chúa, dù phải chịu tù đày, đòn vọt, gươm giáo và cái chết. Các ngài không giữ đức tin như một thứ trang sức, nhưng như kho báu quý hơn mạng sống. Có những vị là giám mục, linh mục, tu sĩ; nhưng cũng có rất nhiều vị là giáo dân, là cha mẹ, là người trẻ, là người bình thường. Các ngài không phải là những người không biết sợ. Các ngài cũng là con người, cũng biết đau, biết lo, biết thương gia đình, biết sợ chết. Nhưng trong lòng các ngài có một sức mạnh lớn hơn nỗi sợ: sức mạnh của đức tin, sức mạnh của Chúa Thánh Thần. Hôm nay, chúng ta không bị buộc phải bước qua thập giá như các ngài ngày xưa, nhưng chúng ta vẫn được mời gọi tử đạo mỗi ngày: tử đạo bằng việc chết đi cho sự hèn nhát, chết đi cho thói sống theo đám đông, chết đi cho sự xấu hổ vì Chúa, chết đi cho cái tôi muốn được mọi người khen, để sống cho Đức Kitô.
Có người sẽ hỏi: “Làm sao con có thể can đảm hơn?” Thưa, hãy bắt đầu bằng cầu nguyện. Người không cầu nguyện sẽ rất dễ sợ người đời. Người ít gặp Chúa sẽ dễ quên mình thuộc về Chúa. Mỗi ngày, các em hãy xin Chúa Thánh Thần: “Lạy Chúa Thánh Thần, xin cho con đừng xấu hổ vì Chúa Giêsu. Xin cho con dám làm điều đúng. Xin cho con biết nói không với điều xấu. Xin cho con can đảm sống đức tin trong gia đình, trường học và giữa bạn bè.” Hãy cầu nguyện thật đơn sơ như thế. Hãy siêng năng tham dự Thánh lễ. Hãy xưng tội khi vấp ngã. Hãy đọc Lời Chúa. Hãy chọn bạn tốt. Hãy tránh những môi trường kéo mình xa Chúa. Hãy tập làm những việc nhỏ cách trung thành. Can đảm không tự nhiên mà có. Can đảm được lớn lên mỗi ngày qua những chọn lựa nhỏ. Ai hôm nay dám làm dấu trước bữa ăn, ngày mai sẽ dễ dám nói không với gian dối. Ai hôm nay dám đi lễ dù bạn bè rủ đi chơi, ngày mai sẽ dễ dám bảo vệ đức tin khi bị chất vấn. Ai hôm nay dám xin lỗi cha mẹ, ngày mai sẽ dễ dám sống khiêm nhường trước đời. Ơn Chúa không thay thế sự cố gắng của con người, nhưng nâng đỡ và biến đổi sự cố gắng ấy.
Các em thân mến, đừng bao giờ nghĩ rằng sống đạo là mất tự do. Thật ra, người sợ bạn bè đến mức không dám là chính mình mới là người mất tự do. Người phải che giấu đức tin vì sợ bị chê mới là người mất tự do. Người biết điều đúng mà không dám làm vì sợ đám đông mới là người mất tự do. Chúa Thánh Thần đến để giải thoát chúng ta khỏi nỗi sợ ấy. Người làm cho ta tự do để yêu Chúa, tự do để sống thật, tự do để làm điều thiện, tự do để không bị điều xấu kéo đi. Một người dám tuyên xưng đức tin không phải là người kiêu căng, không phải là người thích hơn thua, không phải là người coi mình đạo đức hơn người khác. Trái lại, đó là người biết mình yếu đuối nhưng tin vào sức mạnh của Chúa. Đó là người không cần la lớn để chứng minh mình có đạo, nhưng sống một cách bình an, chân thật và rõ ràng để người khác nhận ra ánh sáng của Chúa.
Hôm nay, khi các em chuẩn bị nhận Chúa Thánh Thần, cha muốn mời các em làm một quyết tâm rất cụ thể. Từ hôm nay, con đừng xấu hổ khi làm dấu Thánh Giá. Hãy làm dấu chậm rãi, ý thức, với lòng kính mến. Từ hôm nay, con đừng xấu hổ khi nói mình là người Công giáo. Hãy nói điều đó không phải để khoe, nhưng với lòng biết ơn. Từ hôm nay, con đừng xấu hổ khi sống khác với điều xấu. Nếu bạn bè rủ làm điều sai, con hãy biết nói không. Nếu người khác cười vì con đi lễ, con hãy mỉm cười và vẫn trung thành. Nếu ai hỏi tại sao con không gian lận, tại sao con không nói tục, tại sao con không xem điều xấu, tại sao con không hùa theo bắt nạt người khác, con có thể trả lời đơn sơ: “Vì mình là người theo Chúa, mình không muốn làm điều đó.” Một câu nói đơn sơ như vậy có thể là một lời tuyên xưng đức tin rất đẹp.
Và nếu có lúc con yếu đuối, nếu có lúc con đã xấu hổ vì Chúa, nếu có lúc con đã im lặng khi cần làm chứng, đừng thất vọng. Hãy nhớ đến Phêrô. Ông đã từng chối Chúa, nhưng Chúa vẫn tha thứ và biến ông thành tông đồ can đảm. Điều quan trọng là con biết quay về. Hãy nói với Chúa: “Lạy Chúa, con đã sợ. Con đã im lặng. Con đã xấu hổ. Xin tha thứ cho con. Xin ban Chúa Thánh Thần để con bắt đầu lại.” Chúa không loại bỏ người yếu đuối biết quay về. Chúa chỉ buồn khi ta quen sống hèn nhát mà không muốn thay đổi. Hôm nay, Chúa Thánh Thần được ban cho chúng ta không phải vì chúng ta đã hoàn hảo, nhưng vì chúng ta cần được làm cho mạnh mẽ hơn.
Thưa cộng đoàn, thế giới này không cần những người Kitô hữu chỉ có tên trong sổ rửa tội. Thế giới này cần những người trẻ có đức tin sống động. Gia đình cần những người con biết sống hiếu thảo vì tin Chúa. Trường học cần những học sinh biết trung thực vì tin Chúa. Giáo xứ cần những thiếu nhi, giới trẻ biết tham gia, phục vụ, cầu nguyện vì tin Chúa. Mạng xã hội cần những người không lan truyền độc ác, không gieo lời dối trá, không dùng ngôn từ làm tổn thương người khác vì tin Chúa. Xã hội cần những người không xấu hổ vì sự thật, không xấu hổ vì lòng tốt, không xấu hổ vì sự trong sạch, không xấu hổ vì Tin Mừng.
Chúa Giêsu đã không xấu hổ vì chúng ta. Ngài không xấu hổ khi đến với những người tội lỗi. Ngài không xấu hổ khi chạm vào người phong cùi. Ngài không xấu hổ khi ngồi ăn với người bị khinh chê. Ngài không xấu hổ khi gọi chúng ta là bạn hữu. Ngài không xấu hổ khi vác thập giá vì chúng ta. Ngài không xấu hổ khi chịu treo trần trụi trên đồi Canvê để cứu độ chúng ta. Nếu Chúa đã không xấu hổ vì ta, tại sao ta lại xấu hổ vì Chúa? Nếu Chúa đã dám chết cho ta, tại sao ta lại không dám sống cho Chúa? Nếu Chúa đã nhận ta trước mặt Chúa Cha bằng giá máu của Ngài, tại sao ta lại ngại nhận Ngài trước mặt người đời chỉ vì vài tiếng cười chê?
“Ai tuyên xưng Thầy trước mặt người đời, thì Thầy cũng sẽ tuyên xưng người ấy trước mặt Cha Thầy.” Đó là lời hứa lớn lao biết bao. Một ngày nào đó, tất cả những lời khen chê của người đời sẽ qua đi. Những tiếng cười chế giễu sẽ qua đi. Những ánh mắt đánh giá sẽ qua đi. Những áp lực của nhóm bạn sẽ qua đi. Những trào lưu trên mạng sẽ qua đi. Chỉ còn lại một điều quan trọng: Chúa có nhận ra ta là người thuộc về Ngài hay không. Hạnh phúc lớn nhất của đời người không phải là được cả thế giới vỗ tay, nhưng là được Chúa Giêsu tuyên xưng trước mặt Chúa Cha: “Người này thuộc về Con. Người này đã không xấu hổ vì Con. Người này đã cố gắng sống Tin Mừng giữa đời. Người này đã yếu đuối nhưng biết đứng dậy. Người này đã sợ hãi nhưng vẫn xin Thánh Thần nâng đỡ. Người này là môn đệ của Con.”
Xin Chúa Thánh Thần ngự xuống trên các em sắp lãnh nhận Bí tích Thêm Sức. Xin Người đốt lên trong lòng các em ngọn lửa yêu mến Chúa. Xin Người lấy đi sự hèn nhát, sự xấu hổ, sự sợ hãi, sự sống hai mặt. Xin Người ban cho các em trái tim can đảm, không phải can đảm ồn ào, nhưng can đảm âm thầm; không phải can đảm để hơn người, nhưng can đảm để trung thành; không phải can đảm để chứng tỏ mình, nhưng can đảm để làm chứng cho Đức Kitô. Xin cho các em sau ngày Thêm Sức biết bước ra khỏi nhà thờ với một xác tín mới: con là người Công giáo, con thuộc về Chúa Giêsu, con có Chúa Thánh Thần ở cùng, và con sẽ không xấu hổ vì Tin Mừng.
Xin Chúa cũng ban Thánh Thần cho cha mẹ, người đỡ đầu, giáo lý viên và toàn thể cộng đoàn, để chúng ta không chỉ tổ chức một ngày lễ thật đẹp, nhưng còn cùng nhau xây dựng một môi trường đức tin thật sống động. Xin cho mỗi gia đình trở thành nơi con cái học được sự can đảm tuyên xưng Chúa. Xin cho mỗi lớp giáo lý trở thành nơi đức tin được thắp sáng. Xin cho mỗi người trong giáo xứ trở thành một chứng nhân nhỏ bé nhưng trung thành của Tin Mừng.
Và xin cho lời Chúa hôm nay ở lại trong lòng chúng ta như một ngọn đèn: “Anh em đừng sợ.” Đừng sợ làm dấu. Đừng sợ cầu nguyện. Đừng sợ đi lễ. Đừng sợ sống khác với điều xấu. Đừng sợ nói mình thuộc về Chúa. Đừng sợ Tin Mừng. Đừng sợ Đức Kitô. Vì ai có Chúa Thánh Thần, người ấy không bước đi một mình. Ai có Chúa Thánh Thần, người ấy có sức mạnh để sống giữa đời mà không bị đời nuốt mất. Ai có Chúa Thánh Thần, người ấy có thể nhỏ bé, nhưng không hèn nhát; có thể âm thầm, nhưng không vô nghĩa; có thể bị chê cười, nhưng vẫn bình an; có thể yếu đuối, nhưng vẫn đứng dậy; có thể sống giữa một thế giới dễ xấu hổ vì Chúa, nhưng vẫn can đảm tuyên xưng: “Lạy Chúa Giêsu, con tin Chúa, con yêu Chúa, con thuộc về Chúa, và con không xấu hổ vì Ngài.”
Lm. Anmai, CSsR

THÊM SỨC: ĐỪNG ĐỂ CHÚA THÁNH THẦN BỊ KHÓA TRONG NGÀY LỄ
Anh chị em thân mến,
Hôm nay, trong bầu khí linh thiêng của ngày lãnh nhận Bí tích Thêm Sức, chúng ta được mời gọi trở lại với lời Chúa Giêsu trong Tin Mừng theo thánh Gioan: “Nếu anh em yêu mến Thầy, anh em sẽ giữ các điều răn của Thầy. Thầy sẽ xin Chúa Cha, và Người sẽ ban cho anh em một Đấng Bảo Trợ khác đến ở với anh em luôn mãi.” Lời Chúa hôm nay không chỉ là một lời hứa ngọt ngào. Lời ấy còn là một lời đánh thức. Chúa Giêsu không hứa ban Thánh Thần như một món quà trang trí cho ngày lễ. Chúa Giêsu hứa ban Thánh Thần như Đấng ở lại, Đấng đồng hành, Đấng bảo trợ, Đấng hướng dẫn, Đấng biến đổi, Đấng làm cho người tín hữu không còn sống bằng sức riêng mong manh của mình, nhưng sống bằng sức mạnh của Thiên Chúa.
Ngày Thêm Sức thường là một ngày rất đẹp. Nhà thờ trang hoàng long trọng. Các em mặc áo đẹp. Cha mẹ vui mừng. Người đỡ đầu trang nghiêm. Cộng đoàn sốt sắng. Đức Giám mục đặt tay, xức dầu, gọi tên từng em. Có nến, có hoa, có lời ca, có hình ảnh, có kỷ niệm. Tất cả đều rất đáng quý. Nhưng giữa tất cả những vẻ đẹp ấy, có một câu hỏi rất sâu cần đặt ra: Sau ngày lễ hôm nay, Chúa Thánh Thần sẽ ở đâu trong đời con? Người sẽ được con để cho hoạt động, hay Người sẽ bị con khóa lại trong ký ức của một nghi thức đẹp? Người sẽ bước vào từng ngày sống của con, hay chỉ được nhắc đến trong tấm hình ngày Thêm Sức? Người sẽ hướng dẫn con trong lời nói, chọn lựa, học hành, tình bạn, gia đình, đời sống đức tin, hay chỉ xuất hiện trong một ngày long trọng rồi sau đó bị bỏ quên?
Có một điều rất đáng buồn trong đời sống đạo của nhiều người. Họ đã lãnh nhận Bí tích Rửa Tội, đã lãnh nhận Bí tích Thêm Sức, đã rước lễ nhiều lần, nhưng đời sống vẫn khô khan, nguội lạnh, ích kỷ, dễ giận, dễ bỏ lễ, dễ nói dối, dễ chạy theo thói quen xấu. Không phải vì Chúa Thánh Thần không được ban. Không phải vì bí tích không có ơn. Không phải vì Thiên Chúa keo kiệt. Nhưng vì nhiều khi con người nhận ơn Chúa mà không mở lòng cộng tác với ơn Chúa. Chúa Thánh Thần được ban, nhưng lại bị khóa trong những cánh cửa đóng kín của lười biếng, vô tâm, sợ hãi, tự ái, ham chơi, sống ảo, tội lỗi và thói quen “đạo ai nấy giữ, lễ ai nấy đi, đời ai nấy sống”.
Chúa Giêsu nói: “Nếu anh em yêu mến Thầy, anh em sẽ giữ các điều răn của Thầy.” Đây là câu nói rất quan trọng. Chúa không nói: “Nếu anh em yêu mến Thầy, anh em hãy chỉ mặc đẹp trong ngày lễ.” Chúa không nói: “Nếu anh em yêu mến Thầy, anh em hãy chỉ chụp một tấm hình thật đẹp.” Chúa không nói: “Nếu anh em yêu mến Thầy, anh em hãy chỉ học giáo lý cho đủ điều kiện lãnh bí tích.” Chúa nói: “Nếu anh em yêu mến Thầy, anh em sẽ giữ các điều răn của Thầy.” Nghĩa là tình yêu thật phải đi vào đời sống. Đức tin thật phải đi vào chọn lựa. Ơn Thánh Thần thật phải sinh hoa trái trong cách con sống với Chúa, với cha mẹ, với anh chị em, với bạn bè, với người nghèo, với người yếu thế, với chính lương tâm của con.
Vì thế, ngày Thêm Sức không phải là ngày kết thúc. Nhiều em lầm tưởng rằng học giáo lý xong, lãnh Thêm Sức xong là “xong đạo”. Xong rồi thì nhẹ người. Xong rồi thì không cần học nữa. Xong rồi thì đi lễ cũng được, không đi cũng chẳng sao. Xong rồi thì kinh nguyện để đó. Xong rồi thì nhà thờ chỉ còn là nơi trở lại vào những dịp lễ lớn. Nhưng nghĩ như thế là hiểu sai hoàn toàn. Thêm Sức không phải là lễ tốt nghiệp đời sống đức tin. Thêm Sức là ngày Chúa đặt vào con một sức mạnh mới để con bắt đầu sống đức tin trưởng thành hơn. Trước đây, có thể con đi lễ vì cha mẹ nhắc. Từ hôm nay, con được mời gọi đi lễ vì chính con yêu Chúa. Trước đây, có thể con đọc kinh vì sợ bị la. Từ hôm nay, con được mời gọi cầu nguyện vì con cần gặp Chúa. Trước đây, có thể con học giáo lý vì phải học. Từ hôm nay, con được mời gọi học biết Chúa vì con muốn thuộc về Chúa. Trước đây, có thể con tránh tội vì sợ phạt. Từ hôm nay, con được mời gọi tránh tội vì con không muốn làm buồn lòng Đấng yêu thương con.
Chúa Thánh Thần là Đấng Bảo Trợ. Đấng Bảo Trợ không phải là Đấng chỉ đến một lần rồi đi. Chúa Giêsu nói Người sẽ ở với anh em luôn mãi. Đây là một lời hứa tuyệt vời. Nghĩa là trong mọi nẻo đường đời, Chúa Thánh Thần không bỏ con một mình. Khi con yếu đuối, Người nâng đỡ. Khi con sợ hãi, Người ban can đảm. Khi con bối rối, Người soi sáng. Khi con bị cám dỗ, Người nhắc con đứng về phía sự thật. Khi con thất bại, Người giúp con đứng dậy. Khi con phạm tội, Người thúc đẩy con trở về. Khi con khô khan, Người làm cho lòng con bừng cháy lại. Khi con sống ích kỷ, Người dạy con biết yêu thương. Khi con chỉ nghĩ đến mình, Người mở mắt cho con thấy người khác cũng đang cần được thương.
Nhưng anh chị em thân mến, Đấng Bảo Trợ không ép buộc ai. Chúa Thánh Thần không phá cửa tâm hồn để bước vào. Người gõ cửa, soi sáng, thúc giục, nhắc nhở, mời gọi. Nhưng con người có thể mở cửa, và cũng có thể đóng cửa. Có những cánh cửa rất nguy hiểm nơi tâm hồn người trẻ hôm nay. Cánh cửa của điện thoại, khi chiếc điện thoại chiếm hết thời gian, làm cho con không còn giờ cầu nguyện, không còn giờ nói chuyện với cha mẹ, không còn giờ lắng nghe Chúa. Cánh cửa của mạng xã hội, khi con sống để được người khác chú ý, khen ngợi, thả tim, nhưng lại quên mất Chúa đang nhìn con bằng ánh mắt yêu thương. Cánh cửa của bạn bè xấu, khi con sợ sống khác, sợ bị chê, sợ bị coi là “quê” nếu làm dấu trước bữa ăn, nếu nói mình là người Công giáo, nếu từ chối một chuyện không tốt. Cánh cửa của lười biếng, khi con biết điều tốt nhưng không muốn làm. Cánh cửa của giả dối, khi con có hai khuôn mặt: một khuôn mặt ngoan ngoãn ở nhà thờ và một khuôn mặt khác trong đời sống hằng ngày. Cánh cửa của nguội lạnh, khi con vẫn có đạo, nhưng lòng không còn cháy.
Ngày hôm nay, Chúa Thánh Thần muốn bước qua tất cả những cánh cửa ấy. Người không muốn bị giữ lại trong nhà thờ sau khi lễ kết thúc. Người không muốn bị con cất vào album hình. Người không muốn bị gói lại trong một tấm giấy chứng nhận. Người không muốn chỉ là một kỷ niệm đẹp. Người muốn đi với con về nhà. Người muốn ngồi trong bữa cơm gia đình của con. Người muốn ở trong lớp học của con. Người muốn hiện diện trong chiếc điện thoại của con, để nhắc con biết điều gì nên xem, điều gì không nên xem, điều gì nên nói, điều gì không nên nói. Người muốn đi vào tình bạn của con, để giúp con biết chọn bạn tốt và cũng biết trở thành một người bạn tốt. Người muốn đi vào những lúc con giận cha mẹ, để nhắc con biết hạ giọng, biết xin lỗi, biết cảm ơn, biết hiếu thảo. Người muốn đi vào lương tâm của con, để con không dễ dàng nói dối, gian lận, bắt nạt, khinh thường người khác. Người muốn đi vào những giấc mơ tương lai của con, để con không chỉ hỏi: “Sau này con sẽ kiếm được gì?”, mà còn hỏi: “Sau này con sẽ sống thế nào cho đẹp lòng Chúa?”
Một người đã lãnh nhận Chúa Thánh Thần mà vẫn sống vô tâm thì giống như một căn nhà đã có ánh sáng mà chủ nhà lại cố tình tắt đèn. Một người đã lãnh nhận Chúa Thánh Thần mà vẫn nói dối, gian lận, xúc phạm người khác, bỏ bê cầu nguyện, coi thường Thánh lễ, thì giống như người được trao một ngọn lửa mà lại đem úp xuống dưới thùng. Ngọn lửa vẫn có đó, nhưng bị che khuất. Ơn Chúa vẫn có đó, nhưng không sinh hoa trái vì con người không cộng tác. Thiên Chúa không bao giờ thiếu ơn. Điều đáng sợ là con người thừa ơn mà thiếu lòng mở ra.
Các em thân mến, hôm nay các con lãnh nhận Bí tích Thêm Sức. Có thể các con còn trẻ. Có thể các con chưa hiểu hết chiều sâu của bí tích này. Nhưng cha muốn nói với các con một điều rất thật: Chúa đang tin các con. Chúa không chỉ coi các con là những đứa trẻ phải được nhắc nhở mãi. Chúa trao cho các con Thánh Thần của Người để các con lớn lên trong đức tin. Chúa muốn các con trở thành những người trẻ Công giáo có bản lĩnh, có lương tâm, có lòng tử tế, có khả năng nói không với điều xấu và nói có với điều thiện. Chúa muốn các con không chỉ biết làm dấu trong nhà thờ, mà còn dám sống như người có Chúa ở ngoài đời. Chúa muốn các con không chỉ thuộc kinh, mà còn biết cầu nguyện. Không chỉ học giáo lý, mà còn sống giáo lý. Không chỉ lãnh bí tích, mà còn để bí tích biến đổi cuộc đời.
Có những người trẻ sau Thêm Sức sẽ trở nên rất đẹp trong mắt Chúa. Không phải vì các em hoàn hảo. Không phải vì các em không bao giờ yếu đuối. Nhưng vì các em biết đứng dậy. Biết quay về. Biết để Chúa Thánh Thần nhắc nhở mình. Khi lỡ nói lời làm tổn thương cha mẹ, các em biết xin lỗi. Khi lỡ cãi nhau với bạn, các em biết làm hòa. Khi bị lôi kéo vào điều xấu, các em biết dừng lại. Khi thấy người khác bị bắt nạt, các em biết bênh vực. Khi thấy trong lớp có bạn cô đơn, các em biết đến gần. Khi thấy mình bắt đầu lười lễ, lười kinh, các em biết quay lại với Chúa. Đó là dấu chỉ Chúa Thánh Thần đang hoạt động. Không phải lúc nào cũng ồn ào. Không phải lúc nào cũng lạ lùng. Nhưng rất thật, rất sâu, rất âm thầm trong lòng người biết nghe.
Thưa quý phụ huynh và người đỡ đầu, ngày hôm nay không chỉ là ngày của các em. Đây cũng là ngày Chúa hỏi chúng ta: Chúng ta có giúp các em mở cửa cho Chúa Thánh Thần không? Một em thiếu nhi, một người trẻ, không thể lớn lên trong đức tin nếu gia đình hoàn toàn nguội lạnh. Không thể đòi con cái yêu mến Thánh lễ nếu cha mẹ xem Thánh lễ như việc tùy hứng. Không thể đòi con cái cầu nguyện nếu trong nhà không còn tiếng kinh. Không thể đòi con cái sống thật nếu người lớn sống gian dối. Không thể đòi con cái tử tế nếu người lớn thường xuyên nói lời cay nghiệt. Không thể đòi con cái kính Chúa nếu người lớn chỉ lo mọi chuyện trần thế mà không dành cho Chúa một chỗ trang trọng trong gia đình.
Người đỡ đầu cũng vậy. Đỡ đầu không phải chỉ là đứng bên cạnh trong ngày lễ. Đỡ đầu không phải chỉ là mặc đẹp, chụp hình, tặng quà. Đỡ đầu là nhận một trách nhiệm thiêng liêng: giúp người con thiêng liêng của mình sống đức tin. Một lời nhắc đi lễ. Một lời động viên cầu nguyện. Một cuộc trò chuyện khi em gặp khó khăn. Một gương sáng âm thầm. Một đời sống đạo nghiêm túc. Những điều ấy có khi quý hơn rất nhiều món quà vật chất. Nếu người đỡ đầu không sống đức tin, thì rất khó giúp người khác sống đức tin. Nếu cha mẹ không mở cửa cho Chúa Thánh Thần trong gia đình, thì làm sao con cái có thể học mở cửa lòng mình?
Anh chị em thân mến, Chúa Thánh Thần là Đấng của sự sống. Nơi nào có Thánh Thần, nơi đó có sự sống mới. Nơi nào có Thánh Thần, nơi đó có bình an, có sự thật, có lòng mến, có hiệp nhất, có tha thứ, có can đảm. Nhưng nơi nào con người đóng cửa với Thánh Thần, nơi đó dần dần trở nên khô cứng. Một gia đình không để Thánh Thần hướng dẫn sẽ dễ biến thành nơi chỉ còn trách móc, hơn thua, im lặng lạnh lùng. Một cộng đoàn không để Thánh Thần hướng dẫn sẽ dễ biến thành nơi chia rẽ, ganh tị, nói xấu, hình thức. Một người trẻ không để Thánh Thần hướng dẫn sẽ dễ bị cuốn đi bởi đám đông, bởi mạng xã hội, bởi cám dỗ, bởi cái tôi, bởi những thứ hào nhoáng nhưng rỗng ruột.
Vì thế, câu hỏi quan trọng nhất sau ngày Thêm Sức không phải là: “Hôm nay lễ có đẹp không?” Câu hỏi quan trọng hơn là: “Từ hôm nay, con có để Chúa Thánh Thần hướng dẫn đời con không?” Không phải là: “Hình chụp có đẹp không?” nhưng là: “Tâm hồn con có đẹp hơn không?” Không phải là: “Ai tặng quà gì?” nhưng là: “Con có tặng cho Chúa một trái tim mở ra không?” Không phải là: “Ngày lễ có long trọng không?” nhưng là: “Sau ngày lễ, đời con có bớt nguội lạnh không?” Nếu lễ rất đẹp mà sau đó lòng vẫn xa Chúa, thì ta đã để Chúa Thánh Thần bị khóa trong ngày lễ. Nếu nghi thức rất trang nghiêm mà sau đó đời sống không thay đổi, thì ta đã nhận ơn mà chưa để ơn ấy sinh hoa trái. Nếu hôm nay tay được xức dầu thánh mà ngày mai tay vẫn làm điều xấu, miệng vẫn nói lời xấu, lòng vẫn nuôi điều xấu, thì cần phải khiêm tốn xin Chúa Thánh Thần đánh thức lại trong ta ơn Người đã ban.
Các em thân mến, đừng sợ sống đạo. Đừng sợ mình là người Công giáo. Đừng xấu hổ vì Chúa. Đừng nghĩ rằng cầu nguyện là yếu đuối. Đừng nghĩ rằng sống tốt là thiệt thòi. Đừng nghĩ rằng nói thật là thua. Đừng nghĩ rằng tha thứ là kém cỏi. Đừng nghĩ rằng đi lễ là mất thời gian. Một người có Chúa trong lòng không nghèo đi, nhưng giàu lên. Một người để Chúa Thánh Thần hướng dẫn không mất tự do, nhưng được tự do thật. Tự do không phải là muốn làm gì thì làm. Tự do thật là có sức mạnh để làm điều đúng, dù điều sai hấp dẫn hơn. Tự do thật là dám sống theo lương tâm, dù đám đông kéo mình đi hướng khác. Tự do thật là không bị nô lệ cho điện thoại, cho lời khen, cho cái tôi, cho tội lỗi, cho thói quen xấu. Chúa Thánh Thần đến để giải thoát con khỏi những xiềng xích ấy.
Có thể sau hôm nay, các con vẫn sẽ có lúc yếu đuối. Chúa biết điều đó. Có thể các con vẫn có lúc lười cầu nguyện, lười đi lễ, nóng giận, nói dối, ham chơi, làm cha mẹ buồn. Chúa biết điều đó. Nhưng điều Chúa mong là các con đừng bỏ cuộc, đừng quen với tội, đừng làm ngơ trước tiếng nói của lương tâm, đừng khóa cửa lòng mình. Mỗi khi vấp ngã, hãy nhớ rằng Chúa Thánh Thần vẫn ở đó để nâng con dậy. Mỗi khi nguội lạnh, hãy cầu xin: “Lạy Chúa Thánh Thần, xin đốt lửa mến trong lòng con.” Mỗi khi không biết phải làm gì, hãy thưa: “Lạy Chúa Thánh Thần, xin soi sáng cho con.” Mỗi khi sợ hãi, hãy cầu nguyện: “Lạy Chúa Thánh Thần, xin ban cho con ơn can đảm.” Mỗi khi muốn bỏ cuộc, hãy nói: “Lạy Chúa Thánh Thần, xin giúp con bắt đầu lại.”
Đừng để Chúa Thánh Thần bị khóa trong ngày lễ. Đó là lời nhắn gửi rất mạnh hôm nay. Đừng khóa Người trong nhà thờ sau khi lễ kết thúc. Đừng khóa Người trong áo trắng, trong khăn quàng, trong tấm hình, trong giấy chứng nhận. Hãy đem Người vào cuộc đời. Hãy để Người đi vào căn phòng của con, bàn học của con, chiếc điện thoại của con, nhóm bạn của con, gia đình của con, tương lai của con. Hãy để Người sửa lại những gì lệch lạc. Hãy để Người chữa lành những gì tổn thương. Hãy để Người đốt cháy những gì nguội lạnh. Hãy để Người thanh luyện những gì ích kỷ. Hãy để Người làm cho con trở thành một người trẻ có Chúa, có lương tâm, có tình yêu, có trách nhiệm, có lòng hiếu thảo, có sự thật và có can đảm.
Ngày hôm nay, Chúa Giêsu nói: “Thầy sẽ xin Chúa Cha, và Người sẽ ban cho anh em một Đấng Bảo Trợ khác đến ở với anh em luôn mãi.” Chúa đã giữ lời. Chúa Cha ban Thánh Thần. Hội Thánh cử hành bí tích. Đức Giám mục đặt tay và xức dầu. Cộng đoàn cầu nguyện. Gia đình nâng đỡ. Bây giờ phần còn lại thuộc về các con: các con có mở lòng không? Các con có để Chúa Thánh Thần sống trong mình không? Các con có để Người dẫn mình đi xa hơn một ngày lễ không?
Ước gì ngày Thêm Sức hôm nay không phải là một đỉnh cao rồi sau đó tụt xuống nguội lạnh, nhưng là một khởi đầu mới. Ước gì từ hôm nay, trong gia đình có thêm những người con biết hiếu thảo hơn. Trong giáo xứ có thêm những người trẻ biết phục vụ hơn. Trong trường học có thêm những học sinh biết trung thực hơn. Trong nhóm bạn có thêm những chứng nhân biết sống tử tế hơn. Trong thế giới mạng có thêm những người biết nói lời xây dựng hơn. Trong Hội Thánh có thêm những tâm hồn trẻ biết yêu Chúa bằng một tình yêu thật hơn.
Lạy Chúa Thánh Thần, xin đừng để chúng con chỉ đón nhận Ngài trong một nghi thức long trọng rồi bỏ quên Ngài trong đời sống hằng ngày. Xin đừng để ngày Thêm Sức của chúng con chỉ còn là một kỷ niệm đẹp, nhưng trở thành một bước ngoặt thiêng liêng. Xin mở những cánh cửa đang đóng kín trong lòng chúng con. Xin phá tan sự nguội lạnh, sự sợ hãi, sự giả dối, sự lười biếng và những thói quen xấu. Xin ở lại với chúng con trong từng ngày sống. Xin dạy chúng con biết yêu Chúa, giữ lời Chúa, sống theo lương tâm, can đảm làm điều thiện và trung thành với đức tin. Xin cho mỗi người chúng con sau khi lãnh nhận Thêm Sức biết trở thành một ngọn lửa nhỏ, âm thầm nhưng bền bỉ, để giữa gia đình, giáo xứ, trường học và cuộc đời, người khác có thể nhận ra rằng Chúa Thánh Thần vẫn đang sống và hoạt động trong Hội Thánh hôm nay. Amen.
Lm. Anmai, CSsR

THÊM SỨC: TỪ PHÒNG ĐÓNG KÍN ĐẾN CON ĐƯỜNG LÀM CHỨNG
Tin Mừng hôm nay đưa chúng ta trở về một buổi chiều rất đặc biệt trong đời các môn đệ. Đó là buổi chiều ngày thứ nhất trong tuần, sau khi Đức Giêsu chịu chết và sống lại. Nhưng điều làm ta chú ý không phải trước hết là ánh sáng Phục Sinh, mà là một bầu khí rất nặng nề: “Nơi các môn đệ ở, các cửa đều đóng kín, vì các ông sợ người Do Thái.” Chỉ một câu ngắn thôi, nhưng đủ để diễn tả cả một tâm trạng: sợ hãi, hoang mang, thất vọng, khép kín, mất phương hướng. Các môn đệ đã từng theo Chúa, từng nghe Chúa giảng, từng chứng kiến phép lạ, từng hứa trung thành, từng nghĩ mình can đảm. Thế nhưng khi Thầy bị bắt, bị kết án, bị đóng đinh và chết trên thập giá, các ông tan tác. Người thì chối Thầy, người thì chạy trốn, người thì đứng xa xa nhìn, người thì trở về với nỗi buồn. Bây giờ các ông tụ họp lại, nhưng không phải để lên đường, không phải để rao giảng, không phải để làm chứng, mà để khóa cửa. Cánh cửa bên ngoài đóng kín, nhưng thật ra còn có những cánh cửa bên trong cũng đang đóng kín: cánh cửa của niềm tin, cánh cửa của hy vọng, cánh cửa của lòng can đảm, cánh cửa của sứ mạng.
Hình ảnh căn phòng đóng kín ấy rất gần với đời sống của chúng ta, đặc biệt rất gần với các con, những người trẻ sắp lãnh nhận Bí tích Thêm Sức hoặc vừa lãnh nhận Bí tích Thêm Sức. Nhiều khi chúng ta tưởng các môn đệ ngày xưa xa lắm, nhưng thật ra căn phòng đóng kín của các ông vẫn còn hiện diện trong đời sống hôm nay. Có những người trẻ không đóng cửa nhà, nhưng đóng cửa tâm hồn. Có những người trẻ không trốn trong một căn phòng ở Giêrusalem, nhưng trốn trong chiếc điện thoại của mình. Có những người trẻ không sợ người Do Thái như các môn đệ, nhưng sợ bạn bè chê cười, sợ bị nói là “đạo đức quá”, sợ làm dấu Thánh Giá trước bữa ăn, sợ nói mình là người Công giáo, sợ sống khác với đám đông. Có những người trẻ không bị ai bắt bớ, nhưng lại tự nhốt mình trong lười biếng thiêng liêng, trong thói quen bỏ lễ, bỏ kinh, bỏ xưng tội, bỏ cầu nguyện. Có những người trẻ không bị khóa bằng ổ khóa, nhưng bị khóa bằng mặc cảm, bằng tội lỗi, bằng nghiện điện thoại, bằng sống ảo, bằng những vết thương gia đình, bằng sự tự ti, bằng nỗi buồn, bằng giận hờn, bằng những mối quan hệ kéo mình xa Chúa.
Vì thế, bài Tin Mừng hôm nay không chỉ kể một chuyện đã xảy ra cách đây hơn hai ngàn năm. Bài Tin Mừng hôm nay đang chạm vào chính chúng ta. Nó hỏi mỗi người: Con đang đóng kín điều gì? Con đang sợ điều gì? Con đang trốn tránh điều gì? Cánh cửa nào trong lòng con đang khóa lại trước Chúa? Có thể bên ngoài con vẫn đi học giáo lý, vẫn mặc áo đẹp trong ngày Thêm Sức, vẫn chụp hình, vẫn có cha mẹ đỡ đầu, vẫn có thánh lễ long trọng, nhưng bên trong con có thật sự mở cửa cho Chúa Thánh Thần không? Hay con chỉ mở cửa nhà thờ trong ngày lễ, rồi sau đó lại khóa cửa trái tim mình lại?
Các môn đệ đóng kín cửa vì sợ. Sợ là một kinh nghiệm rất thật của con người. Ai cũng có lúc sợ. Người lớn sợ thất bại, sợ mất việc, sợ bệnh tật, sợ bị hiểu lầm, sợ mất danh dự. Người trẻ sợ bị bạn bè loại trừ, sợ bị chê quê mùa, sợ không giống người khác, sợ học kém, sợ cha mẹ la, sợ tương lai, sợ cô đơn, sợ không được yêu thương. Nhưng có một nỗi sợ rất nguy hiểm trong đời sống đức tin: đó là sợ sống Tin Mừng. Ta sợ cầu nguyện vì nghĩ cầu nguyện mất thời giờ. Ta sợ đi lễ sốt sắng vì sợ người khác thấy mình “ngoan đạo”. Ta sợ từ chối điều xấu vì sợ mất bạn. Ta sợ nói sự thật vì sợ thiệt thân. Ta sợ sống trong sạch vì sợ bị cười. Ta sợ tha thứ vì sợ người khác nghĩ mình yếu đuối. Ta sợ làm chứng cho Chúa vì sợ mình không đủ tốt.
Nhưng chính trong căn phòng đầy sợ hãi ấy, Chúa Giêsu Phục Sinh đã đến. Tin Mừng nói: “Đức Giêsu đến, đứng giữa các ông và nói: Bình an cho anh em.” Điều thật đẹp là Chúa không chờ các môn đệ mở cửa rồi mới đến. Chúa không đứng bên ngoài trách mắng: “Tại sao các con nhát thế? Tại sao các con bỏ Thầy? Tại sao các con đóng cửa?” Chúa cũng không nhắc lại tội lỗi của các ông, không kể lại chuyện Phêrô chối Thầy, không trách các môn đệ đã bỏ chạy. Chúa đến và đứng giữa họ. Chúa đi vào chính nơi họ đang sợ. Chúa đi vào chính căn phòng họ đang khóa. Chúa đi vào chính sự yếu đuối của họ. Và lời đầu tiên Chúa nói không phải là lời kết án, nhưng là lời bình an: “Bình an cho anh em.”
Đó là dung mạo của Chúa Phục Sinh. Người đến không phải để làm ta xấu hổ, nhưng để chữa lành. Người đến không phải để nghiền nát người yếu đuối, nhưng để nâng họ dậy. Người đến không phải để đóng thêm một ổ khóa tội lỗi trên đời ta, nhưng để mở cửa bình an. Người đến không phải để hỏi: “Con đã làm được gì cho Ta?” nhưng trước hết để nói: “Bình an cho con.” Chúa biết các môn đệ đang sợ. Chúa biết trái tim họ đang run. Chúa biết họ không mạnh mẽ như họ từng tưởng. Chúa biết họ đã vấp ngã. Và chính vì biết như thế, Chúa lại càng đến gần.
Các con thân mến, nhiều khi chúng ta tưởng Chúa chỉ đến với những người tốt, những người đạo đức, những người hoàn hảo. Nhưng Tin Mừng hôm nay cho ta thấy Chúa đến giữa những người đang sợ, đang yếu, đang khép kín, đang thất bại. Chính nơi đó, Chúa ban bình an. Vì thế, đừng bao giờ nghĩ rằng: “Con yếu đuối quá, Chúa không cần con.” Đừng bao giờ nghĩ rằng: “Con tội lỗi quá, Chúa không thương con.” Đừng bao giờ nghĩ rằng: “Con khô khan quá, Chúa không đến với con.” Không. Chúa Phục Sinh vẫn đi vào căn phòng đóng kín của đời con. Chúa vẫn đứng giữa nỗi sợ của con. Chúa vẫn nói với con: “Bình an cho con.”
Nhưng Chúa không chỉ ban bình an để các môn đệ ở yên trong căn phòng đóng kín. Chúa ban bình an để các ông được chữa lành, được đứng dậy và được sai đi. Sau khi chúc bình an, Chúa nói: “Như Chúa Cha đã sai Thầy, thì Thầy cũng sai anh em.” Đây là một bước chuyển rất quan trọng. Từ những người trốn tránh, các môn đệ được gọi trở thành những người được sai đi. Từ những người đóng cửa vì sợ, các ông được mời gọi mở cửa để làm chứng. Từ những người chỉ lo bảo vệ mạng sống mình, các ông được sai đi để trao ban Tin Mừng. Từ căn phòng kín, các ông bước ra con đường sứ mạng.
Bí tích Thêm Sức cũng chính là như thế. Thêm Sức không phải là một nghi lễ để các con có thêm một tấm hình đẹp, một bộ áo đẹp, một ngày lễ long trọng, một bữa tiệc gia đình. Thêm Sức cũng không phải là “lễ tốt nghiệp giáo lý”, học xong rồi thôi, lãnh nhận bí tích xong rồi biến mất khỏi nhà thờ, khỏi Thánh lễ, khỏi đời sống giáo xứ. Thêm Sức là lúc Chúa nói với con: “Như Chúa Cha đã sai Thầy, Thầy cũng sai con.” Con được sai đi. Con được sai vào gia đình của con, nơi có cha mẹ, anh chị em, ông bà, những người thân đôi khi rất cần thấy một người trẻ biết yêu thương hơn, ngoan hiền hơn, hiếu thảo hơn. Con được sai vào lớp học của con, nơi có bạn bè, thầy cô, nơi con có thể làm chứng bằng sự trung thực, bằng không gian lận, bằng không nói xấu, bằng không bắt nạt người yếu thế, bằng dám bênh vực điều đúng. Con được sai vào giáo xứ của con, nơi con không chỉ đến dự lễ như một người xa lạ, nhưng biết tham gia, phục vụ, đọc kinh, ca hát, giúp lễ, sinh hoạt, sống như một người con trong gia đình Hội Thánh. Con được sai vào mạng xã hội, nơi nhiều người dùng lời nói để làm tổn thương nhau, dùng hình ảnh để khoe khoang, dùng bình luận để chửi bới, còn con được mời gọi dùng mạng xã hội cách trong sáng, tử tế, xây dựng và làm chứng cho điều thiện. Con được sai vào đời, không phải để hòa tan trong bóng tối, nhưng để mang ánh sáng của Chúa.
Nhưng làm sao các môn đệ yếu đuối ấy có thể ra đi? Làm sao những người vừa sợ hãi lại có thể trở thành chứng nhân? Làm sao những người từng bỏ chạy lại có thể rao giảng Đức Kitô cách can đảm? Câu trả lời nằm ở hành động tiếp theo của Chúa Giêsu: “Người thổi hơi vào các ông và bảo: Anh em hãy nhận lấy Thánh Thần.” Đây là giây phút rất sâu xa. Chúa không chỉ ra lệnh. Chúa ban Thánh Thần. Chúa không chỉ nói: “Hãy ra đi” rồi để các ông tự xoay xở. Chúa trao chính Thần Khí của Người cho họ. Thần Khí ấy là sức mạnh của Thiên Chúa. Thần Khí ấy là hơi thở mới. Thần Khí ấy làm cho những trái tim tê liệt được sống lại. Thần Khí ấy làm cho những người sợ hãi trở nên can đảm. Thần Khí ấy làm cho những người khép kín biết mở ra. Thần Khí ấy biến đổi các môn đệ từ bên trong.
Ngày lãnh nhận Bí tích Thêm Sức, khi Đức Giám mục đặt tay và xức dầu thánh trên trán các con, Hội Thánh cầu xin Chúa Thánh Thần ngự xuống trên các con. Nhưng các con phải hiểu thật rõ: Chúa Thánh Thần không phải là một ý niệm mơ hồ. Chúa Thánh Thần là Thiên Chúa đang sống và hoạt động. Người không đến chỉ để làm nghi thức cho long trọng. Người đến để biến đổi đời con. Người đến để mở những cánh cửa đang đóng. Người đến để đốt nóng những trái tim nguội lạnh. Người đến để nâng những tâm hồn đang ngã quỵ. Người đến để dạy con cầu nguyện. Người đến để nhắc con nhớ Lời Chúa. Người đến để giúp con biết phân biệt điều tốt điều xấu. Người đến để ban sức mạnh cho con khi con bị cám dỗ. Người đến để làm cho con biết nói “không” với tội lỗi và biết nói “có” với Chúa. Người đến để làm cho con trưởng thành trong đức tin.
Các con thân mến, ngày nay có nhiều căn phòng đóng kín rất tinh vi. Có căn phòng đóng kín mang tên “điện thoại”. Điện thoại tự nó không xấu. Nó có thể giúp ta học tập, liên lạc, làm việc, nghe Lời Chúa, xem điều tốt. Nhưng khi chiếc điện thoại trở thành căn phòng nhốt tâm hồn, thì nó rất nguy hiểm. Có những người trẻ ở gần cha mẹ nhưng không nói chuyện với cha mẹ, vì mắt dán vào màn hình. Có những người trẻ ngồi trong nhà thờ nhưng lòng ở trên mạng. Có những người trẻ mở điện thoại rất nhanh nhưng mở Kinh Thánh rất chậm. Có những người trẻ trả lời tin nhắn bạn bè ngay lập tức nhưng để Chúa chờ rất lâu trong cầu nguyện. Có những người trẻ dành hàng giờ lướt mạng nhưng thấy mười phút cầu nguyện là quá dài. Có những người trẻ sống trong thế giới ảo đến mức quên mất những con người thật bên cạnh mình. Khi ấy, điện thoại trở thành một cánh cửa đóng kín, đóng con lại với Chúa, với gia đình, với chính mình và với tha nhân.
Có căn phòng đóng kín mang tên “sợ hãi”. Sợ mình không bằng ai. Sợ người ta không thích mình. Sợ bị chê. Sợ bị bỏ rơi. Sợ thất bại. Sợ phải sống thật. Sợ phải thay đổi. Nhưng người có Chúa Thánh Thần không phải là người không bao giờ sợ. Người có Chúa Thánh Thần là người dù có sợ vẫn dám bước đi vì tin rằng Chúa ở với mình. Các môn đệ trước khi nhận Thánh Thần cũng sợ. Nhưng sau khi nhận Thánh Thần, họ không để nỗi sợ làm chủ nữa. Họ mở cửa. Họ ra đi. Họ rao giảng. Họ làm chứng. Họ chịu bắt bớ mà vẫn vui mừng vì được chịu khổ vì danh Chúa. Như thế, Chúa Thánh Thần không xóa mọi khó khăn khỏi cuộc đời, nhưng ban sức mạnh để ta không bị khó khăn đánh bại.
Có căn phòng đóng kín mang tên “mặc cảm”. Có bạn trẻ nghĩ mình không tốt, không đáng yêu, không có giá trị. Có bạn mang trong lòng những vết thương vì bị so sánh, bị la mắng, bị bỏ rơi, bị chê bai, bị hiểu lầm. Có bạn đã phạm lỗi và nghĩ rằng mình không còn xứng đáng đến gần Chúa. Nhưng Chúa Phục Sinh không đến để đóng dấu thất bại trên đời con. Người đến để nói: “Bình an cho con.” Người cho các môn đệ xem tay và cạnh sườn bị đâm thâu. Những vết thương của Chúa không biến mất, nhưng đã trở thành dấu chỉ của tình yêu chiến thắng. Điều đó nói với chúng ta rằng: vết thương đời con, nếu được trao cho Chúa, cũng có thể trở thành nơi Chúa chữa lành. Quá khứ của con không phải là nhà tù vĩnh viễn. Tội lỗi của con không mạnh hơn lòng thương xót của Chúa. Mặc cảm của con không lớn hơn tình yêu của Chúa. Chúa Thánh Thần có thể đi vào những chỗ sâu nhất trong lòng con để chữa lành, để nâng dậy, để làm mới lại.
Có căn phòng đóng kín mang tên “lười biếng thiêng liêng”. Đây là căn phòng rất phổ biến nhưng ít ai nhận ra. Lười cầu nguyện. Lười đi lễ. Lười xưng tội. Lười học giáo lý. Lười làm việc tốt. Lười xét mình. Lười thay đổi. Lười sống tử tế. Lười yêu thương. Lười xin lỗi. Lười cảm ơn. Lười mở lòng với Chúa. Người lười biếng thiêng liêng không hẳn là người chống Chúa, nhưng là người để Chúa đứng ngoài đời mình. Họ nói: “Con tin Chúa”, nhưng không dành thời giờ cho Chúa. Họ nói: “Con yêu Chúa”, nhưng không muốn gặp Chúa. Họ nói: “Con là người Công giáo”, nhưng sống chẳng khác gì người không biết Chúa. Thêm Sức không thể là một ngày lễ đẹp đặt lên một đời sống nguội lạnh. Thêm Sức phải là khởi đầu của một đời sống mới: siêng năng hơn, ý thức hơn, trưởng thành hơn, mạnh mẽ hơn.
Chúa Giêsu nói: “Anh em hãy nhận lấy Thánh Thần.” Nhưng nhận lấy Thánh Thần không phải là nhận rồi cất vào một góc. Nhận lấy Thánh Thần là để Người hướng dẫn. Nếu con lãnh nhận Thêm Sức mà vẫn để điện thoại hướng dẫn mình nhiều hơn Chúa Thánh Thần, thì con chưa sống đúng ơn Thêm Sức. Nếu con lãnh nhận Thêm Sức mà vẫn để bạn xấu lôi kéo mình nhiều hơn Chúa Thánh Thần, thì con chưa mở lòng thật. Nếu con lãnh nhận Thêm Sức mà vẫn để tính nóng nảy, ích kỷ, lười biếng, gian dối điều khiển mình, thì con cần xin Chúa Thánh Thần hoạt động mạnh hơn trong con. Chúa Thánh Thần không ép buộc. Người mời gọi. Người soi sáng. Người thúc đẩy. Người nhắc nhở. Nhưng con phải cộng tác. Một cánh buồm không thể đi nếu không mở ra cho gió. Một tâm hồn cũng không thể được Thánh Thần dẫn đi nếu cứ khép kín.
Các con hãy nhớ: Chúa Thánh Thần là Đấng biến đổi. Nhìn vào các Tông đồ, ta thấy điều ấy rất rõ. Phêrô từng chối Chúa ba lần, sau này trở thành người mạnh mẽ rao giảng Chúa Phục Sinh. Các môn đệ từng đóng cửa vì sợ, sau này mở tung cửa và đi khắp nơi loan báo Tin Mừng. Những người từng im lặng vì sợ hãi, sau này nói về Chúa cách can đảm trước mặt đám đông. Điều làm nên sự thay đổi ấy không phải là các ông bỗng nhiên giỏi hơn, gan hơn, thông minh hơn. Điều làm nên sự thay đổi ấy là Chúa Thánh Thần. Vì thế, đừng ai trong chúng ta nói: “Con không thể thay đổi.” Đừng nói: “Tính con vậy rồi.” Đừng nói: “Con yếu đức tin lắm, chắc không làm được.” Đừng nói: “Con không dám đâu.” Nếu chỉ dựa vào sức riêng, đúng là ta rất yếu. Nhưng nếu mở lòng cho Chúa Thánh Thần, Người có thể làm nơi ta những điều vượt quá sức ta.
Làm chứng cho Chúa hôm nay không nhất thiết là phải đứng giữa quảng trường để giảng. Làm chứng bắt đầu bằng những điều rất gần. Một người trẻ biết làm dấu Thánh Giá cách trang nghiêm là đã làm chứng. Một người trẻ biết đi lễ Chúa nhật không vì bị ép nhưng vì yêu Chúa là đã làm chứng. Một người trẻ biết nói thật khi có thể gian lận là đã làm chứng. Một người trẻ biết xin lỗi cha mẹ khi mình sai là đã làm chứng. Một người trẻ biết tắt điện thoại để cầu nguyện là đã làm chứng. Một người trẻ biết không hùa theo bạn bè để chế giễu người yếu thế là đã làm chứng. Một người trẻ biết từ chối hình ảnh xấu, lời nói xấu, trang mạng xấu là đã làm chứng. Một người trẻ biết sống hiếu thảo, tử tế, trong sạch, khiêm nhường là đã làm chứng. Một người trẻ biết nâng đỡ bạn đang buồn, biết chia sẻ với người nghèo, biết tha thứ cho người xúc phạm mình là đã làm chứng. Làm chứng không phải là làm điều gì thật lớn để người ta khen, mà là để người ta nhìn vào cách sống của mình và nhận ra: nơi người này có một ánh sáng khác, một sức mạnh khác, một sự bình an khác.
Nhưng để làm chứng, các con cần cầu nguyện. Không có cầu nguyện, người Kitô hữu giống như điện thoại hết pin. Bên ngoài còn nguyên hình dáng, nhưng bên trong không còn năng lượng. Không có cầu nguyện, đức tin sẽ dần dần yếu đi. Không có cầu nguyện, ta dễ sống theo cảm xúc, theo đám đông, theo mạng xã hội, theo cám dỗ. Các môn đệ đã nhận Thánh Thần từ Chúa Phục Sinh. Các con cũng được lãnh nhận Chúa Thánh Thần trong Bí tích Thêm Sức. Nhưng mỗi ngày, các con cần để ơn ấy được lớn lên bằng cầu nguyện, bằng Thánh lễ, bằng Lời Chúa, bằng xưng tội, bằng việc lành, bằng đời sống bác ái. Chúa Thánh Thần giống như ngọn lửa. Nếu ta không chăm, ngọn lửa có thể bị tro bụi phủ lấp. Nếu ta không cầu nguyện, không gặp Chúa, không sống đức tin, ngọn lửa Thánh Thần trong ta có thể bị che khuất bởi vô số tro bụi của đời thường.
Cha mẹ và người đỡ đầu cũng có một trách nhiệm rất lớn. Các con lãnh nhận Thêm Sức không phải một mình. Gia đình, giáo xứ, cha mẹ, người đỡ đầu, giáo lý viên đều được mời gọi đồng hành. Đừng để ngày Thêm Sức chỉ là ngày lo áo quần, hoa nến, hình ảnh, tiệc tùng, mà quên điều quan trọng nhất là tâm hồn các con. Cha mẹ đừng chỉ hỏi con học giáo lý thuộc chưa, mà hãy hỏi con có cầu nguyện không, có yêu Chúa không, có sống hiếu thảo không, có biết xin lỗi không, có biết tránh điều xấu không. Người đỡ đầu đừng chỉ đứng bên cạnh trong nghi thức, mà hãy thật sự nâng đỡ đời sống đức tin của con em mình. Giáo xứ đừng chỉ vui vì có nhiều em lãnh nhận Thêm Sức, mà còn phải thao thức làm sao sau Thêm Sức các em không biến mất, không xa nhà thờ, không rời cộng đoàn, nhưng được tiếp tục nuôi dưỡng, được mời gọi phục vụ, được đồng hành trong hành trình trưởng thành đức tin.
Tin Mừng hôm nay còn nói đến ơn tha tội: “Anh em tha tội cho ai, thì người ấy được tha.” Chúa Thánh Thần được ban không chỉ để làm cho các môn đệ mạnh mẽ, mà còn để các ông trở thành khí cụ của lòng thương xót. Điều này rất quan trọng. Người được Thánh Thần biến đổi không phải là người trở nên kiêu căng, nghĩ mình đạo đức hơn người khác, rồi xét đoán, kết án, khinh thường người yếu đuối. Người có Chúa Thánh Thần là người biết thương xót, biết tha thứ, biết xây dựng bình an. Nếu sau Thêm Sức, con dễ nóng hơn, dễ khinh người hơn, dễ nói xấu hơn, dễ chia rẽ hơn, thì con cần xét lại mình đã để Thánh Thần hướng dẫn chưa. Chúa Thánh Thần là Thần Khí của bình an, của hiệp nhất, của tha thứ, của sự thật, của tình yêu. Người không dẫn ta đến kiêu ngạo, nhưng đến khiêm nhường. Người không dẫn ta đến bạo lực, nhưng đến hiền hòa. Người không dẫn ta đến khép kín, nhưng đến hiệp thông. Người không dẫn ta đến thờ ơ, nhưng đến dấn thân.
Từ căn phòng đóng kín đến con đường làm chứng: đó là hành trình của các môn đệ, và cũng là hành trình của mỗi người lãnh nhận Thêm Sức. Căn phòng đóng kín là nơi bắt đầu, nhưng không được là nơi kết thúc. Sợ hãi có thể là tình trạng ban đầu, nhưng không được là số phận cuối cùng. Yếu đuối có thể là sự thật của chúng ta, nhưng không được làm ta quên một sự thật lớn hơn: Chúa Thánh Thần đã được ban cho chúng ta. Người trẻ hôm nay không thiếu thông tin, nhưng nhiều khi thiếu định hướng. Không thiếu kết nối mạng, nhưng thiếu kết nối với Chúa. Không thiếu bạn bè trên mạng, nhưng thiếu những tương quan thật. Không thiếu tiếng ồn, nhưng thiếu thinh lặng cầu nguyện. Không thiếu hình ảnh đẹp, nhưng thiếu một tâm hồn đẹp. Không thiếu ước mơ, nhưng thiếu sức mạnh thiêng liêng để sống ước mơ theo ý Chúa. Chính vì thế, người trẻ cần Chúa Thánh Thần biết bao.
Các con thân mến, đừng nhận Thêm Sức rồi vẫn ở lại trong căn phòng đóng kín. Đừng để Chúa Thánh Thần chỉ là một kỷ niệm trong ngày lễ. Đừng để dầu thánh chỉ chạm vào trán mà không chạm đến trái tim. Đừng để bàn tay Đức Giám mục đặt trên đầu con, nhưng đời con lại không để Chúa dẫn đi. Đừng để ngày Thêm Sức trở thành ngày cuối cùng con sốt sắng với Chúa. Đừng biến Bí tích Thêm Sức thành dấu chấm hết của đời sống giáo lý, nhưng hãy để đó là dấu mở đầu của một hành trình trưởng thành. Từ hôm nay, hãy nói với Chúa: “Lạy Chúa Thánh Thần, xin mở cửa lòng con. Xin đưa con ra khỏi sự sợ hãi. Xin kéo con ra khỏi lười biếng. Xin giải thoát con khỏi những thứ đang nhốt con lại. Xin dạy con cầu nguyện. Xin ban cho con lòng can đảm. Xin giúp con làm chứng cho Chúa bằng chính đời sống hằng ngày.”
Có thể con chưa làm được những điều lớn lao. Không sao. Hãy bắt đầu từ điều nhỏ. Bắt đầu bằng một lời kinh mỗi ngày. Bắt đầu bằng một Thánh lễ sốt sắng. Bắt đầu bằng việc tắt điện thoại vài phút để ở với Chúa. Bắt đầu bằng một lời xin lỗi với cha mẹ. Bắt đầu bằng việc làm hòa với một người bạn. Bắt đầu bằng việc nói không với gian lận. Bắt đầu bằng việc dám làm dấu Thánh Giá. Bắt đầu bằng việc sống tử tế hơn trong gia đình. Bắt đầu bằng việc đến với Bí tích Hòa Giải. Bắt đầu bằng việc xin Chúa Thánh Thần hướng dẫn mỗi sáng: “Lạy Chúa Thánh Thần, hôm nay xin dẫn con đi.” Những điều nhỏ ấy, nếu được làm với lòng yêu mến, sẽ mở ra một đời sống mới.
Ngày xưa, các môn đệ đã đóng kín cửa vì sợ. Nhưng Chúa Phục Sinh đã đến. Người đứng giữa họ. Người ban bình an. Người thổi hơi và nói: “Anh em hãy nhận lấy Thánh Thần.” Rồi từ căn phòng ấy, một Hội Thánh truyền giáo đã được khai sinh. Từ những con người run sợ ấy, Tin Mừng đã được loan báo đến tận cùng trái đất. Điều đó cho chúng ta hy vọng. Nếu Chúa đã biến đổi các môn đệ ngày xưa, Chúa cũng có thể biến đổi các con hôm nay. Nếu Thánh Thần đã mở cửa căn phòng Giêrusalem, Người cũng có thể mở cửa những tâm hồn đang khép kín. Nếu những người sợ hãi đã trở thành chứng nhân, thì những người trẻ hôm nay cũng có thể trở thành chứng nhân của Chúa giữa gia đình, trường học, giáo xứ và xã hội.
Vì thế, trong ngày lãnh nhận Thêm Sức, điều quan trọng không phải là con đẹp như thế nào bên ngoài, nhưng là con có mở lòng cho Chúa Thánh Thần hay không. Điều quan trọng không phải là người ta chụp cho con bao nhiêu tấm hình, nhưng là từ hôm nay người ta có thấy đời con phản chiếu hình ảnh của Chúa hay không. Điều quan trọng không phải là buổi lễ long trọng đến đâu, nhưng là sau buổi lễ, con có sống khác đi không. Điều quan trọng không phải là con đã thuộc bao nhiêu câu giáo lý, nhưng là con có để Lời Chúa trở thành ánh sáng dẫn đường không. Điều quan trọng không phải là con nhận Thêm Sức xong, mà là con có để Chúa Thánh Thần tiếp tục thêm sức cho con mỗi ngày không.
Xin Chúa Giêsu Phục Sinh bước vào mọi căn phòng đóng kín của đời chúng ta. Xin Người ban bình an cho những tâm hồn đang sợ hãi. Xin Người chữa lành những trái tim đang mặc cảm. Xin Người đánh thức những tâm hồn đang nguội lạnh. Xin Người thổi hơi Thánh Thần trên các con, để các con không còn sống đạo như những người bị nhốt trong sợ hãi, nhưng sống như những người được sai đi. Xin Chúa Thánh Thần biến các con thành những chứng nhân trẻ trung, trong sáng, can đảm và trung thành. Xin cho các con biết mở cửa lòng mình, mở cửa đời mình, mở cửa tương lai mình cho Chúa. Và xin cho từ ngày Thêm Sức này, mỗi con thật sự bước ra khỏi căn phòng đóng kín của mình để đi trên con đường làm chứng: làm chứng bằng lời nói chân thật, bằng đời sống trong sạch, bằng trái tim hiếu thảo, bằng lòng tử tế, bằng sự can đảm tuyên xưng đức tin, và bằng một tình yêu không xấu hổ vì Chúa.
Lạy Chúa Thánh Thần, xin đến. Xin đừng để chúng con chỉ nhớ đến Ngài trong ngày lễ. Xin đừng để chúng con lãnh nhận Ngài rồi lại tiếp tục sống như cũ. Xin mở tung những cánh cửa đang khóa kín trong lòng chúng con. Xin đưa chúng con ra khỏi bóng tối của sợ hãi, ra khỏi căn phòng của lười biếng, ra khỏi chiếc lồng của điện thoại, ra khỏi mặc cảm, ra khỏi tội lỗi, ra khỏi sự thờ ơ. Xin cho chúng con biết sống đạo cách trưởng thành. Xin cho chúng con biết yêu Chúa không chỉ trong nhà thờ, mà trong gia đình, trường học, giáo xứ, mạng xã hội và mọi nơi chúng con hiện diện. Xin làm cho chúng con trở thành chứng nhân của Chúa Giêsu Phục Sinh. Amen.
Lm. Anmai, CSsR

THÊM SỨC: CHÚA THÁNH THẦN LÀM CHO CON THUỘC VỀ CHÚA SÂU HƠN
Tin Mừng hôm nay đưa chúng ta đến với một hình ảnh rất thân thương, rất gần gũi nhưng cũng rất sâu sắc: cây nho và cành nho. Chúa Giêsu nói với các môn đệ: “Thầy là cây nho, anh em là cành. Ai ở lại trong Thầy và Thầy ở lại trong người ấy, thì người ấy sinh nhiều hoa trái, vì không có Thầy, anh em chẳng làm gì được.” Chỉ một câu nói thôi, nhưng mở ra cả một chân trời đức tin. Chúa không nói: “Anh em hãy nhớ đến Thầy thỉnh thoảng.” Chúa không nói: “Anh em hãy đến với Thầy khi có chuyện buồn.” Chúa cũng không nói: “Anh em hãy giữ đạo khi nào rảnh.” Nhưng Chúa nói: “Hãy ở lại trong Thầy.” Ở lại không phải là ghé qua. Ở lại không phải là đến rồi đi. Ở lại không phải là một chút cảm xúc trong ngày lễ. Ở lại là gắn bó. Ở lại là thuộc về. Ở lại là để cho đời mình được nuôi sống bởi sự sống của Chúa. Và chính ở điểm này, chúng ta hiểu sâu hơn ý nghĩa của ngày lãnh nhận Bí tích Thêm Sức.
Thêm Sức không phải chỉ là một ngày đẹp để chụp hình. Thêm Sức không phải chỉ là ngày có áo đẹp, hoa đẹp, nến đẹp, thánh đường đẹp, có cha mẹ, người đỡ đầu, bạn bè, bà con đến chúc mừng. Những điều ấy rất đáng quý, nhưng nếu chỉ dừng lại ở đó thì ngày Thêm Sức sẽ mau qua như một tấm hình được lưu trong điện thoại. Hôm nay chụp rất nhiều hình, đăng lên mạng rất nhiều lời chúc, nhận rất nhiều nụ cười, nhưng rồi vài ngày sau, vài tuần sau, vài tháng sau, mọi sự trở lại bình thường. Điện thoại có thể còn giữ hình, album có thể còn lưu kỷ niệm, nhưng trái tim có còn giữ Chúa không? Khuôn mặt trong hình có thể rất đẹp, nhưng đời sống đức tin có đẹp hơn không? Ngày lễ có thể rất long trọng, nhưng sau ngày lễ, tâm hồn có ở lại trong Chúa sâu hơn không?
Đó là câu hỏi lớn mà Tin Mừng hôm nay đặt ra cho từng người, đặc biệt cho các em sắp lãnh nhận Bí tích Thêm Sức. Chúa Giêsu không muốn các con chỉ có một ngày lễ đẹp. Chúa muốn các con có một đời sống đẹp. Chúa không muốn các con chỉ mặc áo trắng trong nhà thờ. Chúa muốn tâm hồn các con được Chúa Thánh Thần làm cho trong sạch, mạnh mẽ và thuộc về Chúa hơn. Chúa không muốn các con chỉ đứng nghiêm trang trong nghi thức. Chúa muốn các con biết đứng vững trong đức tin giữa đời sống hằng ngày. Chúa không muốn các con chỉ được xức dầu trên trán. Chúa muốn cả con người các con, từ suy nghĩ, lời nói, lựa chọn, tình cảm, ước mơ, tương lai, đều thấm hương thơm của Chúa Thánh Thần.
“Hãy ở lại trong Thầy.” Lời ấy nghe rất dịu dàng, nhưng cũng rất nghiêm túc. Vì Chúa Giêsu biết rằng cành nho không thể sống nếu lìa khỏi cây nho. Một cành nho khi còn gắn với thân cây thì xanh tươi, có nhựa sống, có lá, có hoa, có trái. Nhưng nếu cành ấy bị cắt rời khỏi thân cây, ban đầu có thể nó vẫn còn xanh. Nhìn bên ngoài chưa thấy gì khác. Nhưng bên trong, dòng nhựa sống đã bị cắt đứt. Một ngày, hai ngày, rồi cành ấy bắt đầu héo. Lá khô. Sức sống mất dần. Cuối cùng chỉ còn là một cành khô. Đời sống đức tin cũng vậy. Một người trẻ khi xa Chúa, ban đầu có thể vẫn vui, vẫn học, vẫn chơi, vẫn cười, vẫn đăng hình, vẫn có bạn bè. Nhưng nếu không còn cầu nguyện, không còn Thánh lễ, không còn Lời Chúa, không còn xưng tội, không còn lòng mến Chúa, thì bên trong tâm hồn bắt đầu khô héo. Có thể bên ngoài vẫn năng động, nhưng bên trong trống rỗng. Có thể bên ngoài vẫn cười, nhưng bên trong mệt mỏi. Có thể bên ngoài vẫn có nhiều bạn, nhưng bên trong cô đơn. Có thể bên ngoài vẫn thành công, nhưng bên trong mất phương hướng. Có thể bên ngoài vẫn sống, nhưng bên trong đức tin đã yếu dần.
Các con thân mến, ngày Thêm Sức là ngày Chúa Thánh Thần đến để làm cho các con gắn bó với Chúa sâu hơn. Không phải chỉ biết Chúa bằng trí nhớ, nhưng thuộc về Chúa bằng trái tim. Không phải chỉ học giáo lý để trả lời đúng, nhưng sống giáo lý để đời mình đúng với Tin Mừng. Không phải chỉ biết đọc kinh, nhưng biết cầu nguyện. Không phải chỉ biết đi lễ, nhưng biết yêu mến Thánh lễ. Không phải chỉ biết Chúa là ai, nhưng biết rằng mình thuộc về Chúa, được Chúa yêu, được Chúa chọn, được Chúa sai đi.
Có những người trẻ sau Thêm Sức thì xa Chúa dần. Trước ngày lễ, các em đi học giáo lý đều, đi lễ đều, tham dự sinh hoạt đều, vì có chương trình, có cha mẹ nhắc, có giáo lý viên kiểm tra. Nhưng sau ngày Thêm Sức, các em nghĩ rằng mình đã xong. Xong giáo lý. Xong bổn phận. Xong nghi thức. Xong một giai đoạn. Và rồi các em từ từ vắng lễ, bỏ kinh, bỏ xưng tội, bỏ sinh hoạt, bỏ Chúa ra khỏi những chọn lựa hằng ngày. Nếu hiểu Thêm Sức như một sự kết thúc, thì đó là một hiểu lầm rất nguy hiểm. Thêm Sức không phải là ngày tốt nghiệp khỏi đời sống đức tin. Thêm Sức là ngày bắt đầu sống đức tin cách trưởng thành hơn. Một đứa trẻ có thể cần cha mẹ dắt đến nhà thờ, nhưng người đã lãnh nhận Thánh Thần phải bắt đầu biết tự mình chọn Chúa. Một đứa trẻ có thể đọc kinh vì sợ bị nhắc, nhưng người đã lãnh nhận Thánh Thần phải tập cầu nguyện vì yêu Chúa. Một đứa trẻ có thể sống đạo theo thói quen gia đình, nhưng người đã lãnh nhận Thánh Thần phải sống đạo như một quyết định của chính mình: “Lạy Chúa, con muốn thuộc về Chúa.”
Chúa Giêsu nói: “Ai ở lại trong Thầy và Thầy ở lại trong người ấy, thì người ấy sinh nhiều hoa trái.” Cành nho không tự tạo ra trái bằng sức riêng của nó. Cành nho sinh trái vì nó ở lại trong cây nho, nhận nhựa sống từ cây nho. Cũng vậy, người Kitô hữu không thể sinh hoa trái thánh thiện chỉ bằng ý chí riêng. Có những lúc các con muốn sống tốt, nhưng lại yếu đuối. Muốn chăm học, nhưng lại lười. Muốn hiếu thảo, nhưng lại nóng nảy. Muốn thành thật, nhưng lại nói dối. Muốn cầu nguyện, nhưng lại bị điện thoại kéo đi. Muốn đi lễ sốt sắng, nhưng lại thấy chán. Muốn tránh bạn xấu, nhưng lại sợ cô đơn. Muốn sống khác, nhưng lại sợ bị chê. Muốn thuộc về Chúa, nhưng trái tim còn bị nhiều thứ lôi kéo. Vì thế, các con cần Chúa Thánh Thần. Chúa Thánh Thần không đến để các con trở thành người hoàn hảo ngay lập tức. Chúa Thánh Thần đến để nâng đỡ sự yếu đuối của các con, để nhắc các con nhớ Chúa, để kéo các con trở lại mỗi khi lạc xa, để ban sức mạnh khi các con muốn bỏ cuộc, để đốt lên trong lòng các con một tình yêu mới đối với Chúa.
Ở lại trong Chúa không có nghĩa là lúc nào cũng cảm thấy sốt sắng. Có những ngày cầu nguyện thấy khô khan. Có những Thánh lễ các con chưa hiểu hết. Có những lúc đọc kinh mà lòng còn phân tán. Có những lúc muốn tốt nhưng lại sa ngã. Nhưng ở lại là không bỏ Chúa. Ở lại là dù yếu đuối vẫn quay về. Ở lại là dù khô khan vẫn cầu nguyện. Ở lại là dù bận rộn vẫn nhớ đến Chúa. Ở lại là dù phạm lỗi vẫn không tuyệt vọng. Ở lại là dù thế giới kéo mình đi nhiều hướng, mình vẫn giữ một chỗ trong trái tim cho Chúa. Người ở lại trong Chúa không phải là người không bao giờ vấp ngã, nhưng là người sau mỗi lần vấp ngã biết đứng dậy trong ơn Chúa. Người ở lại trong Chúa không phải là người lúc nào cũng mạnh, nhưng là người biết mình yếu và biết bám vào Chúa. Người ở lại trong Chúa không phải là người không có cám dỗ, nhưng là người không để cám dỗ cắt đứt mình khỏi tình yêu của Chúa.
Các con thân mến, cuộc đời người trẻ hôm nay có rất nhiều điều có thể làm cho tâm hồn khô héo. Có khi đó là điện thoại. Điện thoại không xấu, mạng xã hội không xấu, công nghệ không xấu, nhưng nếu các con để nó chiếm hết trái tim, nó có thể làm các con xa Chúa, xa gia đình, xa chính mình. Có những em có thể lướt mạng hàng giờ, nhưng không thể cầu nguyện năm phút. Có những em có thể trả lời tin nhắn rất nhanh, nhưng không trả lời tiếng Chúa gọi trong lòng. Có những em có thể nhớ tên ca sĩ, diễn viên, người nổi tiếng, nhưng lại quên Lời Chúa. Có những em có thể chụp rất nhiều hình, chỉnh rất nhiều ảnh, nhưng lại không chịu nhìn lại tâm hồn mình. Nếu một cành nho chỉ lo trang trí bên ngoài mà không nhận nhựa sống từ cây, nó vẫn sẽ khô. Nếu người trẻ chỉ lo vẻ ngoài, hình ảnh, lượt thích, lời khen, mà không ở lại trong Chúa, tâm hồn cũng sẽ dần khô héo.
Có khi điều làm tâm hồn khô héo là sự lười biếng thiêng liêng. Lười cầu nguyện. Lười đi lễ. Lười học giáo lý. Lười làm việc tốt. Lười xin lỗi. Lười tha thứ. Lười thay đổi. Cái lười ấy không ồn ào, nhưng rất nguy hiểm. Nó làm cho đức tin chết dần trong sự im lặng. Không ai tự nhiên một ngày thức dậy đã mất đức tin. Thường thì người ta xa Chúa từng chút một. Hôm nay bỏ một giờ kinh. Ngày mai bỏ một Thánh lễ. Tuần sau bỏ một lần xưng tội. Rồi dần dần thấy Chúa không còn quan trọng nữa. Cành nho không khô trong một giây. Nó khô dần vì không còn nhựa sống. Đức tin cũng có thể khô dần nếu chúng ta không còn ở lại trong Chúa.
Có khi điều làm tâm hồn khô héo là tội lỗi. Tội lỗi không chỉ là làm sai một điều răn. Tội lỗi là cắt đứt mối tương quan với Chúa. Tội lỗi làm tâm hồn mất bình an, làm lời cầu nguyện trở nên nặng nề, làm con người sợ ánh sáng, sợ sự thật. Có người trẻ sống hai mặt: ở nhà thờ thì ngoan, ra ngoài thì khác; trước mặt cha mẹ thì hiền, với bạn bè thì buông thả; trong lớp giáo lý thì biết nói điều hay, trên mạng xã hội thì nói lời độc hại; miệng đọc kinh, nhưng lòng còn giữ gian dối, ghen ghét, ích kỷ. Chúa Thánh Thần là Thần Khí sự thật. Người không đến để che đậy tội lỗi, nhưng để giúp các con can đảm nhìn nhận, sám hối và trở về. Không ai thuộc về Chúa sâu hơn mà lại muốn sống trong gian dối. Không ai ở lại trong Chúa mà lại cố tình ở lại trong bóng tối.
Có khi điều làm tâm hồn khô héo là sự xấu hổ vì Chúa. Có những em không dám làm dấu trước bữa ăn vì sợ bạn cười. Không dám nói mình là người Công giáo vì sợ bị trêu. Không dám sống khác vì sợ bị loại ra khỏi nhóm. Không dám từ chối điều xấu vì sợ mất bạn. Nhưng Thêm Sức là bí tích ban ơn can đảm. Chúa Thánh Thần làm cho người trẻ hiểu rằng thuộc về Chúa không phải là điều đáng xấu hổ, nhưng là niềm vui, là phẩm giá, là căn tính sâu xa nhất của mình. Một người trẻ có thể thuộc về nhiều nhóm: lớp học, đội bóng, nhóm bạn, gia đình, giáo xứ. Nhưng sâu hơn tất cả, con thuộc về Chúa. Con được ghi dấu ấn Thánh Thần. Con là con của Thiên Chúa. Con mang trong mình một ơn gọi cao quý. Đừng bán rẻ căn tính ấy chỉ vì vài lời chê cười. Đừng cắt mình khỏi cây nho thật chỉ để được bám vào những cành khô của thế gian.
Chúa Giêsu còn nói: “Không có Thầy, anh em chẳng làm gì được.” Đây không phải là lời làm chúng ta sợ, nhưng là lời giúp chúng ta khiêm nhường. Con người hôm nay thường thích nghĩ rằng mình tự đủ. Có học là đủ. Có tiền là đủ. Có sắc đẹp là đủ. Có tài năng là đủ. Có mạng xã hội là đủ. Có bạn bè là đủ. Nhưng rồi sẽ có lúc người ta nhận ra: có nhiều thứ mà vẫn trống rỗng; có nhiều người xung quanh mà vẫn cô đơn; có nhiều thành công mà vẫn không bình an; có nhiều tiếng cười mà vẫn thiếu niềm vui thật. Vì sao? Vì con người không chỉ cần những thứ bên ngoài. Con người cần Thiên Chúa. Cành nho cần nhựa sống. Trái tim cần tình yêu của Chúa. Linh hồn cần Thánh Thần.
Các con có thể học giỏi, đó là điều tốt. Các con có thể có ước mơ lớn, đó là điều đáng quý. Các con có thể thành công trong tương lai, đó là điều cha mẹ và Giáo Hội mong ước. Nhưng nếu không có Chúa, thành công ấy có thể trở nên kiêu ngạo. Nếu không có Chúa, tài năng ấy có thể trở nên ích kỷ. Nếu không có Chúa, tự do ấy có thể trở nên buông thả. Nếu không có Chúa, trái tim ấy có thể yêu sai, chọn sai, đi sai. Vì thế, Chúa Thánh Thần đến không phải để lấy mất tuổi trẻ của các con, nhưng để làm cho tuổi trẻ ấy đẹp hơn, sâu hơn, trong sáng hơn, mạnh mẽ hơn. Chúa Thánh Thần không làm cho các con mất niềm vui, nhưng giúp các con tìm được niềm vui thật. Chúa Thánh Thần không làm cho các con xa cuộc đời, nhưng giúp các con sống giữa cuộc đời mà không đánh mất linh hồn. Chúa Thánh Thần không làm cho các con trở nên kỳ lạ, nhưng làm cho các con trở nên đúng với phẩm giá con cái Thiên Chúa.
“Hãy ở lại trong Thầy.” Vậy ở lại trong Chúa bằng cách nào? Trước hết, ở lại bằng cầu nguyện. Cầu nguyện không phải chỉ là đọc vài câu cho xong. Cầu nguyện là nói với Chúa bằng trái tim. Có thể rất đơn sơ: “Lạy Chúa, hôm nay con mệt.” “Lạy Chúa, con đang buồn.” “Lạy Chúa, con sợ.” “Lạy Chúa, con đã sai.” “Lạy Chúa, xin giúp con.” “Lạy Chúa, con muốn thuộc về Chúa.” Một người không nói chuyện với ai lâu ngày thì mối tương quan sẽ nguội lạnh. Nếu con không nói chuyện với Chúa, đức tin cũng sẽ nguội lạnh. Mỗi ngày chỉ cần một khoảng thời gian nhỏ nhưng thật lòng với Chúa. Đừng để một ngày trôi qua mà không nhớ đến Chúa. Đừng để điện thoại là điều đầu tiên và cuối cùng trong ngày của con. Hãy để Chúa có một chỗ trong buổi sáng, trong buổi tối, trong những quyết định, trong những lo âu và trong những niềm vui của con.
Ở lại trong Chúa bằng Thánh lễ. Thánh lễ không phải là một bổn phận nặng nề, nhưng là nơi cành nho được nối lại với cây nho, nơi người tín hữu được nuôi bằng Lời Chúa và Mình Máu Chúa. Có những người trẻ sau Thêm Sức bỏ lễ vì nghĩ rằng mình đã lớn. Nhưng thật ra, càng lớn càng cần Thánh lễ. Càng lớn càng có nhiều cám dỗ. Càng lớn càng có nhiều chọn lựa phức tạp. Càng lớn càng cần ánh sáng của Chúa. Đừng nghĩ đi lễ là mất thời giờ. Nhiều khi một giờ dành cho Chúa lại cứu cả tuần sống của con. Một câu Lời Chúa nghe trong Thánh lễ có thể giữ con khỏi một quyết định sai. Một lần rước lễ sốt sắng có thể làm trái tim con mạnh lại. Một lời cầu nguyện âm thầm trong nhà thờ có thể giúp con vượt qua nỗi buồn mà không ai biết.
Ở lại trong Chúa bằng Lời Chúa. Chúa Giêsu nói: “Nếu anh em ở lại trong Thầy và lời Thầy ở lại trong anh em…” Lời Chúa phải ở lại trong lòng chúng ta. Không phải chỉ nghe rồi quên. Không phải chỉ học để trả bài. Nhưng để Lời Chúa soi đường. Người trẻ hôm nay nghe rất nhiều tiếng nói. Tiếng của mạng xã hội. Tiếng của bạn bè. Tiếng của quảng cáo. Tiếng của dư luận. Tiếng của ham muốn. Tiếng của sợ hãi. Nếu không có Lời Chúa, các con rất dễ bị kéo đi. Lời Chúa giống như ánh sáng. Khi lòng con tối, Lời Chúa soi. Khi con phân vân, Lời Chúa chỉ đường. Khi con yếu đuối, Lời Chúa nâng đỡ. Khi con tự mãn, Lời Chúa nhắc con khiêm nhường. Khi con thất vọng, Lời Chúa cho con hy vọng.
Ở lại trong Chúa bằng Bí tích Hòa Giải. Cành nho có khi bị sâu bệnh, cần được chăm sóc. Tâm hồn cũng vậy. Có những vết thương, những lỗi lầm, những điều xấu cần được Chúa chữa lành. Đừng sợ xưng tội. Tòa giải tội không phải là nơi Chúa làm nhục con, nhưng là nơi Chúa ôm con trở về. Đừng để tội lỗi làm con xa Chúa quá lâu. Đừng nghĩ mình xấu quá nên không dám đến với Chúa. Chính khi con yếu đuối, con càng cần lòng thương xót. Chúa Thánh Thần giúp con can đảm nói thật với Chúa, để được tha thứ và bắt đầu lại.
Ở lại trong Chúa bằng đời sống yêu thương. Chúa nói cây sinh hoa trái. Hoa trái của người ở lại trong Chúa không phải chỉ là đọc kinh nhiều, mà còn là sống tốt hơn. Sau Thêm Sức, các con phải sinh hoa trái trong gia đình: biết hiếu thảo, biết cảm ơn, biết xin lỗi, biết phụ giúp cha mẹ, biết nói lời lễ phép, biết bớt cộc cằn, bớt ích kỷ. Các con phải sinh hoa trái trong trường học: biết trung thực, không gian lận, không bắt nạt, không nói xấu, không khinh thường bạn yếu kém, biết chăm học, biết tôn trọng thầy cô. Các con phải sinh hoa trái trong giáo xứ: biết tham dự Thánh lễ, biết cộng tác, biết phục vụ, biết yêu mến cộng đoàn. Các con phải sinh hoa trái trên mạng xã hội: không đăng lời độc ác, không chia sẻ điều xấu, không làm tổn thương người khác, không sống giả, không biến mạng xã hội thành nơi khoe khoang hay xúc phạm. Một người thực sự ở lại trong Chúa sẽ làm cho người khác cảm nhận được sự hiền lành, chân thành, tử tế và bình an.
Các bậc cha mẹ thân mến, hôm nay khi đưa con mình đến lãnh nhận Bí tích Thêm Sức, chúng ta cũng phải nghe lời Chúa nói: “Hãy ở lại trong Thầy.” Cha mẹ không thể chỉ lo cho con có ngày lễ đẹp, mà quên giúp con có đời sống đức tin đẹp. Đừng chỉ lo áo quần, hình ảnh, tiệc mừng, mà quên cầu nguyện với con. Đừng chỉ nhắc con học văn hóa, mà quên nhắc con học làm người con Chúa. Đừng chỉ buồn khi con điểm thấp, mà không buồn khi con bỏ lễ. Đừng chỉ lo con có tương lai nghề nghiệp, mà quên tương lai linh hồn. Cha mẹ là những người đầu tiên giúp con ở lại trong Chúa. Một gia đình cầu nguyện sẽ giữ con gần Chúa. Một gia đình đi lễ chung sẽ gieo trong con ký ức đức tin. Một gia đình biết tha thứ sẽ giúp con hiểu Tin Mừng. Một gia đình sống yêu thương sẽ trở thành mảnh đất tốt để Chúa Thánh Thần làm việc.
Các anh chị đỡ đầu thân mến, vai trò của anh chị không phải chỉ là đứng bên cạnh trong nghi thức, ký tên, tặng quà, chụp hình. Người đỡ đầu là người đồng hành đức tin. Hôm nay anh chị đứng gần các em, nhưng sau ngày lễ, xin đừng đứng xa các em trong đời sống đạo. Hãy cầu nguyện cho các em. Hãy nhắc các em sống tốt. Hãy làm gương cho các em bằng một đời sống Công giáo trưởng thành. Một người đỡ đầu không ở lại trong Chúa thì khó giúp người khác ở lại trong Chúa. Một người muốn nâng đỡ đức tin của người trẻ phải tự mình gắn bó với cây nho là Đức Kitô.
Cộng đoàn thân mến, ngày Thêm Sức không chỉ là ngày của riêng các em. Đây là ngày của cả cộng đoàn. Vì khi một người trẻ được lãnh nhận Chúa Thánh Thần, Giáo Hội có thêm một chứng nhân. Nhưng để chứng nhân ấy lớn lên, cần một cộng đoàn nâng đỡ. Các em cần thấy nơi người lớn một đức tin sống động. Các em cần thấy nơi giáo xứ một mái nhà yêu thương. Các em cần thấy nơi người Kitô hữu sự hiền lành, trung thực, bác ái. Nếu người lớn sống đạo hình thức, người trẻ sẽ khó tin rằng đức tin là điều quan trọng. Nếu người lớn chỉ đi lễ nhưng không yêu thương nhau, người trẻ sẽ khó hiểu hoa trái của Tin Mừng. Nếu người lớn nói về Chúa mà đời sống không có Chúa, người trẻ sẽ dễ xa Chúa. Vì thế, hôm nay Chúa cũng mời gọi tất cả chúng ta trở về với cây nho thật. Hãy ở lại trong Chúa để các em nhìn thấy nơi chúng ta một đức tin đáng tin.
Các con sắp lãnh nhận Thêm Sức thân mến, có thể hôm nay các con chưa hiểu hết tất cả. Có thể các con còn nhỏ. Có thể các con còn nhiều thiếu sót. Nhưng Chúa hiểu các con. Chúa yêu các con. Chúa chọn các con. Khi Đức Giám mục đặt tay cầu nguyện và xức dầu thánh trên trán các con, đó không phải là một nghi thức bên ngoài thôi. Đó là dấu ấn thiêng liêng. Chúa Thánh Thần đến để nói với con: “Con thuộc về Chúa.” Từ nay, con không sống một mình. Từ nay, con không chiến đấu một mình. Từ nay, con không lớn lên trong đức tin bằng sức riêng. Chúa Thánh Thần ở với con. Người ở trong con. Người nhắc con nhớ Chúa Giêsu. Người giúp con cầu nguyện. Người làm cho con can đảm. Người sửa lại trái tim con. Người dạy con biết yêu. Người giúp con sinh hoa trái.
Nhưng Chúa Thánh Thần không ép buộc con. Người là Đấng rất dịu dàng. Người gõ cửa, nhưng không phá cửa. Người soi sáng, nhưng con phải mở mắt. Người ban sức mạnh, nhưng con phải cộng tác. Người muốn làm cho con thuộc về Chúa sâu hơn, nhưng con phải để Người dẫn con. Đừng khóa Chúa Thánh Thần trong ngày lễ. Đừng để ơn Thêm Sức chỉ nằm lại trong tấm hình. Đừng để ngọn lửa Thánh Thần chỉ cháy trong nghi thức rồi tắt trong đời sống. Hãy giữ lửa ấy bằng cầu nguyện, Thánh lễ, Lời Chúa, xưng tội, việc lành, lòng yêu mến và sự trung tín mỗi ngày.
Các con hãy nhớ: một cành nho không cần cố gắng để trở thành cây khác. Nó chỉ cần ở lại trong cây nho. Một người Kitô hữu không cần phải trở thành ai đó thật nổi tiếng mới có giá trị. Con chỉ cần ở lại trong Chúa, và đời con sẽ sinh hoa trái theo cách Chúa muốn. Có thể hoa trái ấy là một trái tim hiền hơn. Một lời nói thật hơn. Một lần biết xin lỗi. Một lần biết tha thứ. Một lần biết giúp cha mẹ. Một lần dám từ chối điều xấu. Một lần dám làm dấu trước bữa ăn. Một lần dám nói: “Con là người Công giáo.” Một lần dám chọn Chúa thay vì chọn sự dễ dãi. Những hoa trái ấy có thể nhỏ trong mắt người đời, nhưng rất đẹp trong mắt Chúa.
Ngày hôm nay rồi sẽ qua. Hoa sẽ héo. Áo lễ sẽ được cất. Hình ảnh sẽ nằm trong điện thoại. Những lời chúc sẽ lùi vào ký ức. Nhưng ơn Chúa Thánh Thần không qua đi nếu các con biết ở lại trong Chúa. Điều quan trọng không phải chỉ là hôm nay các con lãnh nhận Bí tích Thêm Sức, mà là từ hôm nay các con có để Chúa Thánh Thần làm cho mình thuộc về Chúa sâu hơn hay không. Điều quan trọng không phải chỉ là hôm nay các con được xức dầu, mà là ngày mai các con có sống như người được xức dầu hay không. Điều quan trọng không phải chỉ là hôm nay nhà thờ vui, mà là từ nay tâm hồn các con có sinh hoa trái cho Chúa hay không.
Xin Chúa Giêsu, cây nho thật, giữ các con luôn gắn bó với Người. Xin Chúa Thánh Thần đổ tràn trong các con sự sống mới, để đức tin của các con không khô héo, lòng mến của các con không nguội lạnh, niềm hy vọng của các con không tắt đi. Xin Chúa Thánh Thần dạy các con biết ở lại trong Chúa giữa những ngày vui cũng như ngày buồn, giữa lúc thành công cũng như khi thất bại, giữa khi sốt sắng cũng như lúc khô khan, giữa nhà thờ cũng như ngoài đời, giữa gia đình, trường học, bạn bè và mạng xã hội. Xin cho các con sau ngày Thêm Sức không xa Chúa, nhưng gần Chúa hơn; không sống đạo trẻ con, nhưng trưởng thành hơn; không chỉ có một kỷ niệm đẹp, nhưng có một đời sống đẹp; không chỉ chụp một tấm hình với Chúa trong ngày lễ, nhưng để Chúa ở lại trong cả cuộc đời mình.
Và xin cho mỗi người chúng ta hôm nay cũng nghe lại lời Chúa nói với chính mình: “Hãy ở lại trong Thầy.” Vì chỉ khi ở lại trong Chúa, chúng ta mới có sự sống. Chỉ khi ở lại trong Chúa, chúng ta mới không khô héo. Chỉ khi ở lại trong Chúa, chúng ta mới sinh hoa trái. Chỉ khi ở lại trong Chúa, chúng ta mới thật sự thuộc về Người, không chỉ trên danh nghĩa, không chỉ trong nghi thức, không chỉ trong một ngày lễ, nhưng trong từng hơi thở, từng chọn lựa, từng bước đường của cuộc đời.
Lm. Anmai, CSsR

THÊM SỨC: BẢY ƠN CHÚA THÁNH THẦN CHO MỘT ĐỜI SỐNG KHÔNG LẠC HƯỚNG
Anh chị em thân mến, và đặc biệt là các con sắp lãnh nhận Bí tích Thêm Sức rất thân yêu,
Trong Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu nói với các môn đệ một lời rất dịu dàng nhưng cũng rất sâu xa: “Thầy còn nhiều điều phải nói với anh em, nhưng bây giờ anh em không có sức chịu nổi. Khi nào Thần Khí sự thật đến, Người sẽ dẫn anh em tới sự thật toàn vẹn.” Lời ấy được Chúa nói trong bầu khí chia tay. Chúa biết các môn đệ còn yếu đuối, còn sợ hãi, còn nhiều điều chưa hiểu, còn nhiều điều chưa đủ sức đón nhận. Chúa không trách các ông. Chúa không đòi các ông phải hiểu hết ngay lập tức. Chúa không bắt các ông phải trở nên hoàn hảo trong một ngày. Nhưng Chúa hứa ban Thánh Thần, Đấng sẽ dẫn các ông từng bước vào sự thật, vào ánh sáng, vào con đường của Thiên Chúa.
Đó cũng là điều Chúa muốn nói với các con hôm nay. Các con còn trẻ. Các con còn đang lớn lên. Các con còn nhiều điều chưa hiểu về cuộc đời, về đức tin, về bản thân, về gia đình, về thế giới, về những chọn lựa tương lai. Có những lúc các con nghĩ mình đã biết hết, nhưng thật ra còn rất nhiều điều cần được Chúa soi sáng. Có những lúc các con tưởng mình mạnh mẽ, nhưng thật ra chỉ một cám dỗ nhỏ cũng có thể làm mình vấp ngã. Có những lúc các con tưởng mình tự do, nhưng thật ra lại đang bị kéo đi bởi điện thoại, mạng xã hội, bạn bè xấu, sự lười biếng, sự nóng giận, sự ích kỷ, sự ham vui, sự sợ bị chê cười. Có những lúc các con tưởng mình đang chọn điều mình thích, nhưng thật ra các con đang dần đi xa điều Chúa muốn.
Vì thế, Bí tích Thêm Sức không phải là một nghi thức đẹp để các con mặc đồ đẹp, chụp hình đẹp, nhận quà, có một ngày lễ long trọng rồi sau đó mọi sự trở lại như cũ. Bí tích Thêm Sức là giây phút Chúa Thánh Thần đến để đặt vào lòng các con một sức sống mới. Người không đến như một kỷ niệm. Người không đến như một biểu tượng. Người không đến để các con học thuộc vài câu giáo lý rồi thôi. Người đến để ở lại, để hướng dẫn, để sửa dạy, để nâng đỡ, để biến đổi, để giúp các con sống như người thuộc về Chúa.
Chủ đề hôm nay rất đẹp: “Thêm Sức: Bảy ơn Chúa Thánh Thần cho một đời sống không lạc hướng.” Quả thật, đời người rất dễ lạc hướng. Người lớn có thể lạc hướng, người trẻ lại càng dễ lạc hướng hơn. Lạc hướng không phải chỉ là đi sai đường ngoài phố. Lạc hướng là khi mình không còn biết điều gì là đúng, điều gì là sai. Lạc hướng là khi mình chạy theo đám đông mà không còn hỏi lương tâm. Lạc hướng là khi mình biết điều xấu mà vẫn làm, biết điều tốt mà vẫn bỏ qua. Lạc hướng là khi mình đi lễ nhưng lòng không còn hướng về Chúa. Lạc hướng là khi mình nói mình tin Chúa nhưng sống như thể không có Chúa. Lạc hướng là khi mình dùng cả tuổi trẻ để tìm vui, tìm nổi tiếng, tìm hơn thua, tìm thỏa mãn bản thân, mà quên mất linh hồn mình cần được cứu độ.
Chúa Thánh Thần đến để dẫn các con khỏi lạc hướng. Người là Thần Khí sự thật. Người không tâng bốc chúng ta. Người không chiều theo mọi sở thích sai lạc của chúng ta. Người không nói: “Con muốn sống sao cũng được.” Nhưng Người âm thầm nói trong lương tâm: “Con hãy chọn điều đúng. Con hãy trở về. Con hãy can đảm. Con hãy sống sạch hơn. Con hãy yêu thương hơn. Con hãy tha thứ. Con hãy tránh xa điều xấu. Con hãy thuộc về Chúa.” Và để giúp chúng ta đi đúng đường, Chúa Thánh Thần ban cho chúng ta bảy ơn: khôn ngoan, thông hiểu, lo liệu, sức mạnh, suy biết, đạo đức và kính sợ Chúa.
Bảy ơn ấy không phải là bảy từ ngữ để học thuộc lòng trong lớp giáo lý. Không phải các con chỉ cần đọc vanh vách: “Một là ơn khôn ngoan, hai là ơn thông hiểu, ba là ơn lo liệu…” rồi coi như xong. Học thuộc là tốt, nhưng sống được mới là điều quan trọng. Chúa Thánh Thần không ban ơn để chúng ta trả bài. Người ban ơn để chúng ta sống. Người không ban ơn để chúng ta có giấy chứng nhận. Người ban ơn để cuộc đời chúng ta được đổi mới. Người không ban ơn để lễ Thêm Sức hôm nay thật long trọng, nhưng để ngày mai, ngày kia, và suốt đời, các con biết sống đẹp lòng Chúa.
Ơn thứ nhất là ơn khôn ngoan. Khôn ngoan không chỉ là học giỏi, điểm cao, thông minh, nhanh trí. Có người rất giỏi mà vẫn chọn sai. Có người rất thông minh mà vẫn sống ích kỷ. Có người có nhiều kiến thức mà vẫn không biết yêu thương. Có người biết rất nhiều điều trên mạng, nhưng lại không biết điều gì làm đẹp lòng Chúa. Khôn ngoan của Chúa Thánh Thần là biết nhìn mọi sự theo ánh sáng của Thiên Chúa. Khôn ngoan là biết rằng linh hồn quý hơn tiền bạc, nhân phẩm quý hơn danh tiếng, sự thật quý hơn lợi lộc, tình yêu quý hơn hơn thua, Chúa quý hơn mọi thứ chóng qua.
Một người trẻ có ơn khôn ngoan sẽ không để mình bị lừa bởi những điều hào nhoáng bên ngoài. Các con thấy trên mạng có bao nhiêu điều hấp dẫn: hình ảnh đẹp, lời nói hay, lối sống sang chảnh, những trào lưu vui nhộn, những câu nói tưởng như rất ngầu. Nhưng không phải điều gì đang nổi cũng là điều đúng. Không phải điều gì nhiều người làm cũng là điều tốt. Không phải điều gì làm mình vui trong chốc lát cũng làm mình bình an lâu dài. Ơn khôn ngoan giúp các con biết tự hỏi: điều này có đưa con đến gần Chúa hơn không? Điều này có làm con trở nên tốt hơn không? Điều này có làm cha mẹ buồn không? Điều này có làm con đánh mất sự trong sáng không? Điều này có làm con xa nhà thờ, xa cầu nguyện, xa đức tin không?
Các con thân mến, nhiều khi sự dại dột không bắt đầu bằng một tội lớn, nhưng bắt đầu bằng một chọn lựa nhỏ. Một lần nói dối. Một lần gian lận. Một lần xem điều không nên xem. Một lần thử điều không nên thử. Một lần đi với nhóm bạn không tốt. Một lần bỏ lễ vì lười. Một lần không nghe lời cha mẹ. Một lần để sự nóng giận thắng mình. Rồi từ một lần thành nhiều lần, từ nhiều lần thành thói quen, từ thói quen thành một con đường. Ơn khôn ngoan giúp các con dừng lại ngay từ đầu, để không phải khóc vì đã đi quá xa.
Ơn thứ hai là ơn thông hiểu. Thông hiểu là ơn giúp chúng ta hiểu sâu hơn những điều Chúa dạy, không chỉ hiểu bằng trí óc, mà hiểu bằng trái tim. Có những điều các con đã học trong giáo lý: Chúa yêu con, Chúa chết vì con, Chúa ở trong Bí tích Thánh Thể, Chúa tha thứ tội lỗi, Chúa muốn con nên thánh. Nhưng biết điều ấy trên môi miệng chưa chắc đã hiểu điều ấy trong lòng. Một em có thể đọc rất đúng giáo lý, nhưng khi gặp khó khăn lại nghĩ Chúa bỏ mình. Một em có thể nói Chúa yêu con, nhưng vẫn sống như thể mình không cần Chúa. Một em có thể biết đi lễ là bổn phận, nhưng vẫn coi Thánh lễ như một gánh nặng. Ơn thông hiểu giúp các con đi từ biết đến tin, từ học thuộc đến cảm nhận, từ nghe nói về Chúa đến gặp Chúa thật sự.
Khi Chúa Giêsu nói: “Thần Khí sự thật sẽ dẫn anh em tới sự thật toàn vẹn,” Chúa muốn chúng ta hiểu rằng sự thật của Thiên Chúa không thể hiểu hết trong một ngày. Đức tin cần được lớn lên. Hôm nay các con lãnh nhận Bí tích Thêm Sức, nhưng sau ngày này, các con vẫn phải tiếp tục học hỏi Lời Chúa, tham dự Thánh lễ, cầu nguyện, xét mình, xưng tội, lắng nghe giáo huấn của Hội Thánh. Người nào ngưng học hỏi đức tin, đức tin người ấy dễ trở nên non yếu. Người nào không còn lắng nghe Chúa, người ấy sẽ nghe rất nhiều tiếng khác dẫn mình đi lạc.
Ơn thông hiểu cũng giúp các con hiểu chính mình. Nhiều người trẻ không hiểu mình. Khi buồn, không biết vì sao buồn. Khi giận, không biết vì sao giận. Khi cô đơn, không biết mình đang cần gì. Khi bị cám dỗ, không biết điều gì đang kéo mình. Khi phạm lỗi, không dám nhìn nhận lỗi. Ơn thông hiểu giúp các con nhìn vào lòng mình dưới ánh sáng Chúa Thánh Thần. Người giúp các con nhận ra: con đang kiêu ngạo; con đang ghen tị; con đang ích kỷ; con đang nghiện điện thoại; con đang lười cầu nguyện; con đang xa cha mẹ; con đang có một vết thương cần được chữa lành; con đang cần trở về với Chúa. Hiểu mình không phải để thất vọng, nhưng để được Chúa chữa lành.
Ơn thứ ba là ơn lo liệu, hay còn gọi là ơn biết bàn hỏi, ơn biết phân định. Đây là ơn rất cần cho người trẻ hôm nay. Vì mỗi ngày các con phải chọn. Chọn bạn mà chơi. Chọn điều mình xem. Chọn lời mình nói. Chọn cách mình phản ứng. Chọn học hành nghiêm túc hay lười biếng. Chọn thật thà hay gian dối. Chọn tha thứ hay trả thù. Chọn đi lễ hay bỏ lễ. Chọn nghe lời Chúa hay nghe theo đám đông. Đời sống được dệt bằng những chọn lựa. Và tương lai của các con không chỉ được quyết định bởi những ước mơ lớn, mà còn bởi những chọn lựa nhỏ mỗi ngày.
Ơn lo liệu giúp các con biết chọn theo ánh sáng Chúa. Có những lúc điều đúng không phải là điều dễ. Có những lúc điều sai lại rất hấp dẫn. Có những lúc bạn bè rủ rê: “Có gì đâu, ai cũng làm mà.” Có những lúc các con sợ nếu mình sống tốt sẽ bị chê là quê, là đạo đức giả, là không biết chơi. Có những lúc các con phân vân giữa một bên là tiếng Chúa trong lương tâm, một bên là tiếng cám dỗ rất ngọt ngào. Khi ấy, hãy xin Chúa Thánh Thần ban ơn lo liệu: “Lạy Chúa Thánh Thần, xin chỉ cho con biết con phải làm gì. Xin giúp con đừng quyết định trong nóng giận. Xin giúp con đừng chọn trong mù quáng. Xin giúp con biết hỏi người khôn ngoan. Xin giúp con biết dừng lại trước khi sai.”
Một người có ơn lo liệu không phải là người không bao giờ gặp rắc rối, nhưng là người biết đem rắc rối đến trước mặt Chúa. Một người có ơn lo liệu không phải là người lúc nào cũng tự mình biết hết, nhưng là người khiêm tốn biết hỏi cha mẹ, cha xứ, thầy cô, giáo lý viên, người hướng dẫn thiêng liêng. Người trẻ rất dễ sai khi nghĩ rằng: “Con lớn rồi, con biết rồi, đừng ai dạy con.” Nhưng nhiều vấp ngã đau lòng bắt đầu từ sự tự tin thiếu khiêm tốn ấy. Chúa Thánh Thần không chỉ nói trực tiếp trong lòng chúng ta, Người còn nói qua những người yêu thương và có trách nhiệm với chúng ta.
Ơn thứ tư là ơn sức mạnh. Đây là ơn làm cho người tín hữu không chỉ biết điều đúng, mà còn dám làm điều đúng. Biết điều tốt chưa đủ, phải có sức để sống điều tốt. Biết cầu nguyện là cần, nhưng có sức để cầu nguyện khi lười mới quan trọng. Biết phải tránh tội, nhưng có sức để tránh khi bị cám dỗ mới quan trọng. Biết phải xin lỗi, nhưng có sức để hạ mình xin lỗi mới quan trọng. Biết phải tha thứ, nhưng có sức để bỏ qua tự ái mới quan trọng. Biết phải tuyên xưng đức tin, nhưng có sức để không xấu hổ vì mình là người Công giáo mới quan trọng.
Các con thân mến, Chúa Thánh Thần không làm cho các con trở thành những người không bao giờ yếu đuối. Nhưng Người ban sức mạnh để các con không đầu hàng sự yếu đuối. Người không làm cho cám dỗ biến mất, nhưng ban sức để các con chống lại cám dỗ. Người không làm cho cuộc đời lúc nào cũng dễ dàng, nhưng ban sức để các con trung tín trong khó khăn. Người không lấy khỏi các con mọi thập giá, nhưng ban sức để các con vác thập giá với Chúa.
Người trẻ hôm nay cần ơn sức mạnh rất nhiều. Cần sức mạnh để nói “không” với điều xấu, dù bạn bè cười. Cần sức mạnh để không gian lận trong học tập, dù có cơ hội. Cần sức mạnh để không nói tục, không xúc phạm, không bắt nạt người yếu thế. Cần sức mạnh để tắt điện thoại khi cần học, cần ngủ, cần cầu nguyện. Cần sức mạnh để không sa vào những hình ảnh làm bẩn tâm hồn. Cần sức mạnh để đi lễ Chúa nhật dù không ai ép. Cần sức mạnh để giữ lòng trong sạch giữa một thế giới coi thường sự trong sạch. Cần sức mạnh để sống thật giữa một thế giới quá nhiều giả dối. Cần sức mạnh để làm người tử tế khi chung quanh có nhiều người sống vô cảm.
Không có Chúa Thánh Thần, chúng ta dễ biết mà không làm. Có Chúa Thánh Thần, chúng ta có thể đứng dậy sau vấp ngã và tiếp tục đi. Vì thế, sau ngày Thêm Sức, mỗi khi thấy mình yếu, các con đừng tuyệt vọng. Hãy cầu nguyện: “Lạy Chúa Thánh Thần, xin ban sức mạnh cho con. Con yếu lắm, nhưng Chúa mạnh. Con dễ ngã lắm, nhưng Chúa có thể nâng con dậy. Con sợ lắm, nhưng Chúa có thể làm cho con can đảm.”
Ơn thứ năm là ơn suy biết. Ơn này giúp chúng ta nhận ra giá trị thật của mọi sự trong đời. Nó giúp chúng ta biết rằng mọi sự trần gian đều có giới hạn, chỉ có Thiên Chúa là cùng đích. Người có ơn suy biết sẽ không coi tiền bạc, sắc đẹp, điểm số, thành công, danh tiếng, mạng xã hội, sự nổi tiếng, lời khen của người khác là tất cả. Những điều ấy có thể tốt nếu được dùng đúng, nhưng sẽ nguy hiểm nếu biến thành thần tượng.
Các con nhìn chung quanh sẽ thấy nhiều người rất sợ thua kém. Sợ không đẹp bằng người khác. Sợ không được chú ý. Sợ không có đồ giống bạn. Sợ bài đăng ít người thích. Sợ mình không nổi bật. Sợ bị bỏ lại phía sau. Và vì sợ, người ta dễ sống giả. Dễ khoe khoang. Dễ so sánh. Dễ ghen tị. Dễ đánh mất bình an. Ơn suy biết giúp các con nhận ra: giá trị của con không nằm ở số người thích con trên mạng, không nằm ở bộ đồ con mặc, không nằm ở chiếc điện thoại con dùng, không nằm ở việc con có nổi bật hơn bạn bè hay không. Giá trị của con nằm ở chỗ con là con của Thiên Chúa. Con được Chúa yêu. Con được Chúa cứu chuộc. Con được Chúa mời gọi nên thánh.
Ơn suy biết cũng giúp các con nhìn thấy hậu quả của chọn lựa. Tội lỗi thường hứa cho ta niềm vui, nhưng cuối cùng để lại trống rỗng. Sự gian dối có thể giúp ta thoát một lúc, nhưng làm lương tâm mất bình an. Sự ích kỷ có thể giúp ta được phần hơn, nhưng làm trái tim trở nên nhỏ bé. Sự thù ghét có thể làm ta thấy hả giận, nhưng làm linh hồn nặng nề. Sự lười biếng có thể làm ta thoải mái trong phút chốc, nhưng làm tương lai nghèo nàn. Ơn suy biết giúp chúng ta nhìn xa hơn cảm xúc trước mắt, để chọn điều đem lại sự sống lâu dài.
Người trẻ có ơn suy biết sẽ không hỏi: “Điều này có vui không?” trước hết, nhưng hỏi: “Điều này có tốt không?” Sẽ không hỏi: “Bạn bè có thích không?” trước hết, nhưng hỏi: “Chúa có vui lòng không?” Sẽ không hỏi: “Con được lợi gì?” trước hết, nhưng hỏi: “Điều này có làm con trở nên người tốt hơn không?” Đó là sự trưởng thành trong đức tin.
Ơn thứ sáu là ơn đạo đức. Đạo đức không phải là ra vẻ ngoan ngoãn bên ngoài. Đạo đức không phải là chỉ biết đọc kinh thật to, đi lễ thật đều, nhưng trong lòng thiếu yêu thương. Đạo đức cũng không phải là làm cho người khác thấy mình thánh thiện. Ơn đạo đức là ơn giúp chúng ta sống mối tương quan con thảo với Thiên Chúa. Nhờ ơn đạo đức, chúng ta gọi Thiên Chúa là Cha không chỉ bằng môi miệng, mà bằng trái tim. Chúng ta đến với Chúa không chỉ vì sợ phạt, nhưng vì yêu mến. Chúng ta cầu nguyện không chỉ để xin điều này điều kia, nhưng để ở lại với Chúa.
Một người trẻ có ơn đạo đức sẽ không coi việc đi lễ là gánh nặng. Có thể vẫn có lúc mệt, lúc lười, lúc chia trí, nhưng trong lòng người ấy hiểu rằng Thánh lễ là cuộc gặp gỡ với Chúa. Một người trẻ có ơn đạo đức sẽ không đọc kinh cho xong, nhưng cố gắng nói với Chúa bằng lòng thành. Một người trẻ có ơn đạo đức sẽ không chỉ nhớ đến Chúa khi gặp chuyện buồn, nhưng biết tạ ơn Chúa trong những điều bình thường. Một người trẻ có ơn đạo đức sẽ biết kính trọng nhà thờ, yêu mến Bí tích Thánh Thể, siêng năng xưng tội, biết cầu nguyện cho cha mẹ, ông bà, bạn bè, người nghèo, người đau khổ.
Ơn đạo đức cũng làm cho chúng ta sống tốt với người khác. Vì ai thật sự yêu Chúa thì không thể khinh thường con người. Ai thật sự cầu nguyện thì không thể cứ mãi hỗn hào với cha mẹ. Ai thật sự rước lễ thì không thể cứ mãi nói xấu bạn bè. Ai thật sự thuộc về Chúa thì không thể vô cảm trước nỗi đau của người khác. Đạo đức thật phải đi từ nhà thờ vào gia đình, từ bàn thờ ra sân trường, từ lời kinh vào cách sống. Nếu một người đi lễ nhưng về nhà vẫn cộc cằn, ích kỷ, kiêu căng, gian dối, thì người ấy cần xin Chúa Thánh Thần đổi mới ơn đạo đức trong lòng.
Các con thân mến, sau ngày Thêm Sức, cha mong các con đừng sống đạo như một thói quen bắt buộc. Đừng chỉ đi lễ vì cha mẹ nhắc. Đừng chỉ đọc kinh vì sợ bị la. Đừng chỉ học giáo lý để qua kỳ kiểm tra. Hãy bắt đầu sống đạo như một người biết mình được Chúa yêu và muốn đáp lại tình yêu ấy. Hãy nói với Chúa: “Lạy Chúa, con muốn thuộc về Chúa. Con muốn sống với Chúa. Con muốn để Chúa ở trong đời con.”
Ơn thứ bảy là ơn kính sợ Chúa. Nhiều người nghe chữ “sợ” thì nghĩ đến run rẩy, lo lắng, bị đe dọa. Nhưng kính sợ Chúa không phải là sợ Chúa như sợ một người nghiêm khắc luôn chờ phạt mình. Kính sợ Chúa là lòng tôn kính, yêu mến, không muốn làm mất lòng Chúa. Giống như một người con yêu cha mẹ thì không muốn làm cha mẹ đau lòng. Giống như một người bạn thật sự yêu quý tình bạn thì không muốn phản bội bạn mình. Kính sợ Chúa là biết Chúa thánh thiện, biết tội lỗi làm ta xa Chúa, nên ta không muốn xúc phạm đến tình yêu của Ngài.
Ơn kính sợ Chúa rất cần trong thời đại này, vì nhiều người không còn sợ tội. Người ta sợ nghèo, sợ xấu, sợ bệnh, sợ thất bại, sợ bị chê, sợ bị bỏ rơi, sợ mất mạng internet, sợ không có ai quan tâm, nhưng lại không sợ làm mất lòng Chúa. Người ta sợ người khác phát hiện lỗi mình, nhưng không sợ lương tâm bị chai lì. Người ta sợ mất danh dự trước mặt người đời, nhưng không sợ linh hồn mất vẻ đẹp trước mặt Chúa. Ơn kính sợ Chúa giúp các con biết dừng lại trước tội lỗi, không phải vì bị ép, nhưng vì yêu Chúa.
Một em có ơn kính sợ Chúa sẽ tự hỏi: “Chúa đang nhìn con bằng ánh mắt yêu thương, con có muốn làm Chúa buồn không?” Khi định nói dối, em nhớ Chúa là sự thật. Khi định gian lận, em nhớ Chúa yêu sự công chính. Khi định xem điều xấu, em nhớ thân xác mình là đền thờ Chúa Thánh Thần. Khi định xúc phạm ai đó, em nhớ người ấy cũng là con Chúa. Khi định bỏ lễ, em nhớ Chúa đang chờ mình. Khi định làm điều sai trong bóng tối, em nhớ không có bóng tối nào che được ánh mắt của Thiên Chúa.
Nhưng chúng ta phải nói thật với nhau: dù đã lãnh nhận Bảy ơn Chúa Thánh Thần, các con vẫn có thể sa ngã nếu không cộng tác với ơn Chúa. Chúa ban ơn, nhưng chúng ta phải mở lòng. Chúa soi sáng, nhưng chúng ta phải lắng nghe. Chúa nâng đỡ, nhưng chúng ta phải đứng dậy. Chúa chỉ đường, nhưng chúng ta phải bước đi. Một chiếc thuyền có gió mà không căng buồm thì vẫn đứng yên. Một tâm hồn có ơn Chúa mà không cầu nguyện, không sống bí tích, không tránh dịp tội, không tập luyện nhân đức, thì ơn Chúa dễ bị bỏ quên.
Bởi vậy, ngày Thêm Sức không phải là ngày kết thúc giáo lý. Không phải là ngày các con nói: “Từ nay con được nghỉ học đạo.” Không phải là ngày cha mẹ thở phào: “Xong rồi.” Không phải là ngày giáo xứ chỉ vui vì có một nghi lễ đông người. Ngày Thêm Sức là ngày bắt đầu một trách nhiệm mới. Từ hôm nay, các con phải sống đức tin trưởng thành hơn. Không chỉ tin vì cha mẹ tin. Không chỉ đi lễ vì người lớn bảo. Không chỉ giữ đạo vì truyền thống gia đình. Nhưng chính các con phải nói với Chúa: “Lạy Chúa, con chọn Chúa. Con muốn đi với Chúa. Con muốn để Chúa Thánh Thần dẫn con.”
Chúa Giêsu nói: “Thần Khí sự thật sẽ dẫn anh em tới sự thật toàn vẹn.” Dẫn nghĩa là có một hành trình. Không ai nên thánh trong một ngày. Không ai trưởng thành ngay trong một buổi lễ. Không ai nhận Thêm Sức xong là tự động trở thành người hoàn hảo. Nhưng ai để Chúa Thánh Thần dẫn dắt mỗi ngày thì người ấy sẽ lớn lên. Mỗi ngày một chút. Mỗi ngày biết cầu nguyện hơn. Mỗi ngày biết xét mình hơn. Mỗi ngày biết xin lỗi hơn. Mỗi ngày biết tha thứ hơn. Mỗi ngày biết tránh tội hơn. Mỗi ngày biết yêu Chúa hơn. Mỗi ngày biết sống đẹp lòng Chúa hơn.
Các con hãy nhớ: đời sống không lạc hướng không có nghĩa là đời sống không bao giờ gặp ngã rẽ. Sẽ có những lúc các con phân vân. Sẽ có những lúc các con bị kéo về phía sai. Sẽ có những lúc các con thấy điều tốt quá khó. Sẽ có những lúc các con thấy mình cô đơn khi sống đức tin. Sẽ có những lúc các con vấp ngã và xấu hổ. Nhưng nếu các con còn biết quay về với Chúa, các con chưa lạc mất. Nếu các con còn biết cầu nguyện, các con chưa mất đường. Nếu các con còn biết nghe tiếng lương tâm, các con chưa bị bóng tối nuốt chửng. Nếu các con còn biết xưng tội và bắt đầu lại, Chúa Thánh Thần vẫn đang dẫn các con.
Cha muốn nói với các con một điều rất thật: thế giới hôm nay có nhiều tiếng nói muốn dẫn các con đi. Tiếng nói của quảng cáo bảo các con phải có nhiều thứ mới hạnh phúc. Tiếng nói của mạng xã hội bảo các con phải được chú ý mới có giá trị. Tiếng nói của bạn xấu bảo các con cứ thử đi, không sao đâu. Tiếng nói của sự lười biếng bảo các con để mai rồi cầu nguyện, để mai rồi sửa mình. Tiếng nói của tự ái bảo các con đừng xin lỗi trước. Tiếng nói của cám dỗ bảo các con tội này nhỏ thôi. Tiếng nói của thế gian bảo các con sống đạo vừa vừa thôi, nghiêm túc quá làm gì. Nhưng giữa bao tiếng nói ấy, có một tiếng nói âm thầm hơn, sâu hơn, thật hơn: tiếng Chúa Thánh Thần. Người không la hét. Người không ép buộc. Người không quảng cáo ồn ào. Người nói trong thinh lặng của lương tâm. Người nhắc các con điều tốt. Người làm các con bất an khi đi sai. Người làm các con vui sâu xa khi chọn đúng. Người kéo các con về với Chúa.
Vì vậy, các con phải tập nghe Chúa Thánh Thần. Muốn nghe Người, các con cần thinh lặng. Một tâm hồn lúc nào cũng đầy tiếng ồn sẽ khó nghe tiếng Chúa. Nếu suốt ngày chỉ có điện thoại, trò chơi, mạng xã hội, tin nhắn, video, âm nhạc, chuyện tán gẫu, thì tiếng Chúa rất dễ bị lấn át. Các con không cần bỏ hết mọi thứ, nhưng phải biết đặt Chúa vào đúng chỗ. Mỗi ngày hãy dành ít phút cầu nguyện. Trước khi ngủ, hãy xét mình: hôm nay con đã sống thế nào? Con có làm ai buồn không? Con có làm Chúa buồn không? Con có điều gì cần xin lỗi không? Con có điều gì cần tạ ơn không? Chỉ vài phút như vậy thôi, nhưng nếu làm đều đặn, các con sẽ thấy Chúa Thánh Thần dạy mình rất nhiều.
Cha cũng muốn nói với cha mẹ, người đỡ đầu và cộng đoàn. Các em hôm nay lãnh nhận Bí tích Thêm Sức, nhưng các em không thể lớn lên một mình. Đức tin của các em cần một môi trường. Nếu gia đình không cầu nguyện, nếu cha mẹ không đi lễ, nếu người lớn nói một đàng sống một nẻo, nếu trong nhà chỉ có la mắng, bất hòa, gian dối, thì các em rất khó giữ lửa đức tin. Chúng ta đừng chỉ lo cho các em có ngày lễ đẹp. Hãy lo cho các em có một mái nhà biết cầu nguyện. Đừng chỉ hỏi các em học giáo lý thuộc chưa. Hãy hỏi các em có yêu Chúa hơn không. Đừng chỉ chụp hình trong ngày Thêm Sức. Hãy đồng hành với các em sau ngày Thêm Sức. Đừng chỉ đưa các em đến nhà thờ hôm nay. Hãy tiếp tục đưa các em đến với Chúa trong từng chọn lựa của đời sống.
Người đỡ đầu cũng vậy. Đỡ đầu không phải chỉ là đứng bên cạnh trong nghi thức. Đỡ đầu là cầu nguyện, nhắc nhở, làm gương, nâng đỡ đức tin. Một người đỡ đầu tốt không chỉ tặng quà cho người con thiêng liêng, nhưng còn tặng cho em một đời sống đức tin đáng noi theo. Nếu người đỡ đầu sống xa Chúa, làm sao có thể giúp người khác đến gần Chúa? Nếu người đỡ đầu không cầu nguyện, làm sao dạy người khác cầu nguyện? Nếu người đỡ đầu không yêu mến Thánh lễ, làm sao giúp người con thiêng liêng yêu mến Thánh lễ? Vì thế, hôm nay không chỉ các em cần xin Chúa Thánh Thần, mà người lớn cũng cần xin Chúa Thánh Thần đổi mới mình.
Anh chị em thân mến, bảy ơn Chúa Thánh Thần là bản đồ cho đời sống đức tin. Ơn khôn ngoan giúp ta biết đâu là điều đáng chọn. Ơn thông hiểu giúp ta hiểu sâu mầu nhiệm Chúa và hiểu chính mình. Ơn lo liệu giúp ta biết phân định giữa bao ngã rẽ. Ơn sức mạnh giúp ta can đảm sống điều đúng. Ơn suy biết giúp ta nhận ra giá trị thật của mọi sự. Ơn đạo đức giúp ta sống thân tình với Thiên Chúa là Cha. Ơn kính sợ Chúa giúp ta tránh tội vì không muốn làm mất lòng Đấng yêu thương mình. Nếu thiếu những ơn này, người trẻ dễ lạc hướng. Nếu mở lòng cho những ơn này, người trẻ sẽ có ánh sáng để bước đi.
Các con thân mến, cha không cầu chúc các con chỉ có một ngày lễ Thêm Sức thật đẹp. Cha cầu chúc các con có một đời sống thật đẹp sau ngày Thêm Sức. Đẹp không phải vì lúc nào cũng thành công, nhưng vì biết sống có Chúa. Đẹp không phải vì không bao giờ sai, nhưng vì biết trở về khi sai. Đẹp không phải vì được nhiều người khen, nhưng vì làm Chúa vui lòng. Đẹp không phải vì giống hết mọi người, nhưng vì dám sống khác khi cần để trung thành với Tin Mừng. Đẹp không phải vì các con hoàn hảo, nhưng vì các con để Chúa Thánh Thần từng ngày làm cho mình nên tốt hơn.
Hôm nay, khi Đức Giám mục đặt tay cầu nguyện và xức dầu thánh trên trán các con, các con hãy hiểu rằng Chúa đang ghi một dấu ấn thiêng liêng trong tâm hồn các con. Dầu thánh không chỉ thơm trên trán trong chốc lát, mà phải tỏa hương trong đời sống. Hương thơm ấy là sự hiền lành, thật thà, trong sạch, can đảm, tử tế, cầu nguyện, hiếu thảo, trách nhiệm, yêu thương. Người ta có thể quên các con mặc gì trong ngày Thêm Sức, nhưng đừng để người ta không thấy hoa trái của Chúa Thánh Thần trong đời sống các con. Người ta có thể không nhớ bữa tiệc hôm nay ra sao, nhưng hãy để gia đình, giáo xứ, trường học, bạn bè nhận ra: em này sau Thêm Sức sống khác hơn, trưởng thành hơn, biết yêu Chúa hơn, biết sống tốt hơn.
Hãy xin Chúa Thánh Thần dẫn các con. Khi con không biết chọn gì, xin Người ban ơn lo liệu. Khi con yếu đuối, xin Người ban sức mạnh. Khi con bị hấp dẫn bởi điều xấu, xin Người ban kính sợ Chúa. Khi con chạy theo những điều phù phiếm, xin Người ban suy biết. Khi con thấy việc đạo khô khan, xin Người ban đạo đức. Khi con không hiểu Lời Chúa, xin Người ban thông hiểu. Khi con đứng trước cuộc đời nhiều lối rẽ, xin Người ban khôn ngoan. Đừng chỉ xin một lần trong ngày lễ. Hãy xin mỗi ngày. Vì đời sống Kitô hữu không thể đi đúng hướng nếu thiếu Chúa Thánh Thần.
Và cuối cùng, cha mời các con hãy nhớ lời Chúa Giêsu: “Thần Khí sự thật sẽ dẫn anh em tới sự thật toàn vẹn.” Chúa Thánh Thần không dẫn các con đến một cuộc sống dễ dãi, nhưng dẫn đến sự thật. Không dẫn các con đến một đức tin nông cạn, nhưng đến sự thật toàn vẹn. Không dẫn các con đến việc chỉ làm người Công giáo trên giấy tờ, nhưng trở thành người môn đệ thật của Chúa Giêsu. Không dẫn các con đến sự nổi tiếng chóng qua, nhưng đến sự thánh thiện bền vững. Không dẫn các con đến con đường rộng rãi của đám đông, nhưng đến con đường Tin Mừng, con đường có thập giá nhưng cũng có phục sinh.
Xin Chúa Thánh Thần đến trên các con hôm nay. Xin Người đốt nóng những trái tim nguội lạnh. Xin Người soi sáng những tâm trí còn mơ hồ. Xin Người nâng dậy những tâm hồn yếu đuối. Xin Người chữa lành những vết thương âm thầm. Xin Người giúp các con biết chọn điều đúng, tránh điều xấu, sống đẹp lòng Chúa. Xin Người làm cho ngày Thêm Sức hôm nay không chỉ là một kỷ niệm đẹp, nhưng là khởi đầu của một đời sống không lạc hướng, một đời sống được dẫn dắt bởi sự thật, một đời sống có Chúa, thuộc về Chúa và sinh hoa trái cho Chúa.
Lm. Anmai, CSsR

THÊM SỨC: KHI ĐỨC TIN CẦN MỘT XƯƠNG SỐNG
Kính thưa cộng đoàn phụng vụ, đặc biệt là các em sắp lãnh nhận Bí tích Thêm Sức rất thân mến,
Có những ngôi nhà nhìn bên ngoài rất đẹp. Màu sơn còn mới. Cửa kính sáng bóng. Mái nhà sang trọng. Bên trong có bàn ghế, đèn điện, hoa trang trí, mọi thứ xem ra rất hoàn hảo. Nhưng nếu nền móng bên dưới yếu, nếu ngôi nhà ấy được xây trên đất mềm, trên cát lún, trên chỗ không vững chắc, thì chỉ cần một trận mưa lớn, một cơn gió mạnh, một dòng nước lũ tràn qua, tất cả vẻ đẹp bên ngoài ấy có thể sụp đổ trong chốc lát. Ngược lại, có những ngôi nhà bên ngoài rất đơn sơ, không màu mè, không quá nổi bật, nhưng được xây trên nền đá vững chắc. Mưa có đổ xuống, gió có thổi đến, nước có dâng lên, ngôi nhà ấy vẫn đứng vững. Điều quan trọng nhất của một ngôi nhà không phải trước hết là lớp sơn bên ngoài, cũng không phải là kiểu dáng bên ngoài, mà là nền móng bên dưới.
Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu dùng hình ảnh rất gần gũi ấy để nói với chúng ta về đời sống đức tin. Người nói: ai nghe Lời Chúa và đem ra thực hành thì giống như người khôn xây nhà trên đá. Mưa sa, nước cuốn, gió thổi, nhà ấy không sụp đổ, vì đã được xây trên nền đá. Còn ai nghe Lời Chúa mà không đem ra thực hành thì giống như người ngu dại xây nhà trên cát. Mưa sa, nước cuốn, gió thổi, nhà ấy sụp đổ, và sụp đổ tan tành.
Lời Chúa hôm nay rất hợp với ngày các em lãnh nhận Bí tích Thêm Sức, vì Thêm Sức không phải chỉ là một ngày lễ đẹp, không phải chỉ là một lần được mặc áo đẹp, chụp hình đẹp, lên nhà thờ đông người, có cha mẹ đỡ đầu, có gia đình chúc mừng. Thêm Sức là lúc Chúa Thánh Thần đến để làm cho đức tin của các em có nền tảng hơn, trưởng thành hơn, mạnh mẽ hơn, vững vàng hơn. Nói một cách rất thật, rất gần gũi: Thêm Sức là lúc đức tin của các em cần có một xương sống.
Một con người không có xương sống thì không thể đứng thẳng. Một thân xác không có xương sống thì không thể nâng đỡ mình. Cũng vậy, một người trẻ có đạo nhưng đức tin không có xương sống thì rất dễ ngã, rất dễ nghiêng, rất dễ bị kéo đi, rất dễ sống theo người khác. Khi bạn bè rủ rê, em đi theo. Khi mạng xã hội nói gì, em tin theo. Khi dư luận cười chê đạo, em im lặng hoặc xấu hổ. Khi người khác bảo sống đạo là lỗi thời, em dao động. Khi cảm xúc vui thì em cầu nguyện, khi buồn thì bỏ Chúa. Khi thích thì đi lễ, khi chán thì thôi. Khi cha mẹ nhắc thì đọc kinh, khi không ai nhắc thì quên. Khi được khen thì sốt sắng, khi bị góp ý thì giận dỗi. Một đức tin như thế không phải là đức tin xây trên đá, mà là đức tin xây trên cát.
Các em thân mến, Chúa Giêsu không nói rằng người xây nhà trên đá sẽ không gặp mưa, không gặp gió, không gặp bão. Người không nói rằng người có đức tin sẽ không bao giờ bị thử thách. Người không nói rằng ai theo Chúa thì đời luôn dễ dàng, luôn vui vẻ, luôn thuận lợi. Không. Cả hai ngôi nhà đều gặp mưa, gặp nước, gặp gió. Người xây trên đá cũng gặp bão tố. Người xây trên cát cũng gặp bão tố. Khác biệt không nằm ở chỗ có gặp thử thách hay không, mà nằm ở chỗ nền móng có vững hay không.
Người trẻ hôm nay cũng vậy. Các em sẽ gặp nhiều cơn mưa, nhiều cơn gió, nhiều dòng nước cuốn trong đời. Có cơn mưa của buồn chán. Có cơn gió của áp lực học hành. Có dòng nước cuốn của mạng xã hội. Có bão tố của những lời rủ rê xấu. Có cơn lũ của những trào lưu sống vội, sống ảo, sống bất cần. Có những lúc các em bị bạn bè chê vì đi lễ. Có những lúc các em bị lôi kéo vào nói dối, gian lận, lười biếng, hỗn hào, vô lễ, ích kỷ. Có những lúc các em thấy cầu nguyện khô khan, đi lễ nhàm chán, học giáo lý mệt mỏi. Có những lúc các em tự hỏi: sống đạo để làm gì, cầu nguyện có ích gì, Chúa ở đâu trong đời con? Những câu hỏi ấy, những thử thách ấy, những cơn bão ấy không lạ. Điều quan trọng là khi bão đến, đời sống các em được xây trên gì.
Nếu đời sống các em xây trên cảm xúc, thì khi cảm xúc thay đổi, đức tin cũng thay đổi. Hôm nay vui thì tin, ngày mai buồn thì bỏ. Hôm nay được ơn thì sốt sắng, ngày mai không được như ý thì trách Chúa. Hôm nay thấy lễ vui thì đi, ngày mai thấy lễ dài thì chán. Đức tin xây trên cảm xúc là đức tin rất mong manh, vì cảm xúc giống như cát: lúc nóng, lúc lạnh; lúc cao, lúc thấp; lúc gần, lúc xa; lúc muốn, lúc không.
Nếu đời sống các em xây trên dư luận, thì khi người ta khen, các em hăng hái; khi người ta chê, các em rút lui. Khi bạn bè tôn trọng đạo, các em dám nói mình là người Công giáo; khi bạn bè cười nhạo, các em im lặng. Khi người ta bảo đi lễ là tốt, các em đi; khi người ta bảo đi lễ mất thời gian, các em ngại. Dư luận cũng là cát, vì dư luận hôm nay nói thế này, ngày mai nói thế khác. Đời người mà xây trên miệng đời thì không bao giờ bình an.
Nếu đời sống các em xây trên trào lưu, thì các em sẽ luôn bị cuốn đi. Hôm nay người ta thích điều này, các em chạy theo. Ngày mai người ta thích điều kia, các em đổi hướng. Hôm nay mạng xã hội ca tụng một lối sống, các em bắt chước. Ngày mai người ta chế giễu sự trong sạch, các em xấu hổ vì muốn sống trong sạch. Hôm nay người ta xem việc hỗn hào là cá tính, các em cũng nói năng cộc cằn. Hôm nay người ta xem việc sống ảo là bình thường, các em cũng dành hết trái tim cho màn hình. Trào lưu cũng là cát, vì trào lưu không có nền tảng vĩnh cửu. Nó đến rất nhanh và đi cũng rất nhanh, nhưng có thể để lại trong tâm hồn người trẻ những vết thương rất lâu.
Nếu đời sống các em xây trên lời rủ rê, thì các em không còn làm chủ đời mình. Người khác rủ bỏ lễ, em bỏ lễ. Người khác rủ nói dối, em nói dối. Người khác rủ xem điều xấu, em xem. Người khác rủ chống đối cha mẹ, em chống đối. Người khác rủ sống buông thả, em buông thả. Người khác rủ cười nhạo người yếu thế, em cũng cười. Khi đó, các em tưởng mình tự do, nhưng thật ra đang bị kéo đi. Tự do không phải là muốn làm gì thì làm. Tự do thật là có khả năng chọn điều đúng, dù điều đúng khó hơn; chọn điều tốt, dù điều tốt không được nhiều người vỗ tay; chọn Chúa, dù chọn Chúa đôi khi phải đi ngược với đám đông.
Bởi vậy, ngày Thêm Sức không chỉ là ngày Chúa Thánh Thần ban thêm một nghi thức cho đời sống đạo. Đây là ngày Chúa muốn dựng lại bên trong các em một nền móng vững chắc. Chúa muốn đặt trong các em một xương sống thiêng liêng. Chúa muốn các em không còn là những người Công giáo chỉ biết đi theo thói quen, nhưng là những người có khả năng đứng vững trong đức tin. Chúa muốn các em không chỉ thuộc giáo lý bằng trí nhớ, nhưng biết sống giáo lý bằng cuộc đời. Chúa muốn các em không chỉ biết đọc kinh bằng môi miệng, nhưng biết cầu nguyện bằng trái tim. Chúa muốn các em không chỉ lãnh nhận Thánh Thần trong ngày lễ, nhưng để Thánh Thần hướng dẫn từng chọn lựa nhỏ mỗi ngày.
Nền đá của đời sống Kitô hữu là gì? Chúa Giêsu trả lời rất rõ: đó là nghe Lời Chúa và đem ra thực hành. Không phải chỉ nghe. Không phải chỉ biết. Không phải chỉ thuộc. Không phải chỉ học để thi giáo lý. Không phải chỉ trả lời đúng trước ngày lãnh bí tích. Nhưng là nghe và làm. Nghe Lời Chúa mà không sống Lời Chúa thì giống như nhìn thấy đá mà vẫn đi xây nhà trên cát. Biết điều đúng mà không làm điều đúng thì chưa phải là khôn ngoan Tin Mừng. Thuộc kinh mà không cầu nguyện, thuộc điều răn mà không sống tử tế, thuộc bài giáo lý mà vẫn nói dối, vẫn hỗn hào, vẫn ích kỷ, vẫn lười lễ, vẫn sống hai mặt, thì đức tin ấy còn nằm trên môi miệng chứ chưa đi vào nền móng cuộc đời.
Các em thân mến, có một điều rất đáng sợ trong đời sống đạo: đó là mình tưởng mình có đức tin, nhưng đức tin ấy chưa có nền. Mình tưởng mình biết Chúa, nhưng thật ra chỉ biết một số bài học về Chúa. Mình tưởng mình thuộc về Giáo Hội, nhưng thật ra chỉ đến nhà thờ khi có dịp lễ lớn. Mình tưởng mình là người Công giáo, nhưng trong cách sống, cách nói, cách chọn lựa, người khác không thấy Chúa đâu cả. Một người có thể đeo ảnh thánh, nhưng lời nói lại làm người khác đau. Một người có thể tham dự lễ Thêm Sức, nhưng sau đó bỏ lễ, bỏ kinh, bỏ Chúa. Một người có thể được xức dầu thánh, nhưng trái tim vẫn khô khan, lạnh lùng, không biết thương cha mẹ, không biết tha thứ, không biết tôn trọng người khác. Khi đó, ngôi nhà bên ngoài có vẻ đạo đức, nhưng bên trong nền móng còn rất yếu.
Chúa Thánh Thần đến để làm gì? Người đến để nhắc các em nhớ rằng đức tin không phải là một lớp áo mặc bên ngoài, nhưng là một nền móng nâng đỡ cả cuộc đời. Người đến để dạy các em biết chọn đá thay vì chọn cát. Người đến để giúp các em biết xây đời mình trên Lời Chúa, chứ không xây trên những lời ồn ào của thế gian. Người đến để ban cho các em ơn khôn ngoan, để các em biết phân biệt điều gì thật sự đáng giá và điều gì chỉ hào nhoáng bên ngoài. Người đến để ban cho các em ơn thông hiểu, để các em không sống đạo hời hợt nhưng hiểu sâu hơn tình yêu của Chúa. Người đến để ban cho các em ơn lo liệu, để giữa những lựa chọn phức tạp, các em biết hỏi: điều này có đẹp lòng Chúa không? Người đến để ban cho các em ơn sức mạnh, để các em dám nói không với điều xấu, dám đứng vững khi bị rủ rê. Người đến để ban cho các em ơn suy biết, để các em nhìn đời bằng ánh sáng của Chúa. Người đến để ban cho các em ơn đạo đức, để các em yêu Chúa không phải vì bị ép, nhưng vì trái tim thật sự gắn bó với Người. Người đến để ban cho các em ơn kính sợ Chúa, không phải sợ như nô lệ, nhưng là lòng kính trọng sâu xa, sợ làm buồn lòng Đấng yêu thương mình.
Một đức tin có xương sống là đức tin biết đứng thẳng trước cám dỗ. Khi bạn bè rủ rê gian lận trong bài kiểm tra, người có xương sống đức tin biết nói: không, tôi không làm điều đó. Khi có người rủ xem những điều xấu trên điện thoại, người có xương sống đức tin biết tắt đi, biết tránh xa, biết bảo vệ sự trong sạch của tâm hồn. Khi đám đông cười nhạo một bạn nghèo, một bạn yếu, một bạn khác biệt, người có xương sống đức tin không hùa theo, nhưng biết bênh vực, biết im lặng đúng lúc, biết nói một lời tử tế. Khi cha mẹ nhắc nhở, người có xương sống đức tin không trả treo, không vùng vằng, không coi thường, nhưng biết lắng nghe, biết xét mình, biết sửa đổi. Khi đến Chúa nhật, người có xương sống đức tin không cần ai kéo đi lễ, vì chính lòng mình biết cần Chúa. Khi phạm lỗi, người có xương sống đức tin không đổ thừa, không che giấu, nhưng biết xin lỗi, biết xưng tội, biết trở về.
Một đức tin có xương sống không có nghĩa là lúc nào cũng mạnh mẽ, không bao giờ yếu đuối. Không. Người có đức tin vẫn có lúc mệt, lúc buồn, lúc nghi ngờ, lúc sa ngã. Nhưng khác biệt là họ biết quay về với nền đá. Họ biết bám vào Chúa. Họ biết đứng dậy sau khi ngã. Họ biết không để một lần sai trở thành cả một đời lạc. Họ biết không để một cảm xúc buồn làm mình bỏ Chúa. Họ biết không để một lời chê làm mình xấu hổ vì Tin Mừng. Họ biết không để một thất bại khiến mình nghĩ Chúa không còn yêu mình. Người có đức tin vững chắc không phải là người không bao giờ gặp bão, mà là người giữa bão vẫn còn biết bám vào đá là Đức Kitô.
Các em thân mến, ngày hôm nay, khi lãnh nhận Bí tích Thêm Sức, các em đừng chỉ nghĩ rằng mình nhận một dấu ấn bên ngoài. Hãy nghĩ rằng Chúa đang hỏi các em: con muốn xây đời mình trên gì? Trên đá hay trên cát? Trên Lời Chúa hay trên lời rủ rê? Trên Tin Mừng hay trên trào lưu? Trên sự thật hay trên giả dối? Trên tình yêu hay trên ích kỷ? Trên lòng trung tín hay trên cảm xúc nhất thời? Trên Chúa hay trên cái tôi của mình?
Câu hỏi ấy rất quan trọng, vì tuổi trẻ là thời gian xây nền. Một ngôi nhà muốn vững phải có nền từ đầu. Một đời người muốn đẹp cũng phải có nền từ khi còn trẻ. Nếu từ nhỏ các em tập nói thật, lớn lên các em sẽ có nhân cách thật. Nếu từ nhỏ các em tập cầu nguyện, lớn lên các em sẽ biết tìm Chúa trong mọi hoàn cảnh. Nếu từ nhỏ các em tập đi lễ, lớn lên các em sẽ có một điểm tựa thiêng liêng. Nếu từ nhỏ các em tập tôn trọng cha mẹ, lớn lên các em sẽ biết sống có hiếu, có nghĩa, có trách nhiệm. Nếu từ nhỏ các em tập nói không với điều xấu, lớn lên các em sẽ không dễ bị đời kéo đi. Nếu từ nhỏ các em tập sống theo Lời Chúa, lớn lên các em sẽ có một nền đá mà bão tố không dễ phá đổ.
Cha mẹ và người lớn cũng cần nghe Lời Chúa hôm nay. Chúng ta thường lo cho con cái có quần áo đẹp, có trường học tốt, có kiến thức, có tương lai, có nghề nghiệp. Điều đó cần. Nhưng nếu con cái có tất cả mà không có nền tảng đức tin, thì cuộc đời vẫn rất mong manh. Một đứa trẻ giỏi nhưng không biết kính sợ Chúa có thể dùng sự giỏi giang để kiêu căng. Một người trẻ thông minh nhưng không có lương tâm có thể dùng trí thông minh để lừa dối. Một người thành công nhưng không có nền tảng Tin Mừng có thể đánh mất linh hồn mình giữa những hào quang bên ngoài. Vì vậy, cha mẹ đừng chỉ hỏi con: hôm nay con được mấy điểm? Đừng chỉ hỏi: sau này con làm nghề gì? Đừng chỉ lo: con có thua bạn bè không? Hãy còn biết hỏi: con có cầu nguyện không? Con có sống thật không? Con có biết thương người không? Con có đi lễ với lòng yêu mến không? Con có biết xin lỗi khi sai không? Con có biết chọn Chúa khi đứng trước cám dỗ không?
Giáo xứ cũng cần giúp người trẻ xây trên đá. Đừng để các em nghĩ rằng học giáo lý chỉ để lãnh bí tích. Đừng để các em nghĩ rằng Thêm Sức là xong. Đừng để ngày lễ này trở thành một điểm kết thúc. Thật ra, Thêm Sức là khởi đầu của một đời sống đức tin trưởng thành hơn. Sau hôm nay, các em cần được đồng hành, được mời gọi phục vụ, được tham gia đời sống giáo xứ, được học cầu nguyện, được tập đọc Lời Chúa, được nâng đỡ khi yếu đuối. Một cây non mới được trồng cần được chăm sóc. Một ngọn lửa mới được thắp cần được giữ gìn. Một nền móng mới được đặt cần được tiếp tục xây dựng. Chúa Thánh Thần đã đến, nhưng nếu con người đóng cửa, nếu gia đình không nâng đỡ, nếu cộng đoàn không đồng hành, nếu chính các em thờ ơ, thì ơn Chúa có thể bị bỏ quên.
Các em thân mến, đức tin có xương sống không phải là đức tin cứng cỏi, lạnh lùng, cố chấp. Không. Xương sống giúp con người đứng thẳng, nhưng trái tim vẫn phải biết yêu thương. Đức tin có xương sống là đức tin vừa vững vàng vừa hiền lành, vừa trung thành vừa khiêm nhường, vừa can đảm vừa biết cảm thông. Người có đức tin vững không khinh thường người yếu, nhưng nâng người yếu lên. Người có đức tin mạnh không dùng đạo để xét đoán người khác, nhưng để sửa mình trước. Người có đức tin trưởng thành không khoe mình đạo đức, nhưng âm thầm sống tốt. Người có đức tin xây trên đá không cần ồn ào, vì chính đời sống của họ đã là một lời chứng.
Chúa Giêsu là tảng đá của chúng ta. Lời Chúa là nền móng của chúng ta. Chúa Thánh Thần là Đấng làm cho chúng ta có sức mạnh để xây trên nền đá ấy mỗi ngày. Không có Chúa Thánh Thần, chúng ta dễ biết điều tốt mà không đủ sức làm. Chúng ta dễ muốn sống tốt mà lại yếu lòng. Chúng ta dễ hứa rất nhiều trong ngày lễ, rồi quên rất nhanh sau ngày lễ. Chúng ta dễ sốt sắng trong nhà thờ, nhưng nguội lạnh ngoài đời. Chúng ta dễ nói “con tin Chúa”, nhưng khi gặp thử thách lại sống như không có Chúa. Vì thế, hôm nay, điều các em cần xin không chỉ là một ngày lễ đẹp, mà là một trái tim được Thánh Thần làm cho vững. Xin Chúa Thánh Thần cho con không sống đạo theo phong trào. Xin Chúa Thánh Thần cho con không bị cuốn theo đám đông. Xin Chúa Thánh Thần cho con không bán rẻ lương tâm vì một lời rủ rê. Xin Chúa Thánh Thần cho con không xấu hổ vì mình là người Công giáo. Xin Chúa Thánh Thần cho con biết yêu Lời Chúa, sống Lời Chúa và xây đời con trên Lời Chúa.
Có thể sau ngày Thêm Sức, các em vẫn sẽ gặp cám dỗ. Có thể có lúc các em vẫn lười cầu nguyện. Có thể có lúc các em vẫn yếu đuối. Có thể có lúc các em vẫn bị bạn bè kéo. Nhưng hãy nhớ: các em không chiến đấu một mình. Chúa Thánh Thần ở trong các em. Người không phải là một kỷ niệm của ngày lễ. Người là Đấng Bảo Trợ, Đấng nâng đỡ, Đấng nhắc nhở, Đấng sửa dạy, Đấng làm cho trái tim các em biết quay về. Mỗi khi các em thấy mình yếu, hãy cầu nguyện: “Lạy Chúa Thánh Thần, xin giúp con đứng vững.” Mỗi khi các em đứng trước một lựa chọn sai, hãy cầu nguyện: “Lạy Chúa Thánh Thần, xin cho con đủ sức nói không.” Mỗi khi các em sợ bị chê vì sống đạo, hãy cầu nguyện: “Lạy Chúa Thánh Thần, xin cho con can đảm.” Mỗi khi các em thấy lòng nguội lạnh, hãy cầu nguyện: “Lạy Chúa Thánh Thần, xin đốt lại lửa yêu mến trong con.”
Và mỗi ngày, các em hãy tập xây một viên đá nhỏ cho ngôi nhà đời mình. Một lời cầu nguyện buổi sáng là một viên đá. Một Thánh lễ Chúa nhật sốt sắng là một viên đá. Một lần nói thật dù bị thiệt là một viên đá. Một lần xin lỗi cha mẹ là một viên đá. Một lần tha thứ cho bạn là một viên đá. Một lần tránh xa điều xấu trên điện thoại là một viên đá. Một lần giúp đỡ người yếu thế là một viên đá. Một lần đọc Lời Chúa và đem ra sống là một viên đá. Đừng coi thường những viên đá nhỏ. Ngôi nhà vững chắc không được xây bằng một lời hứa lớn trong ngày lễ, nhưng bằng rất nhiều chọn lựa trung thành trong đời thường.
Kính thưa cộng đoàn, khi nhìn các em hôm nay tiến lên lãnh nhận Bí tích Thêm Sức, chúng ta không chỉ nhìn một nghi thức đẹp. Chúng ta nhìn những ngôi nhà thiêng liêng đang được Chúa mời gọi xây trên đá. Chúng ta nhìn những người trẻ mà Giáo Hội hy vọng sẽ đứng vững giữa đời. Chúng ta nhìn những tâm hồn được Chúa Thánh Thần ghi dấu để không sống trôi nổi, không sống hời hợt, không sống theo cát bụi của thế gian, nhưng sống như con cái Thiên Chúa. Chúng ta hãy cầu nguyện cho các em, để sau ngày hôm nay, đức tin của các em không yếu đi, không biến mất, không bị khóa lại trong cuốn hình kỷ niệm, nhưng lớn lên từng ngày.
Các em thân mến, cuộc đời sẽ có mưa. Cuộc đời sẽ có gió. Cuộc đời sẽ có những dòng nước cuốn. Nhưng đừng sợ nếu các em xây đời mình trên đá. Đừng sợ nếu các em bám vào Chúa Giêsu. Đừng sợ nếu các em để Chúa Thánh Thần hướng dẫn. Đừng sợ nếu các em chọn Lời Chúa làm nền. Một người trẻ có Chúa Thánh Thần không phải là người không bao giờ bị lung lay, nhưng là người biết quay về với nền đá. Một người trẻ có Chúa Thánh Thần không phải là người luôn được đám đông vỗ tay, nhưng là người dám sống đẹp lòng Chúa. Một người trẻ có Chúa Thánh Thần không phải là người chạy theo mọi trào lưu, nhưng là người biết chọn điều bền vững. Một người trẻ có Chúa Thánh Thần không phải là người chỉ có đạo trong ngày lễ, nhưng là người có đức tin có xương sống trong từng ngày sống.
Xin Chúa Thánh Thần hôm nay ngự xuống trên các em. Xin Người làm cho đức tin của các em không còn mềm yếu như cát, nhưng vững vàng như đá. Xin Người làm cho các em biết nghe Lời Chúa và đem ra thực hành. Xin Người giúp các em đứng thẳng giữa một thế giới có nhiều điều kéo xuống. Xin Người giúp các em can đảm sống thật, sống tốt, sống trong sạch, sống hiếu thảo, sống tử tế, sống trung thành với Chúa. Xin Người làm cho ngày Thêm Sức này không chỉ là một ngày đáng nhớ, nhưng là khởi đầu của một đời sống không lạc hướng, vì đã được xây trên nền đá là Đức Kitô.
Và sau cùng, xin các em nhớ một điều rất đơn sơ: nhà xây trên cát có thể đẹp trong ngày nắng, nhưng sẽ sụp khi bão đến. Nhà xây trên đá có thể âm thầm, nhưng đứng vững qua thời gian. Đức tin theo cảm xúc có thể sốt sắng một lúc, nhưng dễ tan khi thử thách đến. Đức tin xây trên Lời Chúa có thể đòi hỏi cố gắng mỗi ngày, nhưng sẽ giữ các em đứng vững suốt đời. Hôm nay, Chúa Thánh Thần hỏi mỗi em: con muốn xây đời con trên gì? Xin các em can đảm thưa với Chúa: Lạy Chúa, con muốn xây đời con trên đá. Con muốn xây đời con trên Lời Chúa. Con muốn xây đời con trên Đức Kitô. Con muốn có một đức tin có xương sống, để dù mưa sa, nước cuốn, gió thổi, đời con vẫn không sụp đổ, vì con có Chúa là nền đá đời con.
Lm. Anmai, CSsR